Thứ Năm, 26 tháng 7, 2018

K6HN tưởng nhớ bạn liệt sĩ

Tháng 7 với ngày 27 - Tri ân Thương binh Liệt sỹ

FB Vu Dien Bien 26 Tháng 7 lúc 11:34

K6HN tưởng nhớ bạn liệt sĩ


Hôm nay thay mặt các bạn K6 NVT, chúng tôi thắp hương tưởng nhớ bạn Nguyễn Mạnh Minh, Nguyễn Tiến Quân là liệt sĩ của K6 tại HN và ra đài liệt sĩ của phường Khương Đình, Khương Trung nhân ngày 27/7/2018. Chúng tôi ghi sâu lòng biết ơn tới các TB & LS đã hy sinh vì nền độc lập và tự do của nước nhà!
Ảnh: Điện Biên, Chí Hùng




* Thắp hương tưởng nhớ Bạn Nguyễn Mạnh Minh





* Thắp hương tưởng nhớ Bạn Nguyễn Tiến Quân






* Thăm đài liệt sĩ của phường Khương Đình, Khương Trung




Câu chuyện từ một tấm ảnh

Tháng 7 với ngày 27 - Tri ân Thương binh Liệt sỹ

K5HN thăm gia đình liệt sĩ - Hong Phuong Pham >> BẠN NVT 25 Tháng 7 lúc 17:08

Bức ảnh có bạn Vũ Kiên Cường (tay cầm quả đạn B40 đứng ở phía sau) do gia đình mới sưu tầm được.

Tran Kienquoc 26/7/2018 07:33
Ảnh quý: Vũ Kiên Cường ôm quả đạn pháo phục vụ đồng đội ở Thành cổ Quảng Trị, tháng 7/1972

Cảm ơn phóng viên chiến trường Đậu Ngọc Đản đã ghi lại được hình ảnh của bạn chúng tôi, Ls Vũ Kiên Cường, trong trận chiến ác liệt 81 ngày đêm.
Gian khổ thế, cái chết cận kề mà mày vẫn tươi hơn hớn, Cường ơi!
Còn 2 đồng đội nữa tên gì nhỉ? Các anh còn sống không?
(Ảnh trên gian thờ gia đình Vũ Kiên Cường, do các bạn k5 đến thăm ngày 25/7/2018 ghi được).
Ảnh chú thích đạn B40 hình như không chính xác vì đây là DKZ hay sao ấy?

Tra Google thì được các thông tin sau:
Ảnh do Nhà báo Đậu Ngọc Đản - phóng viên chiến trường của Tổng cục Chính trị và của Thông tấn xã Việt Nam, chụp ở mặt trận Ái Tử (cửa ngõ từ phía Bắc vào Thành cổ Quảng Trị) tháng 7 năm 1972. Người cầm ống nhòm là anh Lê Văn Ninh, có cha là Lê Văn Lâm, trưởng ban tổ chức cán bộ của Thông tấn xã Việt Nam. "Ninh là sinh viên Khoa Hóa của Trường Đại học Bách khoa, như bao chàng trai khác thời bấy giờ, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, anh xếp bút nghiên vào chiến trường ngày 1/9/1971"... và "đã hy sinh vô cùng anh dũng ngày 2/9/1972".

Ảnh gửi ra từ chiến trường Quảng Trị cho TTXVN tháng 11/1972 với chú thích: "Lê Ninh, quản lý Phân đội 4 khu giải phóng, chiến đấu dũng cảm diệt 45 tên lính thủy đánh bộ, một mình giữ vững mũi chốt phía Đông Bắc Thành cổ Quảng Trị".
"Đó là bức ảnh Ninh cầm chắc khẩu B41 tì lên công sự bên Thành cổ, hướng nòng súng về phía địch một cách chăm chú, có chút căng thẳng nhưng vẫn giữ được vẻ bình tĩnh của một dũng sĩ chốt Thành cổ".

