Hiển thị các bài đăng có nhãn chamẹchúngta. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn chamẹchúngta. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 18 tháng 9, 2022

Mẹ Mai của LS Trịnh Thúc Doanh đã quy tiên!

Mẹ Mai của LS Trịnh Thúc Doanh đã quy tiên!

Tran Kienquoc


Sáng nay được tin bà đã quy tiên ở tuổi 94. Vậy là Trịnh Thủc Doanh, bạn chúng tôi, sắp gặp mẹ rồi! Khi cùng học trường Trỗi, nào có biết Doanh và tôi cùng sinh ra ở Phụng Minh thôn, Côn Minh, Vân Nam, TQ, khi trường Lục quân VN đóng quân bên đó. Hàng chục năm sau này, khi đến thắp hương cho Doanh, trò chuyện với mẹ Mai mới biết mẹ Mai quý mẹ tôi và coi như bà chị. Anh Dương của Doanh ngày bé chơi với anh Lợi nhà tôi. Còn bố Doanh là chủ nhiệm Quân y nhà trường, sau về làm việc ở BV108.
Ngày Doanh nhập ngũ, có thể xin cho Doanh về đơn vị tránh được hòn tên mũi đạn nhưng chú không làm việc đó. Doanh có tấm ảnh chụp với cả nhà trước ngày lên đường cuối năm 1971. Ai dè đó là tấm ảnh cuối cùng!
Doanh hy sinh đúng ngày cuối cùng của 81 ngày đêm của Mùa hè đỏ lửa 1972. Có lệnh rút quân, khi 3 bề địch đã bao vây, Doanh mò mẫm trong đêm tối lần ra bờ sông Thạch Hãn. Vừa chạm chân xuống dòng sông thì trúng đạn pháo ở đâu vu vơ bắn về. Doanh mất hút trong dòng nước. Đồng đội khe khẽ gọi và quờ quạng khua tay tìm mà bất lực, phải bơi ngay qua sông vì địch gần lắm rồi. Đó là mờ sáng ngày cuối cùng 16/9/1972.
Sau ngày hoà bình, mẹ Mai cất công nhiều lần vào Thành cổ tìm mộ phần Doanh mà bất lực. Mẹ lấy ít đất ở bờ sông về, đưa xuống mộ gió ở NTLS Định Công, HN, hoá cùng cái áo bông Trỗi. Các CCB trung đoàn 95 của sư 325 hàng năm đến thắp hương cho Doanh. Các anh gọi mẹ Mai là Bà mẹ Trung đoàn.
... “Đáy sông còn đó bạn tôi nằm!” đã tròn 50 năm. Lạ là mẹ Mai đi đúng vào ngày Doanh mất. Thôi, ít ngày nữa là mày gặp lại mẹ sau nửa thế kỷ xa, Doanh ạ!


Nguồn: Tran Kienquoc >> Bạn Trỗi K5 - 19/9/2022.



Xuan Tuong Le - 21/9/2022
Hôm nay đưa tiễn cụ Nguyễn Thị Lê Mai về nơi an nghỉ cuối cùng. Cụ là thân mẫu của LS Trịnh Thúc Doanh ( đồng đội e95/f325) hy sinh vào ngày cuối cùng của Thành Cổ tại bến vượt bờ Nam Thạch Hãn ngày 16/9/1972 và cũng là mẹ chồng cô đồng nghiệp với tôi ở Vietinbank. Một sự linh ứng đúng ngày 16/9 dương lịch 50 năm sau Trịnh Thúc Doanh đã hiển linh về đón mẹ đi trong nỗi tiếc thương của gia đình và người thân. Cầu chúc hai mẹ con xum vầy nơi cực lạc.

Thứ Hai, 8 tháng 8, 2022

K3: Thăm bảo tàng ĐẠI TƯỚNG NGUYỄN CHÍ THANH

K3: Thăm bảo tàng ĐẠI TƯỚNG NGUYỄN CHÍ THANH

Yen Vo
Trong tour du lịch mt vừa qua, khi đến Huế chúng tôi vinh dự được tham quan viện bảo tàng của bác Thanh do gia đình thành lập vừa mới khai trương không lâu... Thật cảm động khi xem clip (cả cuộc đời hoạt đông, cuộc sống gđ... đều được thể hiện đầy đủ) đặc biệt khi tham quan bảo tàng, đoàn được cháu gái của tỉnh đội giới thiệu rỏ ràng, rành mạch với giọng Huế ngọt ngào, truyền cảm...
Mình được biết ba mình cùng ct và quen biết trong thời gian bác làm bí thư liên khu ủy 4, và cũng nghe ba mình kể nhiều chuyện về bác với sự tin yêu và kính trọng...
Thắp nén hương trước bàn thờ bác (bọn tôi đến đúng ngày rằm t6), gặp gỡ giao lưu với ban gđ bảo tàng, thật chân tình, ấm áp, tôi hy vọng sẽ có lúc quay lại đây lâu hơn để gặp gỡ, tìm hiểu thêm về cuộc đời hoạt động của bác, tạm biêt bảo tàng, hẹn ngày trở lại.
Găp gỡ, giao lưu ban gđ bảo tàng...
Được nếm đặc sản Huế.

Nguồn: Yen Vo >> NVT K3 - 27/7/2022.



Báo Quân đội nhân dân Thứ bảy, 02/07/2022

Bảo tàng Đại tướng Nguyễn Chí Thanh chính thức mở cửa phục vụ du khách

Nhân dịp 55 năm Ngày mất của Đại tướng Nguyễn Chí Thanh (6-7-1967 / 6-7-2022), ngày 2-7, UBND tỉnh Thừa Thiên Huế cùng gia đình Đại tướng Nguyễn Chí Thanh long trọng tổ chức Lễ khánh thành Bảo tàng Đại tướng Nguyễn Chí Thanh.

