Thứ Tư, 5 tháng 10, 2011

Giỗ anh Trỗi (9/9) - TranKienQuoc

Start:     Oct 5, '11
Location:     TP HCM

Giỗ anh Trỗi

 TranKienQuoc

Cuối tuần trước, chị Quyên đã cẩn thận gọi điện cho Dương Minh, mời thầy trò trường ta sang dự đám giỗ anh vào trưa nay.
Hơn chục anh em các khóa (Lương Việt k2, Khánh Tường k3, Dương Minh, Vương Vĩnh Định k4, Phan Nam, Kiến Quốc k5, Lê Toàn Thịnh k7, "nhà văn trẻ" Lộc k6 và 4 em k8: Hồ Bá Đạt, Phan Công, Kiếm, Dương Đức Hải) cùng cô Thục và thầy Trọng có mặt.

Anh em ta vốn gần gũi, coi anh Tư, chị Quyên là 2 bác cả trong nhà nên rất thân tình.

Lần này gặp được anh Tư Lời, bạn chiến đấu cùng tổ, cùng bị bắt với anh Trỗi khi đặt mìn giết McNamara trên cầu gần chùa Vĩnh Nghiêm. Cũng kết thân nhanh chóng. Giờ anh nghỉ hưu và nhà ngay đường Đề Thám Q1.

Chậm 1 chút thì cặp anh chị Lê Hồng Tư (tử tù Côn Đảo cùng anh Lê Quang Vịnh) và Nguyễn Thị Châu (nhân vật nữ sinh áo trắng, hoạt động trước và là bạn tù của chị Quyên, cùng chị Quyên ra Bắc năm 1969 - được ghi trong tác phẩm "Sống Như Anh" của nhà văn Trần Đình Vân) cũng đến.

Nhanh thật, vậy là anh Trỗi đi đã được 47 năm. Anh chị em, thầy trò hàn huyên, nhắc lại chuyện xưa, nhớ tới anh Trỗi.





Xem thêm: Sống mãi tinh thần Nguyễn Văn Trỗi - Phan Anh, 16/04/2011, Báo Người Lao Động Điện tử.




Cô Thục đến rất sớm Cô Thục đến rất sớm

Anh Tư Lời (trái) thắp hươngAnh Tư Lời (trái) thắp hương

Bàn thờ Anh hôm nayBàn thờ Anh hôm nay


Chị Quyên với thầy trò taChị Quyên với thầy trò ta
Thật thân tình, gần gũiThật thân tình, gần gũi
Anh Tư Lời sang cụng liAnh Tư Lời sang cụng li





Thứ Tư, 28 tháng 9, 2011

Tiếp nhận mẫu phẩm giám định gen tìm liệt sĩ - Quang Thanh



Để tỏ lòng tri ân liệt sĩ đã hy sinh vì nền độc lập, tự do của Tổ quốc, có sự phối hợp giữa Hội Hỗ trợ gia đình liệt sĩ Việt Nam và Phòng Chính sách Quân khu VII; Ngày 20 tháng 9 năm 2011 tại Hà Nội đoàn xe chở các thân nhân liệt sĩ cùng mẫu phẩm của 8 liệt sĩ đã hy sinh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, hiện đang yên nghỉ tại chân đồi Bãi Ớt, ấp Xóm Dừa, xã Dương Hoà, huyện Kiên Lương, tỉnh Kiên Giang được chuyển về Viện Công nghệ sinh học thuộc Viện Khoa học công nghệ Việt Nam để giám định Gen.

Tại Trụ sở Trung ương Hội hỗ trợ gia đình liệt sĩ Việt Nam, đồng chí Nguyễn Hùng Phong - Phó Chủ tịch thường trực Hội đã chia sẻ, động viên các gia đình liệt sĩ và cám ơn các gia đình liệt sĩ đã gửi gắm tình cảm vào Hội. Đồng chí khẳng định Hội luôn sẵn sàng hỗ trợ các gia đình có nhu cầu giám định Gen để xác định danh tính liệt sĩ một cách chính xác.
Thay mặt các gia đình liệt sĩ thực hiện giám định Gen, ông Võ Văn Tuệ (anh trai liệt sĩ Võ Văn Trọng) đã nói lên tình cảm của các gia đình liệt sĩ được sự quan tâm của Hội Hỗ trợ gia đình liệt sĩ, Phòng Chính sách Quân khu VII và Viện Công nghệ sinh học; ông cho rằng: Hội đã thể hiện nghĩa cử của những tấm lòng tri ân, uống nước nhớ nguồn, đền ơn đáp nghĩa đối với các liệt sĩ đã hy sinh vì độc lập, tự do và thống nhất Tổ quốc; mong rằng tới đây cùng với việc tìm kiếm liệt sĩ sẽ có nhiều liệt sĩ được được Hội giúp đỡ để xác định danh tính.