Tôi (Đậu Ngọc Đản) kể về Ninh với người cha của anh theo câu chuyện mà Đại đội phó Võ Trọng Bảy đã kể cho tôi nghe:

"Hôm ấy mũi chốt của Đại đội 1 có nguy cơ lọt vào tay bọn lính thủy đánh bộ Mỹ. Lực lượng địch đông, dựa vào phi pháo cố mở những đợt tiến công cuối cùng vào số chiến sĩ ta đang kiên cường giữ chốt. Đại đội phó Đại đội 1, Tiểu đoàn 4, Trung đoàn 95, Sư đoàn 325 Võ Trọng Bảy nhận được lệnh cử thêm ba chiến sĩ bổ sung cho chốt. Lê Ninh vừa gùi gạo từ phía sau về. Biết tin, Ninh nằng nặc đòi ra chốt chiến đấu. Vốn người cùng quê, Bảy hiểu Ninh rõ lắm. Vào bộ đội, Ninh được phân công làm quản lý đại đội. Công việc hợp với tính cẩn thận, chắc chắn của Ninh. Vả lại ở "xê bộ", Ninh còn giúp đỡ anh em giải quyết được nhiều chuyện. Ninh là người quản lý đặc biệt. Bao giờ anh cũng khư khư mang theo khẩu B41. Sau khi chuẩn bị lương thực cho đơn vị xong, anh theo mũi chủ công xung phong vào giữa vị trí của địch. Đơn vị cử người đi tìm thì gặp anh chững chạc giải 20 tù binh về...

Tôi kể say sưa về đứa con trai của bác.

"Con người Ninh vẫn thế. Bạn ấy rất cương nghị - Tôi nói với bác - Đại đội phó Bảy biết không thể giữ chân Ninh nên phải đồng ý để Ninh ra chốt giữa lúc cuộc chiến đấu gay go nhất…".
Từ chớp sáng của đạn pháo địch, Ninh dẫn Sơn và Hạ, hai chiến sĩ "mới toanh" đến vị trí chốt, sau hai giờ mày mò giữa bãi gạch vụn và bùn đất nhão nhoẹt còn nóng hơi bom đạn. Trời sáng dần. Sau một đêm thức trắng căng thẳng, trận địa chỉ còn lại ba chiến sĩ mới. Nhưng không một ai cảm thấy đơn độc. Bên phải, cách Ninh chưa đầy nửa tầm lựu đạn là Sơn và Hạ. Cối cá nhân của địch bắt đầu dập đến. Mảnh đạn bay sàn sạt. Chen vào đấy là những quả pháo khoan như muốn đánh tung cả lòng đất. Chúng bắn dồn dập, vội vã rồi bỗng chốc chuyển làn. Ninh nhô đầu khỏi công sự để quan sát. Gần một trung đội địch lặng lẽ xô đẩy nhau về phía Ninh. Trận địa chốt vẫn im lặng. Bọn địch xông lên từng đoạn, lò dò từng bước, đầu đã che lấp lỗ ngắm của khẩu B41. Ninh bình tĩnh siết cò. Tiếng nổ xé lên. Màn khói trước mặt chưa tan hết, đã lộ năm sáu thằng bị thiêu cháy. Tiếng súng tiểu liên của Sơn và Hạ nổ chắc gọn... Bị đánh bất ngờ, bọn đi sau hò hét. Ba tên địch men theo rãnh hào nông choèn dọc bờ tường hòng thọc sườn Ninh. Khi anh quay sang trái lấy quả đạn B41 thì bắt gặp những thân hình mặc quần áo rằn ri đang lộ mình sát mặt đất. Ba đứa chụm đầu vào nhau sau tấm tôn. Ninh nhanh nhẹn vươn người khỏi thành hào, tung lựu đạn... Tên chỉ huy vội vã cho quân lui về phía sau.

Khi tiếng đạn hơi thưa, Ninh vứt mảnh tôn qua vị trí Sơn và Hạ để bắt liên lạc. Ninh nhận được trả lời bằng một nắm vỏ đạn tiểu liên bay lại. "Còn sống cả! Bọn địch đừng có hòng đặt chân đến mũi chốt này". Tự nhiên Ninh thấy thanh thản lạ. Trận đánh thứ tư, thứ năm lại diễn ra. Kết cục bao giờ cũng như thế: địch hò hét tháo lui, rồi lại dùng hỏa lực dập vào trận địa ta.

