Thứ Tư, 25 tháng 5, 2016

Nhớ về Lớp trưởng 8i Nguyễn Trãi K23 – Bùi Thọ Tuyến



(K23) – “Ngày mai đây trong cuộc chiến đấu máu lửa ấy, có thể em sẽ ngã xuống thì mỗi giọt máu của em phải đổi lấy một giá cao nhất. Và nếu đó là sự thật thì cho em gửi lời chào vĩnh biệt!” – Bùi Thọ Tuyến, Lớp trưởng 8i đã viết như vậy khi trên đường ra chiến trường.



Trường Phổ thông Cấp 2-3 Nguyễn Trãi, Hà Nội những năm 70 của thế kỷ trước. Nguồn: BT.


Lớp trưởng 8i Trường Phổ thông Cấp 3 Nguyễn Trãi, Hà Nội năm 1970-1971 – Liệt sỹ Bùi Thọ Tuyến, sinh năm 1955, hy sinh ngày 23/3/1974 trong sự nghiệp giải phóng Dân tộc, bảo vệ Tổ quốc tại chiến trường miền Nam, lúc vừa tròn 19 tuổi, khi chỉ còn hơn 365 ngày nữa là im tiếng súng.


Bùi Thọ Tuyến



Bùi Thọ Tuyến sinh ra trong một gia đình cán bộ cách mạng, bố là ông Bùi Thọ Tư, Tỉnh đội trưởng tỉnh Thái Bình, đã mất; mẹ là bà Nguyễn Thị Hồng Liên làm công tác thương nghiệp ở Chợ Bo của thị xã, mất ngày 9/7/2010, ở tuổi 89, mang theo nỗi đau con chưa về. Gia đình Tuyến sống tại thị xã Thái Bình ở Khu tập thể bốn tầng Lê Lợi. Bùi Thọ Tuyến theo học Trường Nguyễn Văn Trỗi 1965-1970, trở về tiếp tục học phổ thông cấp 3 ở Hà Nội.

Tháng 9 năm 1970, sau khi Trường Thiếu sinh quân Nguyễn Văn Trỗi giải thể, Bùi Thọ Tuyến nhập học vào Lớp 8i của Trường Phổ thông Cấp 3 Nguyễn Trãi, Hà Nội. Ngay buổi họp sinh hoạt lớp đầu tiên, Tuyến được cô Chủ nhiệm Nguyễn Mai Hương giới thiệu và cả lớp nhất trí bầu làm Lớp trưởng. Học xong lớp 8 (hệ 10 năm), tháng 5/1971, lúc tình hình chiến sự trên chiến trường miền Nam vào giai đoạn ác liệt. Cả nước sục sôi trong khí thế của Lệnh tổng động viên. Tuyến tự nguyện viết đơn và xin phép gia đình tham gia Quân đội.

Bùi Thọ Tuyến viết đơn tình nguyện bằng máu của mình xin nhập ngũ. Mới 16 tuổi chưa đến tuổi nhập ngũ, Thị đội Thái Bình đã từ chối. Tuyến đã nài nỉ mẹ xin đăng ký nhập ngũ ở xã Hoàng Diệu, huyện Đông Hưng – chỗ quen biết với gia đình. Huyện đội Đông Hưng đã chấp thuận cho Tuyến nhập ngũ. Từ đây anh vào huấn luyện tại Sư đoàn 305 đặc công trên Xuân Mai, tỉnh Hòa Bình.

Tôi còn nhớ, vào một ngày hè nóng bức năm 1971, chúng tôi một nhóm nhỏ tụ tập tại nhà riêng của tôi trên đường Nguyễn Thái Học để gặp gỡ chia tay Tuyến ra chiến trường. Bùi ngùi, xúc động, Tuyến không quên gửi lại quà kỷ niệm cho bạn bè vắng mặt và dặn lại tụi tôi: “Nếu sau năm 75 mà mình không về, thì các bạn hiểu rằng là mình đã ra đi mãi mãi”. Và đó cũng là lời chào từ biệt của Tuyến với bạn bè, sự tiên đoán về chấm dứt cuộc chiến. Sau đó, năm 1975 ta giải phóng hoàn toàn miền Nam và người bạn của 8i Nguyễn Trãi năm 1970-1971 Bùi Thọ Tuyến cũng hy sinh trước đó 1 năm.