Phó Chủ tịch  Nguyễn Hùng Phong tiếp các gia đình liệt sĩPhó Chủ tịch Nguyễn Hùng Phong tiếp các gia đình liệt sĩ



Tám liệt sĩ được thực hiện giám định Gen đợt này gồm:
  1. Liệt sĩ Phạm Đức Lương - 6/33 Lê Lợi, Lê Chân, Hải Phòng.
  2. Liệt sĩ Tô Đức Thiện - Đông Phương, Kiến Thuỵ, Thái Bình.
  3. Liệt sĩ Võ Nguyên Trọng - số 7/61/67 Trần Duy Hưng, Hà Nội.
  4. Liệt sĩ Vũ Bình Thuận - An Thái, Quỳnh Phụ, Thái Bình.
  5. Liệt sĩ Nguyễn Xuân Vân - 105 Lam Sơn, Lê Chân, Hải Phòng.
  6. Liệt sĩ Hoàng Văn Lộc - 01/ngách 2 số 97 đường Nguyễn Hữu Cầu, TP Hải Dương.
  7. Liệt sĩ Hoàng Trọng Luân - Triệu Sơn, Thanh Hoá.
  8. Liệt sĩ Lương Văn Phong - Xuân Thuỷ, Quan Sơn, Thanh Hoá.
Xem thêm: Hy vọng - Kiến Quốc, 27/09/2011, Blog K6.




Thứ Ba, 27 tháng 9, 2011

Hy vọng

Hy vọng

Kiến Quốc

Chiều nay, em Võ Nguyên Tuệ, em trai LS Võ Nguyên Trọng k6, điện thoại cho báo tin:
"Có khả năng cao, em chỉ dám nhấn mạnh 3 từ "khả năng cao"... tìm thấy hài cốt anh Trọng nhà em".
Tuệ kể:
"Vừa rồi gia đình LS cùng CCB của Sư đoàn 1 QK9 đã về Kiên Giang tìm hài cốt LS theo sơ đồ còn lưu lại. Với 9 mộ tại khu vực này đã tìm thấy 8 bộ hài cốt. Đặc biệt có 1 anh nằm cạnh mộ anh Trọng hình như cũng tìm thấy... Gia đình em hy vọng...".
Theo nguyên tắc mới, toàn bộ mẫu hài cốt phải được thử ADN với mẫu của thân nhân. Tuệ đã gửi mẫu tóc, móng tay cho cơ quan giám định. Sau khoảng 1 tháng sẽ có kết quả.

Cầu trời cho điều đó trở thành sự thật!

Xem thêm:
Tiếp nhận mẫu phẩm giám định gen tìm liệt sĩ - Quang Thanh, 28/09/2011, Blog K6.

Liệt sĩ Võ Nguyên Trọng, hy sinh  tại Mặt trận Kiên Lương - Kiên Giang     năm  1972.Liệt sĩ Võ Nguyên Trọng,
hy sinh tại Mặt trận Kiên Lương - Kiên Giang năm 1972.



Thứ Ba, 26 tháng 7, 2011

Kỷ niệm Ngày Thương binh Liệt sĩ 27/7

Start:     Jul 27, '11
Location:     Blog

Xem Blog Bạn Trỗi:
  1. 'A còng' - bài hát gợi nhắc về những lá thư thời chiến - Thoại Hà, 27/07/2011.
  2. Thành kính tưởng nhớ 27.7.2011 - Thắng k5, 27/07/2011, BGM K5.
  3. Quán Cóc - Tr.Trung, 26/07/2011, BGM K5.
  4. ĐÀN SẾU - Thơ Расул Гамзатов - Tuấn Linh dịch từ bản tiếng Nga, TP HCM, 05/2011, đăng 26/07/2011, Blog K3.