Trận đánh không cân sức lần thứ bảy diễn ra lúc xế chiều. Bọn địch sắp tràn đến mũi chốt cánh phải. Sao tiếng súng vẫn im. Sơn và Hạ đâu? Mặt Ninh nóng ran. Phút giây anh cảm thấy như có chuyện gì không lành xảy ra. "Sơn và Hạ bị thương rồi chăng?". Ninh sực nhớ hai tiếng tiểu liên lạc lõng sau đợt đánh lui phản kích thứ sáu của địch. Bây giờ thì bọn địch di chuyển thọc theo hai mũi khoảng chừng một trung đội. Khi tên chỉ huy la ó: "Bắt sống Việt cộng!" thì bọn lính háu ăn nhập thành một cánh xông lên. - Quyết chiến đấu đến cùng để trả thù cho Sơn và Hạ! Ninh ném hai, ba quả lựu đạn cùng một lúc, phóng luôn quả đạn B41...
Tình hình đang diễn ra căng thẳng thì những người bạn chiến đấu của Ninh đã xuất hiện bên công sự của anh. Đại đội phó Võ Trọng Bảy dẫn hai tiểu đội đến tiếp sức cho tổ của Ninh giữa ban ngày. Vượt gần 1 km bãi trống dưới hỏa lực dày đặc của địch và ngay trước mặt kẻ thù là điều không dễ. Nhưng, vì đồng đội, các chiến sĩ có thể làm được việc phi thường như vậy...

Đêm hôm đó, dưới sự chỉ huy của đại đội phó Bảy, Ninh dẫn 15 chiến sĩ tập kích bất ngờ, đánh tung cả đại đội lính thủy đánh bộ của địch ra ngoài bờ mương, cách mũi chốt gần 1 km.


Bức ảnh của Ninh mà tôi ghi được trong buổi sáng khi ánh bình minh bừng lên, chiếu sáng cả trận địa chốt trên thành Quảng Trị. Người chiến sĩ cầm chắc trong tay khẩu súng B41, cùng đội ngũ chiến đấu của mình. Đôi mắt anh tròn đen sáng quắc dọi về phía trước.
Anh Lê Văn Ninh (người cầm ống nhòm) ở Thành cổ Quảng Trị năm 1972. (Ảnh: Ngọc Đản)

Mời xem thêm:
  1. Bông hoa cha gửi dòng sông - TRẦN THANH HẰNG, 27/07/2017 00:20, Báo điện tử Quân đội nhân dân.
  2. Câu chuyện từ một tấm ảnh - Ngọc Đản, Thứ Bảy, 22/07/2017, 19:12:35, Báo Nhân Dân Điện tử.
  3. Nhà báo chiến trường kể về giai đoạn ác liệt tại Thành cổ Quảng Trị - TUỆ MINH 08:35 29/04/13, Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam.
  4. Có tuổi 20 thành sóng nước - Hoàng Nguyên Vũ, 07:05 16/07/2005, Báo Công an nhân dân điện tử.

K5HN thăm gia đình liệt sĩ

Tháng 7 với ngày 27 - Tri ân Thương binh Liệt sỹ

Hong Phuong Pham >> BẠN NVT 25 Tháng 7 lúc 17:08

K5HN thăm gia đình liệt sĩ


Kỷ niệm 71 năm ngày thương binh liệt sĩ, sáng nay 25/7/2018, các bạn Trỗi K5 ờ Hà Nội gồm: Hoàng Việt, Nguyễn Mạnh Hùng, Phạm Hồng Phương, Bùi Công Chính, Phan Tuấn Khôi đã đến thăm 3 gia đình liệt sĩ K5: Nguyễn Lâm, Trịnh Thúc Doanh & Vũ Kiên Cường, và thắp hương tưởng nhớ công ơn của 3 bạn.



* Thăm gia đình Bạn Nguyễn Lâm

Mẹ và em trai LS Nguyễn Lâm.

Mẹ, anh trai (anh Lương Sơn K2 áo xanh) và em trai LS Nguyễn Lâm.

Mẹ bạn Nguyễn Lâm đã trên 90 tuổi nhưng vẫn còn khỏe và minh mẫn.





* Thăm gia đình Bạn Trịnh Thúc Doanh

Ảnh LS Trịnh Thúc Doanh trên bàn thờ.





* Thăm gia đình Bạn Vũ Kiên Cường

Bức tranh về LS Vũ Kiên Cường làm năm 2012.