Trên đường hành quân ra chiến trường, anh đã để lại một bức thư đầy cảm động, một lời chào trước lúc đi xa. Đây có thể là lá thư cuối cùng của người lính trẻ viết về cho gia đình.

“Hà Tĩnh, ngày 14 tháng giêng năm 1972

Anh Chúc kính mến!

Hôm nay, sau khi hành quân từ Vinh về đây, bọn em nghỉ để chờ ôtô vào Quảng Bình. Em vội viết mấy dòng về cho anh.

Thanh niên tạm biệt lên đường ra trận

Anh Chúc ạ, vào đến đây, em được trang bị đầy đủ như cho một người lính chiến. Sơ sơ cũng 30kg, vì đi xa nên phải mang nhiều thứ. Bọn em còn hành quân vào tận B2, đường hành quân dài đến 2000km và sẽ sống, chiến đấu ở ngoại ô Sài Gòn. Thế là, hôm nay còn trên đất Hà Tĩnh thì mai, chỉ sáng mai thôi là chân chúng em đạp “trên triền núi cao Trường Sơn” rồi.

Anh Chúc yêu quý! Em cũng đã nhiều lần đi xa, nhiều lần xa nhà, nhưng phải nói thật rằng, lần này khi tầu chuyển bánh, lòng em xao xuyến vô cùng. Cũng không hiểu vì sao?! Nhìn cột cây số cứ vun vút lùi lại phía sau: Hà Nội – 20km, rồi 30, 100, 150, 200, ngày càng xa dần, xa dần, rồi không nhìn thấy gì nữa.

Nước mắt em muốn trào ra, điều mà cách đây 10 năm về trước em tưởng rằng sẽ không bao giờ có nữa.

Anh Chúc ạ! Nếu như có một nhà văn đi cùng trên chuyến tầu này thì sẽ tả chuyến đi này của bọn em như thế nào? Chỉ tiếc rằng em chỉ là một anh lính, bình thường như mọi anh lính khác, cũng chỉ có những lời nói chân thành, mộc mạc. Chẳng biết nói sao khi các mẹ, các anh, các chị, các em giơ tay vẫy chào những người lính trẻ chuẩn bị bước vào cuộc thử lửa. Còn trên tầu của lính thì như một rừng tay vẫy mãi, vẫy mãi.

Em cũng thế, con người em tưởng như gỗ đá thế mà nước mắt cứ ứa ra, tay cứ vẫy vẫy dù trước mắt không phải người thân thuộc của mình! Em biết nói gì bây giờ? Chỉ biết rằng, ngày mai là cuộc chiến đấu mới!

Thôi, anh cho em tạm dừng bút vì thời gian còn rất ít. Ôtô đến rồi. Ngày mai đây trong cuộc chiến đấu máu lửa ấy, có thể em sẽ ngã xuống thì mỗi giọt máu của em phải đổi lấy một giá cao nhất. Và nếu đó là sự thật thì cho em gửi lời chào vĩnh biệt!

Chúc anh khỏe, trẻ, công tác, học tập tốt!

Em của anh.

Bùi Thọ Tuyến”.


Sau ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng và thống nhất đất nước, một đồng đội cùng chiến đấu với Tuyến đã gặp bà Nguyễn Thị Hồng Liên. Trong nước mắt, anh đã kể lại toàn bộ câu chuyện Bùi Thọ Tuyến hy sinh. Trong trận đánh ác liệt, ngay trong giây phút mở cửa đột phá, anh đã trúng đạn bắn thẳng của địch. Ngày Tuyến ra đi là ngày 23/3/1974, chỉ còn hơn một năm nữa là cả nước có hoà bình!.

Và trận đánh ấy đã xảy ra ở huyện Long Thành, tỉnh Biên Hòa (cũ), miền Đông Nam bộ, người chiến sỹ đặc công Bùi Thọ Tuyến đã anh dũng hy sinh khi vừa tròn tuổi 19.

Để ghi nhớ công lao của các anh hùng liệt sỹ, ngày 17/11/1976, Thủ tướng Phạm Văn Đồngđã ký Bằng Tổ quốc ghi công cho Bùi Thọ Tuyến.
Bằng Tổ quốc ghi công. Nguồn: BTC.



Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Thái Bình cũng chính thức gửi Giấy báo tử số 4393KB/PCS (ký ngày 1/5/1977) về cho gia đình. Trên đó chỉ ghi “Hy sinh tại mặt trận phía Nam”.