Xem loạt bài kỷ niệm tại Bee.net.vn
  1. Nhớ sao thằng bạn hay cười - Nguyễn Khánh Hòa, 27/07/2011.
  2. Nắm đất nhỏ thay cho xương thịt anh - Kiến Quốc, 26/07/2011.
  3. Gian nan những lá thư ra Bắc - Kiến Quốc, 26/07/2011.
  4. Thư chưa về đến tay cha mẹ, anh đã hi sinh - Tạ Việt Chiến, 24/07/2011.
  5. Bức thư cuối của "mùa hè đỏ lửa 1972" - Lê Bình - Kiến Quốc, 23/07/2011.
  6. Vị phù sa đến hôm nay còn mặn - Nguyễn Xuân Lăng, 22/07/2011.
  7. Giờ này bạn ở đâu? - Lê Trí Dũng, 21/07/2011.
  8. Mong đổi danh hiệu Mẹ anh hùng thành giây phút gặp con - Đỗ Quang Việt, 21/07/2011.
  9. Anh viết thư về trước khi vào trận - Trần Kiến Quốc, 19/07/2011.
  10. Lời chào vĩnh biệt! - Trần Kiến Quốc, 16/07/2011.



Kính viếng Online




Gian nan những lá thư ra Bắc - Kiến Quốc



- Địa chỉ người nhận và người gửi vô cùng mơ hồ nhưng lá thư của liệt sĩ Mạnh Minh vẫn về tới gia đình. Có biết bao lá thư như thế đã được những anh quân bưu tình cờ mang ra Bắc, bởi làm sao có thể thờ ơ trước nỗi nhớ nhà nhớ quê của người lính, những người kề bên cái chết…


Trên tay tôi là những lá thư cùng một bì thư của liệt sĩ Nguyễn Mạnh Minh gửi từ chiến trường về nhà. Mạnh Minh sinh năm 1953, hy sinh ngày 25/3/1972 tại mặt trận Nam Lào. Những dòng chữ viết ngoài bì thư thật lạ.


Người gửi: Người đi xa; Người nhận: Bố

Vì đã bị xé góc lấy thư ra nên mặt trước bì thư ở góc dành cho “người gửi” chỉ còn lại mấy chữ “…i xa”. Có thể luận ra đó là mấy chữ “Người đi xa”.

Người lính luôn sống với nguyên tắc “bảo mật”, không được phép làm lộ phiên hiệu đơn vị nên ngoài bì thư Minh không đề tên người gửi, không đề cả hòm thư đơn vị. Thay vào đó chỉ vẻn vẹn ba chữ “Người đi xa”!

Chữ trên bì thư của Mạnh Minh Chữ trên bì thư của Mạnh Minh

Liệt sĩ Mạnh MinhLiệt sĩ Mạnh Minh



Ở phần dành cho “người nhận” bạn chỉ viết “Kính gửi: Bố - Nhà 2, buồng 49 -  Khu tập thể Nam Đồng - Hà Nội”.

Có ai đó sẽ hỏi: Sao anh không viết rõ tên bố? Không có tên người nhận thì làm sao thư đến được? Hay là có ai đó đã xóa đi rồi?

Không! Minh đã cố tình làm như vậy. Bố của Mạnh Minh cũng là một sĩ quan quân đội nên tên ông cũng phải giữ bí mật như hòm thư đơn vị. Nếu trên bì thư có đề hòm thư hay tên bố bị lọt vào tay bọn thám báo (vì dọc đường Trường Sơn đầy thám báo) thì đối phương dễ dàng phát hiện ra đơn vị hoặc nắm được sự điều động lực lượng của quân đội Bắc Việt. Không loại trừ trường hợp từ tên bố có thể tìm ra đơn vị con!

Và thực tế, không chỉ bố Minh mà nhiều bậc cha mẹ, vợ con, người yêu… của lính ta ở hậu phương đã nhận được những lá thư từ chiến trường mà ngoài phong bì đề đơn giản, ngắn gọn như thế.




Thư không tem bỏ ra vệ đường…

Ai đã sống qua cái thời ấy hẳn biết, ngoài mặt trận, thời gian rảnh để viết thư về nhà cực kì hiếm. Và nếu có viết xong thì sẽ gửi ai, vì làm gì có thùng thư bưu điện mà thả vào; còn đơn vị thì luôn cơ động.

Vậy mà vẫn có những người lính vì nhớ nhà, nhớ vợ con, nhớ người yêu… cứ viết thư rồi cho thư vào phong bì dán lại (chả cần dán tem, và có quái tem đâu mà dán!). Xong xuôi quẳng luôn ra vệ đường dù biết đây là điều cấm kị vì thám báo ngụy có thể nhặt được những lá thư này. Và họ thầm mong lỡ có mưa thì đừng làm ướt nội dung bên trong.