Bức ảnh có bạn Vũ Kiên Cường (tay cầm quả đạn B40 đứng ở phía sau) do gia đình mới sưu tầm được.


Bạn bè k5 thắp hương trước bàn thờ liệt sĩ Kiên Cường !

Tại nhà em trai LS Vũ Kiên Cường.

Tại nhà em trai LS Vũ Kiên Cường.


Uống nước nhớ nguồn

Tháng 7 với ngày 27 - Tri ân Thương binh Liệt sỹ

Quangvu Ha 24 Tháng 7 lúc 20:50

Uống nước nhớ nguồn


Nhân ngày TB - LS 27/07/2018, được sự ủy nhiệm của Tập thể các Bạn, nguyên là Cựu K7 Trường VHQĐ - TSQ NVT. Ban LL K7 khu vực phía Bắc, đã cử đại diện gồm các Bạn: Thế Dân, Quốc Thái, Quang Vũ & Chiêm Hải đã đến thăm hỏi & Trao quà Tình nghĩa cho GĐ các Bạn là Liệt sỹ của K7 hiện ở Hà Nội: Ngô Tất Thắng, Nguyễn Đức Thảo & Đặng Đình Kỳ. Ban LL đã Ủy nhiệm Bạn Hồ Sỹ Bàng tới thăm, trao quà cho GĐ Bạn Khắc Bình. Riêng Gia đình Bạn Trần Hữu Dân không liên lạc được. Trong số 3 GĐ Liệt sỹ Ban LL đến thăm hiện còn Mẹ Bạn Ngô Tất Thắng còn sống, Cụ đã 93t nhưng cũng không được khỏe.
Một vài hình ảnh BLL đến thăm:

* Thắp hương cho Bạn Ngô Tất Thắng

Thứ Tư, 25 tháng 7, 2018

Chùm thơ Tri ân các anh hùng liệt sỹ - Trần Lập Công K6

Tháng 7 với ngày 27 - Tri ân Thương binh Liệt sỹ

Trần Lập Công 25/7/2018 21:27·
Sắp đến ngày 27.7 ngày TBLS tôi đăng lại các bài thơ viết về Côn Đảo, về Quảng Trị, về Ngã ba Đồng Lộc với tấm lòng tri ân các anh hùng liệt sỹ những đồng đội của mình sau những chuyến đi thăm.


*
FB Trần Lập Công - 9 Tháng 6, 2017.
Trần Quang Đông 7 Tháng 7, 2017
Bài thơ: Cảm nghĩ nơi ngã ba Đồng Lộc
Tác giả: Trần Lập Công
Diễn ngâm: Quang Đông

CẢM NGHĨ NƠI NGÃ BA ĐỒNG LỘC


Trời oi nồng nắng cháy lửa tháng năm
Chúng tôi đến thăm ngã ba đồng lộc
Nơi tụ điểm cuộc chiến tranh tàn khốc
Trên tuyến đường một A và 15.

Một ngã ba đây chịu đến ngàn lần
Với hàng chục nghìn quả bom các loại
Đế quốc Mỹ chúng quyết tâm phá hoại
Nhằm cắt đường vận tải với tiền phương.

Ở nơi đây có biết bao tấm gương
Đã quyết tử vì tuyến đường chiến đấu
Mười nấm mộ các chị đây đủ thấu
Cạnh bia tưởng niệm thanh niên xung phong.

Đứng nơi đây mà sao thấy nhói lòng
Thương các chị tuổi xanh nằm dưới mộ
Trong khói lửa vượt qua bao bão tố
Rồi vĩnh hằng trong đất mẹ yêu thương.

Kính cẩn lòng thành xin thắp nén hương
Dâng các chị nón, lược, gương, bồ kết
Mười khuôn mặt sáng tâm hồn trinh tiết
Nhân dân mình mãi mãi khắc tri ân.


TLC: 8.6.2017





 ❀ ❀ ❀ ❀

*
FB Trần Lập Công - 12 Tháng 6, 2017.
Trần Quang Đông 2 Tháng 7, 2017
Bài thơ: Khúc tráng ca thành cổ
Tác giả: Trần Lập Công
Diễn ngâm: Quang Đông

KHÚC TRÁNG CA THÀNH CỔ


Đưa con thăm đất Quảng Trị cổ thành
Nơi di tích hào hùng đầy bi - tráng
Thương đồng đội chết bao lần từng mảng
Bom chồng bom nhào lớp những oan hồn.