Bảo tàng Đại tướng Nguyễn Chí Thanh tại địa chỉ số 144 đường Đặng Thái Thân, phường Thuận Hòa, TP Huế, tỉnh Thừa Thiên Huế từ nay chính thức mở cửa đón người dân và du khách đến tham quan. Bảo tàng có tổng diện tích 650m2. Trong đó, diện tích trưng bày cố định, triển lãm chuyên đề, phòng đọc sách, tọa đàm rộng khoảng 300m2 và diện tích sân vườn, trưng bày ngoài trời là 200m2. Hiện có gần 400 tài liệu, hiện vật, hình ảnh đang được trưng bày tại bảo tàng.

Bảo tàng Đại tướng Nguyễn Chí Thanh chính thức mở cửa phục vụ du khách Lễ cắt băng khánh thành Bảo tàng Đại tướng Nguyễn Chí Thanh. Các tài liệu, hình ảnh, hiện vật và thiết kế trưng bày theo đề cương giới thiệu về cuộc đời, sự nghiệp hoạt động cách mạng của Đại tướng Nguyễn Chí Thanh; những đóng góp quan trọng của Đại tướng đối với cách mạng Thừa Thiên Huế nói riêng và cả nước nói chung qua hai cuộc kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ, cứu nước và công cuộc xây dựng chủ nghĩa xã hội ở miền Bắc. Các chủ đề trưng bày chính gồm: Quê hương, gia đình, quá trình tham gia cách mạng, những dấu mốc quan trọng của Đại tướng Nguyễn Chí Thanh và sự tri ân mà gia đình, quê hương, đất nước đối với đồng chí.

Các tài liệu, hình ảnh được thể hiện công phu trên chất liệu trưng bày mới, trang trọng, bền vững có nhiều ứng dụng công nghệ nghe, nhìn tương tác thông qua màn hình cảm ứng và phim tư liệu có giá trị lịch sử cao. Nhiều hình ảnh, tài liệu và hiện vật lần đầu được trưng bày, giới thiệu tới công chúng như: Các bài viết, bài nói của Đại tướng Nguyễn Chí Thanh về xây dựng quân đội, chống chủ nghĩa cá nhân, về nông nghiệp, nông thôn...

Dịp này, Tổng cục Chính trị tặng Bảo tàng Đại tướng Nguyễn Chí Thanh bộ sách Đại tướng Nguyễn Chí Thanh (gồm 3 tập, 600 cuốn do Nhà xuất bản Quân đội nhân dân tái bản, phát hành); 500 cuốn catalogue giới thiệu; nhân bản gần 200 đầu sách, bài viết trên các báo, tạp chí, tác phẩm của Đại tướng và các tác giả viết về Đại tướng Nguyễn Chí Thanh để trưng bày lâu dài.

Cùng ngày, Bảo tàng Đại tướng Nguyễn Chí Thanh phối hợp cùng Hội khoa học lịch sử tỉnh Thừa Thiên Huế tổ chức Hội thảo khoa học về đồng chí Nguyễn Chí Thanh với cách mạng Thừa Thiên Huế (1937-1949).

TTXVN

Thứ Năm, 28 tháng 4, 2022

Tiễn cô Hồng, má LS Đặng Bá Linh, về cõi Vĩnh hằng

Tiễn cô Hồng, má LS Đặng Bá Linh, về cõi Vĩnh hằng

Tran Kienquoc


Sáng qua, vừa ngồi vào bàn thì hiện tin của Hà Mèo: cô Hồng, má Linh "cố" k6, mới đi sáng hôm qua. Vội gọi cho anh Đặng Quý Lai xác định chính xác địa điểm tổ chức tang lễ. Phi ngay đến thì biết anh Quang k2 thay mặt anh em đã đến viếng. Thắp hương cho cô xong thì cánh k6 (Hà Mèo, Anh Minh, Tâm) đến viếng.
Ngày vào SG, sau khi xuất bản cuốn "Sinh ra trong khói lửa" Tập 1 (2001) mới tìm được 5-6 bạn Trỗi hy sinh trong kháng chiến chống Mỹ và chống quân bành trướng TQ. Khi bắt tay làm các tập sau, dần thu thập được danh sách rồi thông tin các liệt sĩ. Đặng Bá Linh cũng nằm trong số đó.
Hơn chục năm trườc cùng các bạn k6 đến thắp hương cho Linh, lần đầu tiên được gặp cô Hồng nhưng cảm nhận ngay được sự hiền dịu, hết mực thương yêu chồng con và dù lớn tuổi nhưng trên gương mặt cô vẫn hiện lên cái nét xinh đẹp của thuở thanh nữ. Hôm qua mới được nghe Huấn, anh họ của Linh (ba Huấn là anh ruột cô Hồng), kể: ngày trẻ cô từng được dân Cần Thơ gọi là "người đẹp Tây Đô", khi tập kết ra Bắc cô từng được lên báo ảnh đến 3 lần.
Lúc trò chuyện, anh Lai kể lại chuyện đi tìm mộ phần của Linh. Khi đến Quảng Trị, thấy Linh có tên trong Danh sách LS của f304 thì mừng lắm. Theo hướng dẫn, Linh được quy tập về 1 NTLS nhưng khi đến nơi thì số mộ LS ở NT này đã quy tập lần 2 về NTLS khác. Cũng từ đó thông tin về mộ phần Linh thất lạc.
Gia đình từng nhờ đến ông Liên, nhà ngoại cảm có tên tuổi, chỉ đường tìm. Ông cũng chỉ vẽ 1 sơ đồ 1 NTLS và dặn khi tới phải có con bướm đen đậu... Sau nhiều tìm kiếm nhưng không thành, cảm thấy bất tín, gia đình đã từ bỏ ý định này.
Chính anh Lai đã đến cao điểm 105 bắc Quảng Trị (dưới chân dãy Trường Phước) và cảm nhận lính ta có tấn công lên điểm cao này thì cũng hy sinh hết, nhất là với lính trẻ chỉ mới chỉ có 3 tháng huấn luyện, chưa ra trận bao giờ. Anh kể: "... nếu có phép màu nào để anh em hy sinh ở cao điểm này sống lại và cùng đứng lên thì sẽ kín cả quả đồi"(!).
Và rồi, anh lấy nắm đất ở cao điểm 105 về đặt lên bàn thờ. Và lần đến Nguyễn Thị Hồng Gấm thắp hương cho Linh cũng được thấy hộp đất này.