Giấy báo tử. Nguồn: BTC.



Vào ngày 2/7/1986, Chủ tịch Hội đồng Nhà nước Trường Chinh ký quyết định truy tặng cho Liệt sỹ Bùi Thọ Tuyến Huân chương Kháng chiến hạng Ba.
Huân Chương Kháng chiến hạng 3. Nguồn: BTC.



Vài dòng ôn lại nhân dịp kỷ niệm 40 năm ra trường của Nguyễn Trãi K23, nhớ về bạn – Bùi Thọ Tuyến, Lớp trưởng 8i của Nguyễn Trãi Cấp 3, Hà Nội năm 1970-1971 ngày ấy. Bọn mình – những cựu học sinh 8i mãi mãi nhớ về người bạn sôi nổi, nhiệt huyết và đầy lãng mạn.

Tuyến ơi, năm tháng cũng sẽ qua đi, cuộc sống rồi sẽ thay đổi, nhưng những tình cảm và hình ảnh đẹp đẽ của Tuyến được chúng tớ nhớ mãi./.

Hà Nội, 10/8/2013,

Ba Tín

Nguồn:
Nguyễn Trãi K23
Trang Thông tin Điện tử iTin - http://daoduytinh.vn/, 20/8/2013.


Chủ Nhật, 17 tháng 1, 2016

Video Thăm Chị Quyên (trích đoạn phim "Ký sự Sài Gòn")

Tương Lai Nguyễn, THỨ BA, THÁNG 7 24, 2012, Blog K4

Dành cho các bạn it xem TV



Lúc còn đi làm chỉ có thời gian xem TV vào buổi tối, bây giờ nghỉ rồi cứ rỗi là xem TV. Cũng biết nhiều bạn cũng không mấy khi xem TV ngay cả lúc rỗi.
"Ký sự Sài Gòn" là bộ phim về các văn nghệ sỹ Giải phóng, đoạn đến thăm Chị Quyên có kể một số chuyện về Anh Trỗi.
Nhân ngày 27/7, mời các bạn (chưa xem) "nghiên cứu" trích đoạn này nhé.

Phần 1

(Xem màn ảnh rộng)

Phần 2
(Xem màn ảnh rộng)

Chủ Nhật, 11 tháng 10, 2015

CHỤP HÌNH VỚI VỢ NGƯỜI ANH HÙNG

CHỤP HÌNH VỚI VỢ NGƯỜI ANH HÙNG


THƠ CỦA LÍNH
(Viết nhân kỷ niệm 50 năm thành lập Trường Nguyễn văn Trỗi 15/10/2015)

Lính Trỗi - Cái tên để chỉ học sinh Trường Thiếu sinh quân Nguyễn văn Trỗi - Tổng cục chính trị được thành lập ngày 15/10/1965 tại núi rừng Tam đảo, Đại từ, tỉnh Thái nguyên.

Chị Phan thị Quyên - Vợ Anh Trỗi được các khóa học sinh nhà trường yêu quý, coi như người Chị cả của mình. Những ngày kỷ niệm thành lập Nhà trường hay ngày Anh Trỗi hy sinh, Ban tổ chức đều mời chị tham dự các chương trình đầy sôi động và ý nghĩa.

Chị đã sống cuộc đời đầy trách nhiệm của Vợ người anh hùng và sống thật Trọn vẹn trong cuộc sống đời thường, trong cả Vinh quang và Áp lực.
Chị Quyên, Số phận và cuộc đời rất Bi Hùng, rất Nhân văn như chính cuộc đời chị!

Tôi nghĩ về Chị, khi lễ kỷ niệm thành lập Trường Trỗi lần thứ 50 đã tổ chức thành công tại Hà nội...

CHỤP HÌNH VỚI VỢ NGƯỜI ANH HÙNG

Kính tặng chị: Phan thị Quyên -

Chỉ biết chị qua tác phẩm Sống như Anh,
Chỉ biết chị qua phim Nguyễn văn Trỗi,
Chỉ biết chị qua lời kể của anh em, đồng đội
Chỉ biết chị qua
các buổi họp mặt nhà Trường.

Là người Chị Cả xa cách mến thương,
Thời gian trôi đã hơn nửa thế kỷ,
Khi lấy chồng
chắc chị chẳng bao giờ nghĩ:
- Mình là vợ của một anh hùng?