Nơi bốn ki lô mét vuông không hơn
Có viên sỏi nào còn nguyên dù nhỏ
Bao người lính cũng tan cùng cây cỏ
Máu nhuộm mầu trong đất đó quê hương.

Trên dòng sông Thạch Hãn thật thân thương
Cũng nhuộm đỏ máu và xương đồng đội
Cuộc chiến tám mốt ngày đêm dữ dội
Lính mỗi người chịu tới trăm quả bom.

Thành cổ đây hãy nhẹ bước thôi con
Dưới lòng đất bạn cha còn đang ngủ
Dòng thạch hãn hiền hòa đầy quyến rũ
Mà trong lòng ôm đủ nỗi xót xa.

Tám mốt ngày đêm một bản hùng ca
Thành Quảng Trị đã qua thời lửa khói
Vạn người lính tấm gương đời sáng chói
Tổ Quốc cần không hối tiếc tuổi xuân.

Tuổi hai mươi trong trắng đẹp vô ngần
Tô nên sử “ Khúc tráng ca thành cổ”
Đi tiếp bước bậc cha ông tiên Tổ
Thật oai hùng trong cuộc chống ngoại xâm.

Đốt nhang lên khói tỏa hương trầm
Khóc đồng đội đây trăm miền Tổ Quốc
Đất Thành cổ trở nên nôi quen thuộc
Như mẹ hiền ru ngủ vạn con yêu…!


TLC






 ❀ ❀ ❀ ❀

*
FB Trần Lập Công - 8 Tháng 4, 2017.
29.3 CHÚNG TÔI TỔ CHỨC MỘT CHUYẾN ĐI THĂM CÔN ĐẢO MẢNH ĐẤT HÀO HÙNG NHÂN CHỨNG SỰ ĐẤU TRANH BẤT KHUẤT CỦA MỘT DÂN TỘC LUÔN KHÁT VỌNG TỰ DO.
TRONG ẢNH LÀ MỘ CHỊ SÁU NGHĨA TRANG HÀNG DƯƠNG VÀ ĐỊA NGỤC TRẦN GIAN. CẦU TẦU. XÚC CẢM TÔI ĐÃ VIẾT BÀI "CÔN ĐẢO THÁNG BA"
Trần Quang Đông 16 Tháng 4, 2017
Bài thơ: Côn đảo tháng ba
Tác giả: Trần Lập Công
Diễn ngâm: Quang Đông

CÔN ĐẢO THÁNG BA


Thỏa bao ngày ao ước với cầu mong
Được đến thăm mảnh đất dầy lịch sử
Hai mươi mấy ngàn oan hồn bất tử
Đã hy sinh nằm lại mảnh đất này….!

Con đi tìm nhân chứng ở nơi đây
Địa ngục trần gian gông cùm xiềng xích
Những thân xác tù nhân bao thương tích
Vẫn kiên trung lòng son sắt một đời…!

Con đi tìm nhân chứng ở con người
Phòng xà lim bốn bề giam chật hẹp
Bọn ác thú chúng quyết tâm đè bẹp
Dùng cực hình diệt chết mọi niềm tin…!

Con đến đây đường cầu tầu để tìm
Xương thịt cha ông còn vương đây đó
Chín trăm mười bốn người con đã bỏ
Dưới biển đây vác đá để xây đường…!

Con viếng thăm nghĩa trang chốn Hàng Dương
Nơi cô Sáu cùng hai ngàn ngôi mộ
Còn mười tám ngàn người đang đâu đó
Bị cát vùi trong đất Tổ Côn Lôn…!

Thắp nén nhang kính cẩn các linh hồn
Cay khóe mắt nặng lòng về quá khứ
Mong cha ông những người con bất tử
Tổ Quốc Dân mình mãi mãi khắc ghi…!

Nếu hôm nay con không có chuyến đi
Sao biết được những gì về Côn Đảo
Một mảnh đất biết bao nhiêu huyền thoại
Cũng quặn lòng hơn thế kỷ khổ đau…!