Vậy là đúng 50 năm, Linh hy sinh ngày 28/8/1972, 2 má con mới được gặp nhau!

Nguồn: Tran Kienquoc - 29/4/2022


Xem:
31 - Chuyện về một liệt sĩ, bạn tôi - Trần Kiến Quốc K5, SRTKL2: 135-141; Blog K6.

Tin buồn - Cô Hồng, mẹ LS Đặng Bá Linh K6 mất

Tin buồn - Cô Hồng, mẹ LS Đặng Bá Linh K6 mất

Meo Ha
Cô Hồng, mẹ LS Đặng Bá Linh K6, mới mất hôm qua. Hiện quàng tại gia đình. ĐC.: nhà số 1, đường 18, KDC Ven sông, p. Tân Phong, Q.7.
Lễ viếng trong ngày hôm nay 28/4/2022, mai động quan.
BLL k6 SG kính báo.

Nguồn: FB Meo Ha - 28/4/2022.

BLL K5 phía Bắc thăm Mẹ Liệt Sỹ

BLL K5 phía Bắc thăm Mẹ Liệt Sỹ

Ngô Thế Vinh

Hôm nay, ngày 27/04/2022, BLL K5 phía Bắc đã đến thăm Mẹ Nguyễn Thị Lê Mai, Mẹ Liệt Sỹ Trịnh Thúc Doanh K5. Đến dâng hương tại Bàn Thờ Mẹ Lê Thị Kim Liên, Mẹ Liệt Sỹ Vũ Kiên Cường K5. BLL đã trao tặng cho hai gia đình sách SRTKL tập 5, Kỷ Yếu Khoá 5 và Ấn Phẩm Lưu Niệm có in hình các Liệt Sỹ Trịnh Thúc Doanh, Vũ Kiên Cường của BLL Khoá 5 tri ân các Liệt Sỹ.

Mẹ Lê Thị Kim Liên mới mất cách đây không lâu. Còn Mẹ Nguyễn Thị Lê Mai bị bệnh tiểu đường, bị ngã gẫy chỏm xương đùi không đi lại được, hiện nay sức khỏe Mẹ rất yếu... Cầu mong Trời Đất phù hộ cho Mẹ Mai chóng bình phục...


Nguồn: FB Ngô Thế Vinh - 27/04/2022

Thứ Sáu, 14 tháng 1, 2022

Báo Tuổi Trẻ đăng bài về mẹ LS Nguyễn Lâm

Báo TT đăng bài về mẹ LS Ng.Lâm
Nguồn: Meo Ha -






Bà Trần Thị Thái - nữ chiến sĩ cảnh vệ 5 năm bảo vệ Bác Hồ và được Bác se duyên - qua đời

THIÊN ĐIỂU

TTO - Thông tin từ lãnh đạo phường Trung Tự (quận Đống Đa, Hà Nội) cho biết bà Trần Thị Thái - nữ chiến sĩ cảnh vệ đã có 5 năm trực tiếp bảo vệ Bác Hồ - vừa qua đời vì tuổi cao sức yếu tại Hà Nội, hưởng thọ 97 tuổi.



Lễ viếng bà Trần Thị Thái vừa được tổ chức ngày 13-1 tại Nhà tang lễ quốc gia số 5 Trần Thánh Tông, Hà Nội.

Ông Hà Phú Bình - chủ tịch UBND phường Trung Tự, nơi bà Trần Thị Thái đã sống cùng gia đình - cho biết bà Thái sinh năm 1925, mất vì tuổi cao, bà minh mẫn, khỏe mạnh cho tới lúc qua đời.

Năm 2020, Quận ủy Đống Đa đã tổ chức lễ trao huy hiệu 75 năm tuổi Đảng cho bà Trần Thị Thái - nguyên trưởng phòng cán bộ nay là Cục X03, Bộ Công an.

Bà Thái là vợ thiếu tướng Hoàng Hữu Kháng (1912-1993) - một trong 8 cận vệ vinh dự được Bác Hồ đặt tên (Trường, Kỳ, Kháng, Chiến, Nhất, Định, Thắng, Lợi) và chính bà cũng đã từng là một nữ chiến sĩ cảnh vệ có 5 năm trực tiếp bảo vệ Chủ tịch Hồ Chí Minh từ năm 1945.

Sinh thời, bà từng chia sẻ nhân duyên của bà và chồng chính là do Bác Hồ tác hợp. Đám cưới của vợ chồng bà được Bác cho tổ chức đúng vào ngày Tết dương lịch 1-1-1946 tại ngôi nhà ở dốc Cống Vị mà Bác Hồ cùng với 5 cảnh vệ của mình đóng giả là một gia đình.

Trong quãng thời gian làm cận vệ cho Bác Hồ ở Hà Nội, bà Thái từng đẽo guốc cho Bác Hồ khi thấy đôi dép cao su của Bác đi lâu đã mòn vẹt, được Bác ngợi khen.

Ông bà có 5 người con, gồm 4 trai 1 gái, trong đó ông Nguyễn Lương Sơn và Nguyễn Lâm cùng là thiếu sinh quân chống Mỹ. Người con trai Nguyễn Lâm hy sinh ở Thành cổ Quảng Trị năm 1972, khi vừa tròn 19 tuổi.