Hơn nữa, họ hy vọng “biết đâu đấy” có đồng đội nào đi ngược trở ra, trong một giây phút mệt mỏi sẽ ngồi bệt xuống nghỉ ven đường rồi “biết đâu đấy” tiện tay nhặt lên chiếc bì thư này. Liếc qua, anh lính ấy vội nhét nó vào túi cóc ba-lô.

Ngay sau đó anh ta trở thành “anh quân bưu vui tính“. Có đến nửa ba-lô là thư của bạn bè, đồng đội gửi ra Bắc được “nhặt” ở ven đường như thế. Dễ dàng nhận ra, lá thư này Minh đã “nhờ người mang ra Hà Nội” theo kiểu ấy.


Dán tem cho những lá thư dãi nắng dầm mưa
 
Đường ngược ra Bắc hay tiếp tục vào sâu đều cực kì gian nan, nguy hiểm, cái chết  cận kề. Khi đi vào 10 người thì hy sinh 9, lúc ra chắc 10 thì cũng chỉ còn 4, 5. Bom đạn liên miên, rồi máy bay trinh sát OV-10, máy bay phản lực, trực thăng bay dọc tuyến suốt ngày…

Có ai đó may mắn vượt qua được gian khó, ra được tới miền Bắc, khi đã an tọa trên cái chõng tre trong ngôi nhà thân yêu của gia đình mới an tâm lộn ba-lô ra ngắm nhìn những lá thư của đồng đội. Chúng đã nằm trên lưng mình không biết bao nhiêu ngày; mưa nắng, mồ hôi đã thấm cả vào bên trong, không hiểu nội dung thư có còn đọc được?

… Và niềm hạnh phúc nhất là khi cầm một xấp thư, mang ra bưu điện, nở nụ cười tươi rói với cô nhân viên: “Cho tôi mua mấy chục con tem”, rồi dán  vào những bì thư của lính và thả ngay vào thùng thư (cái mà ngoài mặt trận chẳng có).

Anh hy vọng, ít bữa nữa gia đình đồng đội sẽ nhận được thư. Nhưng chợt buồn, không hiểu khi thư đến gia đình thì bạn  mình có còn sống hay không?

Con tem “Việt Nam Dân chủ Cộng hòa” trên bì thư của Minh chắc đã được đồng đội dán hộ như thế? Cảm động hơn khi đọc những dòng chữ Mạnh Minh ghi lại ở mặt sau bì thư:

“Tôi! Đứa con xa của gia đình.

Cảm ơn tất cả các cô bác và đồng chí nào đã mang lá thư này của tôi ra miền Bắc xã hội chủ nghĩa thân yêu của tôi và đến tay gia đình tôi.

CÁM ƠN & RẤT CÁM ƠN.

Người đi xa. Mạnh Minh”.
Đăng lại bài viết của Kiến Quốc (đã đăng tại Bee.net.vn.)


Thứ Năm, 21 tháng 7, 2011

Các bạn Trỗi có thể thắp hương trực tuyến cho LS Nguyễn Mạnh Minh k6


Đọc Tuổi Trẻ biết các bạn trẻ TpHCM đã làm xong trang web: http://nghiatrangtruongson.quangtri.gov.vn/

Tôi đã vào và tìm được mộ:

Họ tên liệt sĩ: Nguyễn Mạnh Minh.
Năm sinh: 1953
Năm hy sinh: 25/03/1972.
Nguyên quán: P2, KTT Nam Đồng, Đống Đa.
Tỉnh: Hà Nội.
Phân Khu: Khu I - Khu mộ: hno - Lô mộ: I
Hàng mộ: k - Số mộ: 6

Sau đó có thể dâng hoa, thắp hương được cho bạn.


dâng hoa, thắp hương trực tuyến dâng hoa, thắp hương trực tuyến


     Đường từ cổng vào mộ bạn

Đường từ cổng vào mộ bạn Toàn cảnh nghĩa trang
Đường từ cổng vào mộ bạn
Đường từ cổng vào mộ bạn Khu I
Đường từ cổng vào mộ bạn mộ bạn

Đăng lại bài viết của TranKienQuoc (đã đăng tại Blog bantroi5: Thứ năm, ngày 21 tháng 7 năm 2011).