Lịch sử hào hùng không ít nỗi sầu
Rất cao cả quyết quên mình ngã xuống
Côn Đảo đây là một nơi minh chứng
Dân tộc mình chống Pháp Mỹ kiên trung..!

Tạm biệt nơi đây Côn Đảo anh hùng
Hòn đảo viên ngọc xanh trên biển cả
Đất mầu mỡ và đẹp tươi đến lạ
Đã vươn mình trong khát vọng ông cha ...!


TLC: 8.4.2017














Hình ảnh cầu tầu Côn Đảo này có 914 tù khổ sai của ta đã bỏ mạng vác đá lớp biển xây cầu tầu nên Cầu tầu này có tên Cầu Tầu 914.

Thứ Ba, 24 tháng 7, 2018

MƯỜI BÔNG HOA ĐỒNG LỘC - Đỗ Quang Việt K2

Tháng 7 với ngày 27 - Tri ân Thương binh Liệt sỹ



MƯỜI BÔNG HOA ĐỒNG LỘC


Mấy chục năm đạn bom thôi gào thét,
Ngã ba này cây cối đã xanh hơn.
Năm mươi năm rồi, các em tròn giấc.
Mười bông hoa mãi mãi tuổi thanh xuân.

Mười nấm mồ thiêng, mười trinh nữ,
Hoà với đất trời, mãi mãi tuổi đôi mươi.
Năm chục năm, họ vẫn nằm yên đó,
Bao người viếng thăm, bao giọt lệ rơi.

“Trời nơi mô xanh bằng trời Can Lộc”
“Nước nơi mô xanh bằng nước sông La”*
Năm mươi năm, trời vẫn xanh như thế,
Các em vẫn nằm đây nghe tiếng chim ca.

Những Cựu chiến binh cùng thế hệ,
Từ muôn nơi về đây viếng các em.
Lần nào về đây cũng nghẹn lòng như thế,
Cũng lệ rơi và đau thắt con tim.

Mấy chục năm rồi, tiếng bom đã dứt,
Cung đường năm nào, nay rộng thênh thang.
Hồn các em hoà vào hồn Đất Nước,
Phấp phới cờ bay, rực rỡ ánh sao vàng.

Đất nước mình trải ngàn năm lịch sử,
Gái trai bao thế hệ hy sinh.
Dân tộc này muôn đời vẫn thế,
Vì Nước, vì dân, ai tiếc thân mình.

Thời gian trôi, cứ thế và cứ thế,
Rồi sẽ trăm năm và sẽ ngàn năm
Cứ yên ngủ cho tròn giấc nhé,
Mười bông hoa tinh khiết trắng vô ngần.


Ngã ba Đồng Lộc, 20/4/2018
(*) Lời một bài hát
Đỗ Quang Việt



FB Viet Do Quang , 25/7/2018 05:10


Bài ca không quên

Tháng 7 với ngày 27 - Tri ân Thương binh Liệt sỹ

BÀI CA KHÔNG QUÊN

Sáng tác: PHẠM MINH TUẤN - Trình bày: Cẩm Vân


Có một bài ca không bao giờ quên,
là lời đất nước tôi chẳng phút bình yên.
Có một bài ca không bao giờ quên,
là lời mẹ ru con đêm đêm.
Bài ca tôi không quên tôi không quên
tháng ngày vất vả
Bài ca tôi không quên tôi không quên
gót mòn hành quân hối hả
Làm bạn cùng trăng ngồi ôm súng ngắm sao khuya.
Bài ca tôi không quên tôi không quên những người đã ngã
Bài ca tôi không quên tôi không quên gửi trọn đời cho tất cả
Là đồng đội tôi còn ôm súng giữ biên cương.

Nhưng giờ đây có giây phút bình yên sao tôi quên
Có giây phút bình yên sao tôi quên sao tôi quên.
Bài ca tôi đã hát, bài ca tôi đã hát với quê hương, với bạn bè, với cả cuộc đời
Tôi không thể nào quên.
Bài ca tôi đã hát, bài ca tôi đã hát với em yêu, với đồng đội, với cả lòng mình
Tôi không thể nào quên, tôi không thể nào quên.