"Vợ người anh hùng phải sống kiên trung
Sống hết mình trong hào quang rực rỡ
Mỗi bước đi, mỗi từng hơi thở
Sống cho Đời, đẹp như một bài thơ"

Sau những tràng vỗ tay
những tiếng hoan hô,
Chị lại về với buồn vui cuộc sống,
Với bao bộn bề của cuộc đời sôi động,
Như dải cát dài
với triệu triệu lớp sóng xô.

Hôm nay một sáng thật bất ngờ,
Hai chị em chụp tấm hình không hẹn trước,
Tất tả, những bước chân đi về phía trước,
Phan thị Quyên
- những giây phút đời thường.
Sài gòn 11/10/2015


Nguồn: Viet Sy Hoang - 11 tháng 10, 2015 ·

Thứ Sáu, 28 tháng 8, 2015

Chủ Nhật, 26 tháng 7, 2015

Nhớ mãi...

Kỷ niệm ngày Thương binh - Liệt sỹ 2015

Kính dâng lên hương hồn 30 Liệt sỹ của trường VHQĐ Nguyễn Văn Trỗi đoạn phim sau đây để tưởng nhớ đến các anh - những người đã hy sinh cho độc lập, tự do và hòa bình của đất nước.







Chủ Nhật, 19 tháng 7, 2015

Thứ Năm, 1 tháng 1, 2015

Những chuyện ít biết về cuộc đời người anh hùng Nguyễn Văn Trỗi



(ĐSPL) - Cuộc đời của người anh hùng cách mạng Nguyễn Văn Trỗi, anh dũng hy sinh đã để lại bao sự tiếc nuối trong lòng mỗi người dân Việt. Nhưng không ai biết rằng, không chỉ là người chiến sỹ cách mạng, anh còn được biết đến là một người thông minh và có những dự cảm trước cái chết một cách kỳ lạ. Dưới đây là những thông tin ít biết về Nguyễn Văn Trỗi qua lời kể của thầy dạy vỡ lòng của anh.



Những kỷ niệm khó quên

Trong những ngày cuối năm, khi không khí Tết đang tràn về khắp mọi miền đất nước, cũng là thời gian khắp nơi vừa tổ chức kỷ niệm ngày người anh hùng Nguyễn Văn Trỗi bị quân thù xử tử, chúng tôi lặn lội tìm về mảnh đất quê hương anh tại làng Thanh Quýt, xã Điện Thắng Trung (huyện Điện Bàn, Quảng Nam). Người đón tiếp chúng tôi trong ngôi nhà cũ chính là cụ Nguyễn Văn Nhung (85 tuổi), thầy dạy đầu tiên của người anh hùng Nguyễn Văn Trỗi.

Tuy tuổi đã ngoài thất thập cổ lai hy, nhưng khi nghe nhắc đến học trò Nguyễn Văn Trỗi, thì ông vẫn nhớ rõ ràng từng chi tiết. Cụ Nhung được biết đến là người thầy nhiệt tình và năng nổ của bao thế hệ học trò vùng quê nghèo mà anh dũng trong chiến tranh. Nhấp ngụm trà, ánh mắt xa xăm, cụ đưa chúng tôi về với những kỷ niệm trong quá khứ: "Hồi ấy, tôi sinh ra và lớn lên ở vùng quê nghèo, cha mẹ chỉ có điều kiện cho học bậc sơ học. Nhưng vì tôi ham học lại nhớ bài rất giỏi nên nắm được khá nhiều kiến thức".

Cụ Nhung nhớ tới người học trò, người anh em Nguyễn Văn Trỗi.


"Đất nước đang loạn lạc, lớn lên tôi cũng tham gia cách mạng, rồi quay về làm thư ký cho bên xã đội, được một thời gian, nghỉ việc, lại về nhà. Tôi mới nghĩ ra cách có thể đem con chữ của mình đi dạy cho nhiều học trò, những người đang mù chữ", cụ kể. Nghĩ là làm, vì không có lớp học đàng hoàng, mà nhiều người đang cần biết chữ, nên cụ liều mượn tạm ngôi miếu Bà để làm trường. Học sinh rất đông, trong đó có anh Nguyễn Văn Trỗi.