Thứ Sáu, 1 tháng 7, 2011

Tưởng nhớ các Anh hùng, Liệt sĩ

Rating:★★★★★
Category:Books
Genre: Biographies & Memoirs
Author:SRTKL, Blog Bạn Trỗi
Nhân ngày 27/7, tôi chuyển bài "Tưởng nhớ các Anh hùng Liệt sĩ"  sang dạng  flipbook (Xem: http://issuu.com/nvtk6/docs/ahls-f). Cảm ơn các ACE đã góp ý, bổ sung. Các update sau này sẽ được ghi lại tại đây. Bản flipbook này chỉ để xem trên mạng, ai có nhu cầu lấy về máy riêng hoặc in, xin liên hệ (bản gốc dạng doc, hơn 100 MB).

Dưới đây là bản "embed" xem tại chỗ








TTh

Thứ Năm, 23 tháng 6, 2011

LS trường Trỗi ở QUẢNG TRỊ 1972 - hameok6



Xem Chuyên san các AH-LS của TTh k6 làm thấy có tấm hình chỉ vị trí TTDoanh k5 đã hy sinh khi vượt sông Thạch Hãn làm tôi thấy nôn nao.
Chẳng là hồi cuối năm ngoái, tôi có cùng gia đình viếng thăm thành cổ Quảng Trị, sau đó ra sông Thạch Hãn quay 1 đoạn phim làm tư liệu. Lúc đi dọc bờ song tìm vị trí quay ưng ý, trong đầu tôi cứ luôn lởn vởn câu chuyện LS Doanh hy sinh tại bờ sông này trong những phút cuối của trận đánh. Và rồi tôi dừng lại lấy cảnh sông Thạch Hãn khi gần tới cầu. Thâm tâm cũng chỉ nghĩ: Mình có biết chỗ nào đâu, thôi ở đây có thể lấy được cả cảnh sông và cầu… Và thế là ghi hình. Ai dè đó chính xác là nơi Doanh đã hy sinh!

Quá rung cảm, tôi gửi tới ACE đoạn phim đã ghi để tưởng nhớ tới LS Doanh và các LS trường mình đã hy sinh tại Quảng Trị 1972.


Vị trí vượt sông Thạch Hãn của Thúc Doanh và đồng đội




Thứ Năm, 5 tháng 5, 2011

Chuyện thật, khó tin... - Nguyễn Tăng Tiến K8 (SRTKL3, Tr.: 269-272)

Chuyện thật, khó tin...

Theo lời kể của cựu chiến binh Bạch Quốc Bình E611, F338
_ Nguyễn Tăng Tiến K8 _

LS Đặng Bá  Linh  - HN 1970LS Đặng Bá Linh - HN 1970

Tháng 8 năm 2010, Bạch Quốc Bình - đồng đội từng ôm xác Đặng Bá Linh từ cao điểm 105 Bắc Quàng Trị xuống núi - có việc vào TP Hồ Chí Minh. Hôm trước đã đến thăm mẹ Hồng và thắp hương cho Linh. Cuối tuần sẽ bay ra Hà Nội nên bạn có lời mời mấy anh em Trỗi hội ngộ. Tôi nhắn tin cho các anh Dương Minh, Kiến Quốc và Hà Chí Thành. Chiều 19 tháng 8, sau cơn mưa lớn, anh em gặp nhau ở quán Vườn Dừa, ngay cổng sân bay. Lính Trỗi trước lạ sau quen, "xoẹt" một cái là chuyện "ào ào như thác đổ". Vui! Mà thế quái nào, Thành và Bình lại học cùng Phổ thông 3 Hà Nội, bây giờ mới biết nhau. Trong nhiều chuyện có một chuyện cảm động.

... Quốc Bình, Chấn Biên, Ngô Vi Lam Sơn, Đặng Bá Linh, Trần Hữu Dân, Phan Thanh Tùng... và tôi là lính Hà Nội, cùng nhập ngũ đợt ấy. Cùng nhau từ ngày huấn luyện tân binh cho đến khi vào chiến trường. Chúng tôi có với nhau nhiều kỉ niệm, nào chuyện cả tiểu đội thèm thịt chó đã ra quán (khi ngồi vào ăn đã lẳng lặng bọc một gói tướng thịt, dồi chó vào lá chuối, giấu vào mũ cối) rồi "hẹn" A trưởng ập đến "bắt quả tang" để "chạy" (nay có lời xin bác chủ quán có hai cô con gái xinh đẹp tha lỗi!); nào đi xem Văn công Tổng cục biểu diễn ở Nga Sơn, Thanh Hóa; nào chia nhau từng điếu thuóc, hộp sữa, mẩu lương khô... Sau đó, tôi được điều sang Nam Lào, còn Quốc Bình, Bá Linh, Hữu Dân vào mặt trận Quảng Trị.