Nguồn: Tuổi Trẻ Online - 14/01/2022 14:47 GMT+7

Thứ Năm, 13 tháng 1, 2022

Lễ Tang Mẹ Liệt Sỹ Trần Thị Thái

Lễ Tang Mẹ Liệt Sỹ Trần Thị Thái

Sáng nay, ngày 13/01/2022, Lễ Tang Cụ Trần Thị Thái, Thân Mẫu anh Nguyễn Lương Sơn K2, Liệt Sỹ Nguyễn Lâm K5, đã được tổ chức trọng thể tại Nhà Tang Lễ BQP, Hà Nội.
Cụ Trần Thị Thái là CB Tiền Khởi Nghĩa, CB Bộ Nội Vụ (Nay là Bộ Công An). Cụ là Phu Nhân Cố Thiếu tướng Hoàng Hữu Kháng (Tên thật là Nguyễn Văn Cao), nguyên Cục trưởng Cục Cảnh Vệ Bộ Công An. Cụ Kháng là một trong tám CB, CS của bộ phận phục vụ Bác Hồ được Bác Hồ đặt tên trong những ngày đầu tiên Chính Phủ được thành lập (Trường, Kỳ, Kháng, Chiến, Nhất, Định, Thắng, Lợi).

Đại diện BLL Trường, Khoá 2, Khoá 5 và các Khoá trường TSQ Nguyễn Văn Trỗi đã đến Nhà Tang Lễ phúng viếng, chia buồn cùng gia đình và tiễn đưa Cụ Trần Thị Thái về nơi an nghỉ cuối cùng.
Cầu mong Linh Hồn Cụ sớm siêu thoát, thanh thản yên nghỉ, phù hộ độ trì cho gia đình, các con, các cháu...

Thứ Sáu, 28 tháng 2, 2020

"Nhớ Ba" - Nguyễn Sĩ Hưng

Nhớ Ba


Theo truyền thống của các gia đình Việt, hàng năm vào thời khắc trang trọng nhất của sáng mồng 1 Tết, các con, cháu cùng tề tựu đông đủ chúc Tết đấng sinh thành. Vậy mà Tết Canh Tý năm nay, Ngôi nhà 54 Nguyễn Bỉnh Khiêm một thời tràn đầy những kỷ niệm về một đại gia đình tứ đại - đồng đường như trầm tư, tĩnh mịch. Đã gần một năm Ba vắng bóng trên cõi đời. Không ai có thể tin là trong ngôi nhà cổ tích này đã không còn người Ông, người Cha hiền từ, nhân hậu…



Ba tôi tên là Nguyễn Hữu Vũ, ở nhà hay gọi là Đồng, khi đi hoạt động cách mạng gọi là Nguyễn Văn Đồng, sau năm 1949 có tên là Đồng Sỹ Nguyên. Ông là người con của quê hương Quảng Bình; Đại biểu Quốc hội khóa 1. Đã có khá nhiều giai thoại quanh cái tên Đồng Sỹ Nguyên. Tôi đã nhiều lần hỏi ông về nguồn gốc cái tên này, nhưng ông chỉ nói: đó đơn giản là một bí danh hoạt động Cách mạng, không nên thêu dệt thêm những chi tiết bí ẩn.

Ba tôi là con trai thứ 3 trong gia đình giàu truyền thống yêu nước - cả ông nội và ông ngoại đều là nghĩa binh Cần vương, đến thế hệ của Ba tôi, thì cả 4 anh em trai đều là sỹ quan QĐNDVN. Từ bé đã có tư chất thông minh, nên mặc dù gia cảnh không sung túc nhưng ông bà nội tôi quyết tâm cho Ba tôi theo học lên bậc thành chung (Diplome), để sau đó thi vào bậc Tú tài tại Quốc học Huế. Chưa đầy 17 tuổi, Ba tôi đã được các Đảng viên đầu tiên của chi bộ xã Quảng Trung kết nạp vào Đảng (năm 1939). Do biết tiếng Pháp lại thông minh dũng cảm, Ba tôi được các bác trong Xứ ủy Trung kỳ và Tỉnh ủy Quảng Bình tập trung bồi dưỡng. Ngày 23/8/1945, với tư cách Chủ nhiệm Việt Minh Tỉnh - cùng Chủ tịch Uỷ ban Khởi nghĩa, Ba tôi đã phát lệnh Tổng khởi nghĩa giành chính quyền ở các phủ, huyện, sau đó thay mặt Uỷ ban khởi nghĩa Quảng Bình phát biểu tuyên bố khởi nghĩa thành công ở sân vận động tỉnh.

Mỗi khi về quê, tôi thường được nghe những người đứng tuổi kể về không khí vui như lễ hội ở làng quê bên bờ sông Gianh những ngày Cách mạng mới thành công và vận động bầu cử Quốc hội khóa 1 (1946). Năm ấy, Ba tôi được giới thiệu ứng cử, buổi tối đến từng nhóm các cháu thanh, thiếu nhi lại vác trống đi quanh sân đình hát bài đồng dao tuyên truyền cho bầu cử Quốc hội:
“Trần Hường - Võ Quyết - Dương Dư
cả ba người ấy cũng như Nguyễn Đồng”.
Ở các xã bên cạnh lại có một phiên bản khác của bài thơ vận động bầu cử:
“Nguyễn Đồng - Võ Quyết - Dương Dư,
Tôn Tùng tư cách cũng như Trần Hường
5 người xứng đáng tương đương
quyết tâm ủng hộ chẳng nhường cho ai!”
.
Bài thơ đồng dao này được thanh thiếu nhi đánh trống đi vòng quanh làng vận động, sau khi đọc hết đồng thanh hô 3 lần: Quyết tâm ủng hộ chẳng nhường cho ai!