Dạy học trong thời chiến không hề dễ dàng. Quân địch nghi ngờ những bài giảng của cụ. Nhiều lúc bị triệu tập lên xuống, nhưng cụ Nhung chỉ khẳng khái với quan điểm: "Tôi chỉ muốn dạy tất cả những ai chưa biết chữ và dạy cách làm người". Lời khẳng định của cụ khiến lớp học được an toàn. Nhờ vậy, nhiều năm liền cụ đào tạo rất nhiều thế hệ học trò. Cụ còn bảo, mỗi người Việt khi đất nước loạn lạc, ai cũng muốn đứng lên để làm gì có ích cho Tổ quốc. Riêng cụ, tình yêu thương dành cho đất nước mà cụ có, chính là trở thành người thầy đem con chữ đến cho mọi người, nhất là thế hệ trẻ.

Vì thế mà từ đầu làng đến cuối xóm, cụ Nhung được biết đến như một người thầy mẫu mực, cho bao thế hệ noi theo. Đôi mắt sáng và giọng nói ấm áp, rõ ràng, cụ kể cho chúng tôi nghe về kỷ niệm của những học trò mình từng dạy. Trong đó, điều chúng tôi tò mò chính là người anh hùng Nguyễn Văn Trỗi. Nhắc đến anh, cụ lại rưng rưng nước mắt: "Mới đó mà đã 50 năm qua từ ngày em Trỗi mất". Thấy cụ gọi thân mật, hỏi ra mới biết, anh Trỗi chính là người anh em con chú con bác của cụ.

Theo cụ Nhung, anh Trỗi sinh ngày 1/2/1940, là con thứ ba (nên còn được gọi là Tư Trỗi) trong một gia đình nghèo. Làng Thanh Quýt ngày ấy, đất chật người đông, xóm làng, gia đình ly tán, người dân bần hàn cơ cực, bố anh Trỗi ở lại Sài Gòn. Mẹ anh Trỗi vừa lo chạy giặc vừa lo cái ăn, lại thêm bệnh tật không còn sức chịu đựng, nên đã ra đi khi anh chỉ mới 3 tuổi. Vì gia đình ly tán, anh Trỗi ở cùng với người bác tại Thanh Quýt.


Dự cảm trước về cái chết?

"Tôi là anh và cũng là thầy của Tư Trỗi. Trỗi rất chăm chỉ, thông minh, học mau hiểu, làm mau biết. Sáng đi học, chiều lại đi gánh nước, xay bột kiếm tiền. Anh em nương tựa, đùm bọc nhau từ bé", cụ Nhung nhớ lại. Cho đến năm 1954, anh Trỗi ra Đà Nẵng tìm kiếm việc làm. Tìm được một công việc nhưng anh cũng chỉ làm được một thời gian. Sau đó, Tư Trỗi xuống tàu vào Sài Gòn, với mong muốn tìm kiếm việc làm và học nghề.

Cụ Nhung còn nhớ như in ngày anh Tư Trỗi xuống tàu với hai bàn tay trắng, cả gia đình không hề hay biết. Khi mọi người hay tin thì tàu đã vào đến Bình Định - Phú Yên, không thể gọi Trỗi quay về. Vào Sài Gòn, lúc đầu anh xin được công việc đạp xích lô, được mấy tháng chuyển sang xin học nghề điện. Từ đó, anh rất ít về nhà, mỗi bận về chỉ được mấy hôm rồi lại đi. Khi đi học nghề điện, anh Tư học rất thông minh nên biết rất nhiều kiến thức. Ban ngày anh học điện những nơi trung tâm, tối lại học lý thuyết, nhờ vậy anh nắm rất rõ những kiến thức đã học. Nhờ thông minh, chăm chỉ, anh được nhận vào làm công nhân nhà máy Điện Chợ Quán.

Nhưng điều mà cụ Nhung và gia đình không ai hay biết, chính là anh Tư Trỗi hoạt động cách mạng từ bao giờ. Cho đến năm 1963, khi anh Trỗi về thăm gia đình. Trong những ngày ở lại quê hương, anh cùng cụ Nhung đêm nằm tâm sự, nói chuyện về những trắc trở băn khoăn cho tương lai, về những dự tính ngày mai. Anh em hàn huyên cho đến đêm khuya. Cụ Nhung còn nhớ, đêm đó, anh Tư Trỗi nói rất nhiều so với những lần về khác.