* *
Có một bài ca không bao giờ quên, là thành phố nhớ nhung một dáng hình ai
Có một bài ca không bao giờ quên, là cả mùa Xuân tim không phai.
Bài ca tôi không quên tôi không quên những mùa nước đổ
Bài ca tôi không quên tôi không quên em chống xuồng vượt qua pháo nổ
Chỉ một lần quen mà mang nỗi nhớ mênh mông.
Bài ca tôi không quên tôi không quên đất rừng xứ lạ
Bài ca tôi không quên tôi không quên bước dồn đường khuya đói lả
Gạo hẩm cầm hơi, một điếu thuốc cũng chia đôi

Nhưng giờ đây có giây phút bình yên sao tôi quên
Có giây phút bình yên sao tôi quên sao tôi quên.
Bài ca tôi đã hát, bài ca tôi đã hát với quê hương, với bạn bè, với cả cuộc đời
Tôi không thể nào quên.
Bài ca tôi đã hát, bài ca tôi đã hát với em yêu, với đồng đội, với cả lòng mình
Tôi không thể nào quên, tôi không thể nào quên.

CHIỀU NGHĨA TRANG - Đỗ Quang Việt K2

Tháng 7 với ngày 27 - Tri ân Thương binh Liệt sỹ

Đỗ Quang Việt K2
Hôm nay, 24/7 mình đi viếng mộ bố ở NTLS Nhổn, gặp cụ già đi viếng con trai. Nói chuyện với cụ và về viết nên những dòng này:

CHIỀU NGHĨA TRANG


Mẹ già tóc bạc phơ,
Lưng còng
Tay chống gậy,
Những bước chân lẩy bẩy,
Đi giữa hai hàng mộ nghĩa trang.
Mẹ đi thăm mộ con,
Đứa con trai cưng của mẹ.
Mẹ thương nó
Mố côi bố từ tấm bé,
Lớn lên nào đã biết mặt cha.
Ngày ông ấy đi xa,
Cu cậu vẫn còn ẵm ngửa.
Mẹ nuốt nước mắt vào lòng,
Tần tảo nuôi con.
Đến ngày lớn khôn,
Nó nằng nặc đòi đi bộ đội.
Mẹ nhớ như in những lời nó nói:
“ Con phải đi trả thù cho cha”.
Dù trong bụng xót xa,
Nhưng làm sao ngăn
Chí trai của nó!
Bây giờ cu cậu đang nằm đó,
Dưới nấm mồ
Lặng im….
Xung quanh là đồng đội kề bên,
Vẫn hàng lối chỉnh nghiêm,
Thẳng dọc, bằng ngang,
Như duyệt binh thưở trước.
Vì dân, vì nước,
Chúng đã dâng cả tuổi thanh xuân.

Mẹ già lưng còng,
Tóc bạc bay theo gió,
Tay run run
Cắm những bông hoa vào lọ.
Và thắp những nén nhang...

Nước mắt lăn dài
Trên gò má
Đầy những nếp nhăn .
Thầm thì mẹ khấn:
” Con yêu ơi”,
“Đợi thêm một chút,”
“Rồi mẹ con mình lại gặp nhau”,
“Mẹ lại ru con như tự thuở nào”.
“Ngủ yên nhé con trai thân yêu”

Bóng mẹ liêu siêu trong ánh nắng chiều.


Đỗ Quang Việt
(Ảnh sưu tầm trên mạng)


FB Viet Do Quang >> K8 Trường VHQĐ Nguyễn Văn Trỗi, 24/7/2018 21:08


Chủ Nhật, 22 tháng 7, 2018

Tưởng niệm Gạc Ma

Tháng 7 với ngày 27 - Tri ân Thương binh Liệt sỹ

Bạn Trỗi K6 viếng thăm
Khu tưởng niệm chiến sĩ Gạc Ma


Lo Vuthang 8 Tháng 5/2018 · Đến Đài Tưởng niệm Gạc Ma thắp hương cho các liệt sĩ (Đại lộ Nguyễn Tất Thành - Thôn Thủy Triều, xã Cam Hải, huyện Cam Lâm, Khánh Hòa, cách TP. Nha Trang hơn 20km).
Ảnh: Anh Minh, Ngô Sơn, Thắng Lộ, Thắng Lương