Món quà đầu tiên của Ba

Năm tôi chưa đầy 3 tuổi, Ba tôi đi công tác vào miền Nam Trung bộ cùng đoàn với bác Nguyễn Chí Thanh. Trên đường quay ra, khi đoàn hành quân ngang Quảng Bình, bác Nguyễn chí Thanh gọi Ba tôi ra và nói, trên đường ra Bắc, nên về đón hai mẹ con ra Việt Bắc để có cơ hội đoàn tụ, cậu lấy cái xe đạp mà đi cho nhanh. Ba tôi nhanh chóng nhảy lên chiếc xe đạp Sterling cũ, rẽ ngang từ phía Đồng Lê lao nhanh về quê. Trên đường về nhà Ba đi rất nhanh mong sớm gặp vợ và cậu con trai mà từ khi sinh chưa được gặp. Dù lưng túi eo hẹp, Ba vẫn tìm mua quà cho hai mẹ con đó là tấm vải may áo cho Mẹ và bộ quần áo kaki cho con trai. Theo Mẹ tôi kể thì món quà đầu tiên của Ba đến rất đúng lúc, vì lúc đó đang là cuối mùa đông mà “cậu con trai” chỉ có độc một bộ quần áo cũ.

Theo Mẹ kể lại, khi nhận và mặc bộ kaki đầu tiên trong đời - quà của Ba - tôi rất sung sướng chạy tung tăng khắp nhà và sang nhà hàng xóm khoe. Đó là món quà đầu tiên, quý giá nhất trong cuộc đời tôi. Một đứa trẻ quanh năm có mỗi cái áo vá, bỗng một hôm được gặp người cha yêu quý của mình và nhận từ tay Ba món quà ấm áp, vô giá. Mặc chiếc áo sơ mi mới, quần dài, đóng hộp nghiêm chỉnh, tôi sung sướng, hãnh diện chạy ra khoe với lũ trẻ hàng xóm. Đó là món quà đầu tiên trong đời tôi nhận được từ Ba kính yêu. Ba tôi là bộ đội, cũng không có nhiều điều kiện để mua quà thường xuyên cho các con, nhưng mỗi món quà của ông đều rất có ý nghĩa và có tính gợi mở. Một quả bóng da nho nhỏ cũng giúp tôi say mê hơn môn bóng đá, kể cả khi đã là cầu thủ đội tuyển Thanh - thiếu niên Hà Nội. Một cuốn sách truyện bằng tiếng Nga là cú hích khiến tôi say mê học ngoại ngữ. Một hộp bút vẽ màu nước khiến tôi quan tâm hơn đến hội họa và cũng tập tành học vẽ.

Ngôi nhà tranh trên chiến khu Việt Bắc

Vậy là Ba-Mẹ tôi đã quyết định cả nhà cùng với một chiếc xe đạp cũ sẽ bắt đầu cuộc hành quân đầu tiên dài hơn 800km theo đường bộ từ chiến khu Tuyên Hóa ra chiến khu Việt Bắc. Trong cuộc hành quân kéo dài hai tháng ấy, khi đường bằng phẳng thì tôi được ngồi trên por-ba-ga xe đạp, khi leo đồi thì Mẹ tôi địu sau lưng, khi nào may mắn có sông suối thì cả nhà ngồi trên con đò mỏng manh… Cuối cùng, cả nhà cũng đến được Việt Bắc - Thủ đô gió ngàn.

Tại chiến khu Việt Bắc, các ngôi nhà của các cán bộ Quân đội ở rải rác trên các ngọn đồi, tại bản Piềng - thôn Tỉn Hóa -Thái Nguyên. Ngôi nhà tranh nhỏ của gia đình tôi cất trên một ngọn đồi, bên một dòng suối, cửa nhà quay về phía bờ suối và phía xa là dãy núi Hồng. Ngôi nhà lá đơn sơ này đã chứng kiến nhiều kỷ niệm của tôi với Ba, vui nhất với một cậu bé mới 4-5 tuổi là những giây phút được đón Ba đi chiến dịch về. Những năm đó, Ông liên tục được cử làm phái viên của Bộ Tổng đi các chiến dịch như Trung-Thượng Lào, Hoàng Hoa Thám, Biên giới, Quang Trung, Tây Bắc, Điện Biên Phủ... Nhiều hôm nghe loáng thoáng tin Ba tôi sắp đi chiến dịch về, tôi thường bỏ cả cơm ra đứng ngóng Ba bên bờ suối, rất hạnh phúc là có lần tôi đã được đón Ba đi chiến dịch về trên mình ngựa. Có lần thì Ba trở về ngồi trên chiếc xe JEEP chiến lợi phẩm, khi chạy qua suối, nước tóe lên hai bên thật đẹp, đúng là hình tượng vị tướng trận oai hùng trong đầu óc trẻ thơ của tôi...

Nhưng cũng có nhiều hôm, tôi nhịn đói đứng ngóng cả buổi chiều, đến khi ông mặt trời đỏ đã lặn phía sau dãy núi Hồng phía xa, Ba tôi vẫn chưa về. Mẹ gọi tôi về ăn cơm, tôi vừa đi vừa ngoái lại phía mặt trời đang lặn, hy vọng bóng hình Ba tôi trên mình ngựa sẽ hiện lên trên đỉnh đồi, trong dáng chiều hoàng hôn… Những đêm nào, tôi được ngủ với Ba là những đêm hạnh phúc nhất, hơi ấm của người đàn ông - người Cha của mình - thật là ấm áp giữa mùa đông lạnh giá trên núi rừng Việt Bắc.


Tư lệnh Đồng Sỹ Nguyên - Tư lệnh Bộ đội Trường Sơn thăm cán bộ, chiến sĩ Tiểu đoàn vận tải 101 thuộc Tiểu đoàn 3 trong một chiến dịch vận chuyển, mùa khô năm 1970-1971. (Ảnh tư liệu).