Đến sáng ngày 15/10/1963, anh Tư Trỗi ra trước sân nhà, nơi có những hàng cau xanh mát rồi dùng viên đá tỉ mỉ khắc lên thân cau hàng chữ về mốc ngày tháng mình về thăm quê. Thấy hành động của người em là lạ, cụ Nhung mới gặng hỏi "tại sao mấy lần chú không vẽ, nhưng lần này lại vẽ lên đó". Tư Trỗi chỉ cười và nói, "thì đó là ngày em về thăm quê". Rồi sau đó, anh Trỗi trở lại mảnh đất Sài Gòn.

Hai anh em lại xa cách, cụ Nhung tiếp tục con đường dạy học của mình. Cho đến một năm sau, đúng ngày 15/10/1964, cụ nghe trên đài nói về việc xử tử một anh hùng. Cụ và gia đình sửng sốt khi nghe đến tên anh Nguyễn Văn Trỗi. Nước mắt giàn giụa thương cho người em còn quá trẻ, nhưng chứng kiến sự kiên cường bất khuất của em mình, mặc dù vô cùng đau đớn nhưng cụ Nhung và gia đình hãnh diện vô cùng. Cụ tự hào vì dòng họ mình có được một người anh dũng như vậy. Sau cái chết của Tư Trỗi, cụ mới biết thì ra người anh em của mình đã gia nhập chiến sỹ biệt động Sài Gòn, từng hoàn thành nhiều nhiệm vụ được giao, cũng từng tiêu diệt được nhiều tên địch.

Khi biết tin phái đoàn quân sự cấp cao của Mỹ do Mắc Namara - Bộ trưởng Bộ Quốc phòng dẫn đầu đoàn đến Sài Gòn thị sát chiến trường vào tháng 5/1964, lực lượng của ta liền vạch kế hoạch tiêu diệt Mắc Namara. Mặc dù, mới cưới vợ được 10 ngày, Nguyễn Văn Trỗi vẫn xung phong nhận nhiệm vụ, cùng đồng đội tiến hành cài mìn ở cầu Công Lý, nơi dự đoán Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Mỹ sẽ đi qua. Tuy nhiên, trong khi đang làm nhiệm vụ, anh Tư Trỗi bị bắt. Kẻ thù ra sức tra tấn đánh đập dã man, nhưng để đảm bảo cho hoạt động và tính mạng đồng đội, anh Tư Trỗi kiên quyết không khai mà còn nhận hết trách nhiệm về mình. Chính vì vậy anh bị kết án tử hình.

Kể đến đây, cụ Nhung bảo, mới đó mà đã 50 năm. Thời gian trôi thật nhanh, tất cả đã lùi vào quá khứ nhưng hình ảnh người anh hùng Nguyễn Văn Trỗi vẫn sống mãi trong lòng dân tộc.

Người từng dạy nhiều thế hệ học trò trong vùng
Trao đổi với chúng tôi, ông Trương Công Phát, Trưởng thôn Thanh Quýt, xã Điện Thắng Trung (huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam) cho biết: Cụ Nhung là người thầy đã từng dạy cho nhiều thế hệ học trò trong vùng, là người sống gương mẫu. Cụ đã giúp cho nhiều người trong vùng biết đọc, biết viết, có kiến thức và hiểu biết thêm nhiều điều.
Tập thơ cụ sáng tác về quê hương.


ĐINH HIỀN

Nguồn: Báo Đời sống và Pháp luật 01/01/2015.


Thứ Bảy, 1 tháng 11, 2014

Tấm ảnh kỉ niệm vô giá - Kiến Quốc

50 năm ngày hy sinh của Anh Trỗi (15/10/1964 - 15/10/2014)


Tôi vừa nhận được thư anh Trần Thắng, con trưởng chú Trần Độ.
Anh viết:
"Mấy hôm trước, vào dịp kỷ niệm anh Trỗi hy sinh, anh muốn gửi 1 tấm hình cho Quốc để đóng góp nhưng tìm mãi hôm nay mới thấy.
Đây là tấm hình hồi mới lấy nhau của anh Trỗi chị Quyên. Khi vào căn cứ, chị Quyên có tặng cho chú Chín tấm ảnh này. Sau đó ông gửi cho anh.
Anh cũng đã giữ gần 50 năm nay.
Gửi Quốc và các bạn 1 kỷ vật của cái thời "hoa đỏ".
Trần Thắng"
Cảm động hơn, chị Quyên đề tặng chú vào ngày 15/10/1965, đúng sau 1 năm ngày anh hy sinh. (Khi đó chú là ủy viên TW Cục, Phó bí thư Quân ủy miền, Phó chính ủy Quân GPMN).
Nguồn: Báo liếp "Bạn Trỗi K5" 31/10/2014.