Những người bạn chiến đấu

Những năm tháng chiến đấu ác liệt trên đường Trường Sơn, ông đặc biệt giành nhiều tình cảm, sự quan tâm đến các chiến sỹ trực tiếp đối mặt với kẻ thù như các chiến sỹ lái xe, công binh, cao xạ, rồi đến cả các thành phần khác như anh nuôi, chiến sỹ thông tin, và đặc biệt là các nhà thơ - văn nghệ sỹ, như Lê Lựu, Phạm Tiến Duật. Các chiến sỹ Trường Sơn đã có nhiều giai thoại về sự quan tâm, động viên khích lệ của Ba tôi với tác giả bài thơ “Tiểu đội xe không kính”. Với Chính ủy Đặng Tính - hai ông có một tình bạn thật đặc biệt, bắt đầu từ thời gian ông là đặc phái viên của Bộ Tổng về tham gia chiến dịch Hà–Nam-Ninh, nơi là địa bàn hoạt động của bác Đặng Tính tại liên khu 3, quân khu Tả ngạn.

Sau này, khi Ông đề đạt với Bộ Tổng Tư lệnh về ý tưởng đưa lực lượng phòng không vào bảo vệ đường 559, phá thế bị động, với phương châm: “đánh địch mà đi, mở đường mà tiến”, nhiều cán bộ ưu tú của Quân chủng PKKQ đã vào tăng cường cho bộ đội Trường Sơn. Khi Ba tôi đặt vấn đề với Tổng cục Chính trị để bổ nhiệm một Chính ủy cho đoàn 559 - Ông Song Hào nói: trong số các Chính ủy Quân khu, Quân chủng cho anh chọn bất cứ ai, Quân ủy TƯ cũng đồng ý, Ba tôi đã nói ngay: Cho tôi được chọn anh Đặng Tính - Chính ủy Quân chủng PKKQ. Thật là trùng hợp, cũng thời điểm đó bác Đặng Tính đề đạt với cấp trên xin được vào chiến trường, và khi Quân ủy TƯ hỏi đồng chí chọn chiến trường nào, Bác Đặng Tính đã nói: Tôi xin vào đường 559 - Trường Sơn, sát cánh cùng anh Đồng Sỹ Nguyên. Hai tâm nguyện của những người lính chiến thực thụ gặp nhau và họ trở thành một cặp đôi Tư lệnh - Chính ủy huyền thoại của Trường Sơn.

Đầu năm 1973, Tư lệnh và Chính ủy Đoàn 559 quyết định chia nhau đi hai ngả đông–tây Trường Sơn để kiểm tra tình hình trước khi báo cáo Bộ Tổng về quyết tâm chiến lược của bộ đội Trường Sơn chuẩn bị cho chiến dịch giải phóng miền Nam và hẹn nhau lúc về hợp điểm ở trụ sở Bộ Tư lệnh Trường Sơn. Trong chuyến đi đó, khi Ba tôi đang ở Sa Thầy - Kon Tum thì nhận được điện báo bác Đặng Tính đã hy sinh ngày 4/4/1973 tại chân cao nguyên Bo Lo ven - Ba tôi không tin vào bức điện hỏi lại đồng chí điện báo viên 3 lần, xem có đúng không, rồi ông đã khóc. Cuộc đời chinh chiến của Ba đã chứng kiến nhiều sự hy sinh, nhưng sự ra đi của Bác Đặng Tính đã khiến Ba tôi rất xúc động và lần đầu tiên ông đã khóc khi vĩnh biệt người đồng đội – người Chính ủy tài năng - đức độ của mình. Không biết có sự sắp xếp ngẫu nhiên nào của số phận không, mà hai vị Tư lệnh và Chính ủy của đoàn 559 - hai người đồng đội - hai cánh đại bàng của Trường Sơn đều hóa thành bất tử vào ngày 4/4 định mệnh (cách nhau 46 năm).

Xúc động trước sự hy sinh anh dũng của các chiến sỹ - thanh niên xung phong Trường Sơn, ngay từ khi cuộc chiến chưa kết thúc Ông đã nhìn trước - nhìn xa, lo lặn lội đi tìm địa điểm lập nghĩa trang để quy tụ hơn 20.000 ngôi mộ liệt sỹ của đoàn 559 về Nghĩa trang Quốc gia Trường Sơn. Những tình cảm đồng đội thử thách qua bom đạn ấy đã được các cựu chiến binh và thanh niên xung phong Trường Sơn cảm nhận thật sâu sắc.

Ngày tang lễ của Ba, các con, cháu của Ông thật sự xúc động chứng kiến đội ngũ cựu chiến binh, cựu thanh niên xung phong Trường Sơn từ mọi miền đất nước, từng hàng dài, tề tựu về nhà tang lễ để vĩnh biệt vị Tư lệnh yêu quý của mình. Trong đội ngũ ấy, có cả các thương binh ngồi trên xe lăn, có người chống gậy, có người mất cả cánh tay, họ vẫn rất đông đủ, tề chỉnh và im lặng - vừa lau đi những giọt nước mắt - vừa kính cẩn nghiêng mình để lần cuối được vĩnh biệt vị Tư lệnh huyền thoại của mình.


Trung tướng Đồng Sỹ Nguyên và các con cháu.

Có một gia đình chiến sỹ

Mùa hè Năm 1965, học sinh của các trường Phổ thông ở Hà Nội và trường Chu Văn An có phong trào đi khám tuyển phi công. Khi biết đã trúng tuyển phi công tôi rất mừng, dù lúc đó thú thực cũng chỉ là cảm tính, mơ mộng về bầu trời qua xem bộ phim Khoảng trời Ban tích của LX- chứ chưa biết hết tính ác liệt và gian khổ của nghề lái máy bay chiến đấu. Lúc này tôi đứng trước một thời khắc phải lựa chọn một trong ba khả năng: Tiếp tục đi học, để sau đó đi học Đại học ở nước ngoài; hoặc gia nhập đội bóng đá Thể công cùng đợt với các bạn đá bóng trong đội tuyển thanh - thiếu niên Hà Nội của mình như Thế Anh (ba đẻn) - Ngọc Chi, Phú mèo… cùng với đó là giấy báo trúng tuyển phi công do một đồng chí Trung úy từ Quân chủng mang đến. Tôi còn quá trẻ để đủ lý lẽ trước một lựa chọn quan trọng như vậy, theo gợi ý của Mẹ tôi, tôi quyết định nhấc máy gọi cho Ba tôi lúc đó đang ở trong Quân khu 4 - để xin ý kiến Ông.

Hơn 50 năm đã qua, tôi vẫn nhớ như in giọng nói ấm cúng, điềm tĩnh của Ba trước một lựa chọn quan trọng trong cuộc đời người con trai cả của Ông. Từ đầu giây bên kia, tôi nghe rõ ông nói:
“Con phải tự lựa chọn cho mình con đường vào đời của mình, nhưng bây giờ đất nước đang bị xâm lược, vị trí của thanh niên là phải lên đường nhập ngũ - sau này, khi chiến tranh kết thúc, Ba tin là con sẽ có cơ hội học tiếp”.
Đặt ống nghe xuống, tôi hiểu mình sẽ phải làm gì để tiếp bước cha, ông. Trong gia đình tôi, ngoài Ba, Mẹ tôi đều là người lính thì 5 trong 6 anh chị em chúng tôi cũng đều nhập ngũ. Trong đó người em trai thứ tư - Nguyễn Tiến Quân, đã bỏ giấy gọi thi đại học, nhập ngũ vào trường Sỹ quan Pháo binh - tham gia chiến dịch HCM lịch sử, và đến chiến tranh biên giới phía Bắc thì em hy sinh, lúc là Đại đội trưởng Pháo binh. Nhận được tin người con trai thứ tư của mình hy sinh, Ba tôi nén đau thương tiếp tục làm công việc kiêm nhiệm vừa là Bộ trưởng Bộ Xây dựng - vừa là Tư lệnh Quân khu Thủ đô - chỉ huy LLVT Thủ đô lập tuyến phòng thủ sẵn sàng chiến đấu với quân xâm lược.

Thời gian trôi qua thật nhanh, mới hôm nào cả nhà - con, cháu, người thân nén đau thương cùng các cơ quan lo tang lễ cho Ba, nay đã gần đến ngày giỗ đầu của Ba. Mặc dù con cháu vẫn cầu mong trời đất để được mừng đại thọ 100 tuổi của Ba - nhưng Sinh-Tử là quy luật của tự nhiên, Ba ra đi vào ngày 4/4/2019 (tức ngày 30 tháng 2 Âm lịch năm Kỷ Hợi), chỉ hơn một tháng sau khi Ba bước sang tuổi 97 và cũng chỉ hơn một tháng nữa là đến ngày kỷ niệm 60 năm đường Trường Sơn huyền thoại - nơi ghi đậm dấu ấn của Ba trong những năm tháng chống Mỹ hào hùng nhất. Bây giờ Ba đã đi xa rồi, nhưng bạn bè, đồng đội, các con cháu vẫn cảm nhận được hơi ấm trong tình cảm của Ba.

Mọi người vẫn tin rằng, từ trên cõi Vĩnh hằng, ở đâu đó bầu trời trên đỉnh Trường Sơn đại ngàn - Ba vẫn dõi theo và giành cho con cháu những tình cảm ấm áp nhất của một người Ông - người Ba hiền từ - nhân hậu.

Nguyễn Sĩ Hưng
Nguồn: Báo Đại Đoàn Kết - 16:14:48 26/02/2020

Thứ Ba, 5 tháng 2, 2019

BLL K7 chúc Tết các gia đình Liệt sĩ

BLL K7 chúc Tết các gia đình Liệt sĩ

Hoàng Mạnh Thắng


Cứ mỗi khi Tết đến theo truyền thống, BLL K7 Trường VHQĐ-TSQ Nguyễn Văn Trỗi chúng tôi đến thắp hương, biếu quà gia đình các bạn Liệt sĩ của Khóa khu vực HN.
Sang năm nay chỉ còn mẹ của Ngô Tất Thắng, bà đã 93 nằm liệt.
Nhớ các Bạn!

Ảnh Hoàng Mạnh Thắng.


Nguồn: Mạnh Thắng Hoàng - 05/02/2019.

Thứ Hai, 25 tháng 3, 2013

TIN BUỒN




5g sáng thứ hai, 25/3/2013, mẹ của LS Chu Tấn Quang
Chu Tấn Quang

Quang bò liếm

Liệt sỹ
1970
đã ra đi.

Tang lễ tổ chức tại tư gia từ chiều 25/3 đến 11g trưa thứ tư 27/3/2013, sau đó đưa bà đi hóa thân hoàn vũ.
Địa chỉ: số nhà 28, đường 14EA, khu dân cư Vĩnh Lộc, P Bình Hưng Hòa B, Q Bình Tân (khu dân cư mới Vĩnh Lộc).
Thật tiếc bà đi mà mộ phần Chu Tấn Quang chưa tìm được. BT5 xin chia buồn cùng gia đình!



Bạn Trỗi K6 xin chia buồn cùng gia đình bạn LS Chu Tấn Quang!