Chủ Nhật, 26 tháng 10, 2014

Kỷ niệm 50 năm Anh hùng Liệt sĩ Nguyễn Văn Trỗi hy sinh (15/10/1964-15/10/2014)




  • 02/10/2014 Giỗ lần thứ 50 của anh Trỗi - Vũ Anh cùng chị Quyên.



  • Viếng mộ Anh tại Nghĩa trang Văn Giáp Q2 - Thầy trò trường Trỗi bên mộ Anh - 11/10/2014.



  • Họp mặt tuởng niệm tại nhà khách Ba Son, 1 Nguyễn Hữu Cảnh, Q1 - Thầy trò củng chị Quyên - 11/10/2014 -



  • 12/10/2014 Khóa 7HN họp mặt, kỷ niệm -



  • 12/10/2014 Khóa 7HN họp mặt, kỷ niệm



  • 12/10/2014 Khóa 7HN họp mặt, kỷ niệm - Thầy Trò nâng cốc chúc sức khỏe, chúc mừng buổi họp mặt, kỷ niệm.



  • 14/10/2014 Khóa 6HN gặp mặt, kỷ niệm



  • HN 15/10/2014 Lễ Tưởng Niệm AHLS Nguyễn Văn Trỗi tại Tượng Đài Anh trong khuôn viên Công viên Thống Nhất Hà Nội.



  • HN 15/10/2014 Thầy và Trò Trường Trỗi bên Tượng Đài AHLS Nguyễn Văn Trỗi



  • HN 15/10/2014 K4HN họp mặt, kỷ niệm



  • HN 15/10/2014 K4HN họp mặt, kỷ niệm



  • 15/10/2014, Đoàn đại biểu của Hội Trỗi Miền Trung đã vào Nghĩa Trang LS Điện Bàn thắp hương tại Nhà tưởng niệm



  • 15/10/2014, Đoàn đại biểu của Hội Trỗi Miền Trung đã vào Nghĩa Trang LS Điện Bàn thắp hương tại Nhà tưởng niệm



  • 15/10/2014, Đoàn đại biểu của Hội Trỗi Miền Trung đã vào Nghĩa Trang LS Điện Bàn thắp hương tại Nhà tưởng niệm



  • 15/10/2014, Đoàn đại biểu của Hội Trỗi Miền Trung đã vào Nghĩa Trang LS Điện Bàn thắp hương tại Nhà tưởng niệm



  • 15/10/2014, dự Đám Giỗ tại Quê Anh tại Thanh Quýt nhân Lễ kỷ niệm lần thứ 50 ngày AH LS Nguyễn Văn Trỗi hy sinh.



  • 15/10/2014, dự Đám Giỗ tại Quê Anh tại Thanh Quýt nhân Lễ kỷ niệm lần thứ 50 ngày AH LS Nguyễn Văn Trỗi hy sinh.



  • 15/10/2014, dự Đám Giỗ tại Quê Anh tại Thanh Quýt nhân Lễ kỷ niệm lần thứ 50 ngày AH LS Nguyễn Văn Trỗi hy sinh.




50 năm ngày hy sinh của Anh Trỗi (15/10/1964 - 15/10/2014)


Tại Tp. HCM

Thứ Năm, 2 tháng 10, 2014

Giỗ lần thứ 50 của anh Trỗi (Vũ Anh)


Trưa ngày 2/10/2014, nhằm ngày 9/9 âm, chị Phan Thị Quyên tổ chức đám giỗ cho anh tại nhà riêng ở phường Thảo Điền, Q2, TPHCM.
Đại diện bạn Trỗi từ k3 đến k8 đã có mặt thắp hương cho anh.
Chị Quyên và anh Tư Dũng rất cảm động trước tình cảm chân thành của các em Trỗi con. Anh Tư còn đi khắp lượt uống với đàn em. Ở trên đó, anh Trỗi cũng ấm lòng.