Viếng mẹ liệt sỹ Chu tấn Quang khóa 6


Chiều qua (26/03/2013), AE K6 tp.HCM đã thay mặt toàn khóa đến viếng mẹ bạn Chu Tấn Quang. Một số bạn do hoàn cảnh còn công tác và/hoặc điều kiện gia đình, sức khỏe không thể đến được cũng đã nhờ chúng tôi chuyển lời kính viếng mẹ và chia buồn tới gia đình bạn Quang. Thật buồn khi hài cốt bạn vẫn chưa tìm về được thì mẹ đã ra đi.
Được biết, vào buổi sáng đã có a.Dương Minh và a.Kiến Quốc thay mặt BLL trường tới viếng mẹ.

hameo


Vòng hoa của khóa mang dòng chữ: “Bạn LS Chu Tấn Quang – K6 trường Nguyễn Văn Trỗi kính viếng”

Thứ Năm, 5 tháng 5, 2011

Trách nhiệm trọn đời - Minh Châu



Liệt sĩ Võ Nguyên Trọng - con trai đồng  chí Võ Nguyên Lượng, hy sinh tại chiến trường Quảng Trị năm 1972.Liệt sĩ Võ Nguyên Trọng
- con trai đồng chí Võ Nguyên Lượng,
hy sinh tại chiến trường Quảng Trị năm 1972.


Đồng chí Võ Nguyên Lượng, sinh năm 1915, quê ở huyện Mộ Đức (Quảng Ngãi). Sinh ra trong một gia đình phú nông, nhưng năm 16 tuổi ông thoát ly gia đình đi làm thợ điện ở Quy Nhơn (Bình Định). Từ 1939 đến năm 1947 ông làm việc tại Nhà máy điện Thanh Hóa và tham gia cướp chính quyền (tháng 8-1945) ở đây. Từ đó, người đảng viên ưu tú này gắn cuộc đời cách mạng của mình với quê hương Thanh Hóa. Năm 1953, ông được Trung ương giao giữ chức Bí thư Tỉnh ủy Thanh Hóa. Sau nhiều lần chuyển công tác, năm 1965, ông lại về nhận chức Phó bí thư, Chủ tịch Ủy ban Hành chính tỉnh Thanh Hóa. Tiếp đó, đến tháng 11-1969 ông lại đảm nhiệm chức vụ Bí thư Tỉnh ủy Thanh Hóa cho tới tháng 12-1974.

Ông Võ Nguyên Lượng có người con trai tên là Võ Nguyên Trọng. Anh Trọng học rất giỏi nên có giấy gọi đi học ở Liên Xô. Đúng lúc đó, anh cũng có giấy mời đi khám tuyển nghĩa vụ quân sự. Ông Võ Nguyên Lượng đã gặp hội đồng tuyển quân và nói: “Con tôi cũng như con người khác, các đồng chí cứ để cho cháu lên đường nhập ngũ, đừng do dự”.  Rồi ông động viên anh Trọng đi làm tròn nghĩa vụ thiêng liêng của người thanh niên với Tổ quốc. Thế rồi, người con trai của ông đã hy sinh anh dũng ở chiến trường Quảng Trị năm 1972. Người dân Thanh Hóa vừa thương, vừa cảm phục ông vì với vị trí của ông thời đó việc cho con đi học ở Liên Xô rất đúng “tiêu chuẩn”. Nhưng ông và anh Trọng đã nêu gương sáng về tinh thần sẵn sàng nhận khó khăn, gian khổ về mình.

Ở xứ Thanh, ông Lượng để lại nhiều giai thoại về lối sống rất sâu sắc, nghĩa tình. Đặc biệt, chuyện với ông Trần Tiến Quân, lão thành cách mạng, người đã giới thiệu ông Võ Nguyên Lượng vào Đảng tháng 2-1946. Từ đó, cứ ngày vào Đảng của mình, ông Lượng làm cơm thân mật mời ông Trần Tiến Quân, đến dự. Bữa cơm thường chỉ có hai người. Có người nghĩ đó là ông Lượng tri ân ông Quân. Nhưng sự thực là trong mỗi buổi ăn cơm thân mật đó, ông Lượng báo cáo lại với ông Quân quá trình tu dưỡng, rèn luyện phẩm chất đảng viên của mình. Ông Quân cũng tự kiểm trước ông Lượng về trách nhiệm của người đã đứng ra giới thiệu, kèm cặp ông Lượng vào Đảng.

Câu chuyện “tự phê bình” của hai đảng viên này là một bài học “kinh điển” về tinh thần trách nhiệm trọn đời của người đảng viên cộng sản.
 ❧ ❀ ❧ 

Đăng lại bài viết của Minh Châu (đã đăng tại Báo điện tử Quân đội nhân dân: Thứ năm, ngày 25 tháng 11 năm 2010).


Chủ Nhật, 6 tháng 9, 2009

Tìm được mộ cha - Nhất Trung K5

Start:     Sep 2, '09
Location:     NTLS xã Mỹ Lợi, huyện Phù Mỹ tỉnh Bình Định


Thuỷ ' bều' k4, anh Khánh K2, cụ bà 88 tuổi, Nhất Trung K5 bên mộ cụ ông Nguyễn Bá Hối ở NTLS xã Mỹ Lợi, huyện Phù Mỹ tỉnh Bình Định
Sáng 2/9/2009 thời tiết Quy Nhơn thật đẹp không nắng gắt, tôi đón Thuỷ "bều" K4 trong trang phục đại tá rất chỉnh tề vì hôm nay chúng tôi có nhiệm vụ đưa anh Nguyễn Nam Khánh K2 (em là Nguyễn Nam Động K6) cùng cụ bà 88 tuổi từ Hà Nội vào gắn bia cho cụ ông là Nguyễn Bá Hối sinh 1920 hy sinh năm 1969 tại chiến trường Bình Định.

Trước khi tìm đươc mộ cha gia đình anh Khánh và một số bạn Trỗi nhất là anh Ấn K2 đã tốn bao nhiêu công sức, trèo đèo, lội suối...lên Tây Nguyên, xuống miền duyên hải Miền Trung...nơi nào có thông tin là anh Khánh đến...(Xem tiếp)

(Nhất Trung, 6/9/2009)



Trích đăng lại bài viết của Nhất Trung (đã đăng tại Blog "Bạn Trường Trỗi ”: Thứ bảy, 5 tháng 9, 2009)

Xem:


Free Counters