Ngày đầu tiên ra trận, cũng là ngày cuối cùng với Linh. Trên cao điểm 105, vừa nổ súng được ít phút, Linh bị trúng đạn vào bụng và đùi phải, mất máu nhiều. Trong đêm tối, dưới ánh sáng của từng đợt pháo sáng, Bình mò mẫm tìm bạn. Đến nơi đã thấy Linh tắt thở... Chuyện được ghi lại trong "Sinh ra trong khói lửa" tập II.

Năm 1973, khi bị thương, Bình được ra an dưỡng ở Nghĩa Đàn. Tranh thủ sự quản lí lỏng lẻo, bạn trốn về Hà Nội, đến thăm mẹ Hồng. Cũng chỉ nói là bạn cùng sư đoàn lại chơi chứ không dám lộ chuyện Linh đã hy sinh. Còn mẹ thì cứ vui như được đón con từ mặt trận trở về; hết hỏi xem Linh sống ra sao, nó có khỏe không, đến cá cháu ăn uống có đủ chất, anh em có thương yêu nhau... ? Muốn khóc và kể hết cho mẹ nhưng chả hiểu sao, nước mắt cứ chảy ngược vào trong.


Sự thật về cái chết của Linh giấu mãi hơn ba chục năm, cho đến khi Tăng Tiến nói anh em Trỗi đang làm sách Tập II. Những gì tận mắt chứng kiến được gửi cho BBT. (Tất nhiên, trước đó hỏi ý kiến anh Lai, anh trai Linh, thì được trả lời: "Được thôi vì Linh đi đã lâu rồi!").

Cũng dịp ấy, bài "Chuyện về một liệt sĩ, bạn tôi" được đăng trên báo QĐND Cuối tuần, ngày 28 tháng 7 năm 2002. Tác giả gọi điện ra, dặn cứ đến cổng tòa soạn trước vườn hoa Hàng Đậu mà mua. Bận bịu, tới sáng thứ ba mới đến thì bà bán báo lắc đầu: "Số này đã bán hết từ chiều thứ bảy!". Buồn quá định quay xe thì có anh bạn, đang đọc báo trong tủ báo gắn ngoài bờ rào tòa soạn, xen vào: "Này, tôi có tờ Cuối tuần đọc rồi, xin biếu ông!". Anh ta rút túi sau ra tờ báo, đưa cho Bình. "Quý hóa quá. Cám ơn anh! Nhưng... xin phép được trả tiền!". "Tiền nong gì cái tờ báo đã đọc?". "Dạ, anh cứ nhận và xin được miễn nói lí do!".

Bài báo đúng như những gì đã kể, nhưng chuyện không chỉ dừng ở đó. Ít ngày sau, đồng đội cùng sư đoàn biết Bình còn sống đã liên tục tìm về. Lại hội ngộ. Cũng chính nhờ thế mà Bình tìm được gia đình Phan Thanh Tùng - bạn, đồng đội, liệt sĩ - sau mấy chục năm bặt tin. Thầm cảm ơn tác giả, đọc xong Bình gấp tờ báo, cẩn thận cất vào ba lô "hành trang người lính".

Chiều hôm sau, đi làm về, tạt vào một quầy bán vé số ở cuối phố Bà Triệu. Có bao giờ chơi xổ số nhưng như có ai xui khiến, Bình mua liền bốn vé. Bẵng đi cả tuần, nhớ tới vé số đã mua, Bình ra Công ty Xổ số kiến thiết Thủ đô (trên đường Hàng Bài) nhờ cô bạn tra hộ. Cô xem xong hớn hở: "Trúng những hai giải nhất, anh ạ. Mỗi giải 6 triệu". Công ty ghi lại số chứng minh thư rồi đưa giấy mời tới dự lễ trao giải.

Một buổi sáng, vừa ra đường thì gặp anh bạn già. Anh ta hí hửng: "Bình ơi, khao đi!", "Khao vụ gì?", "Mày trúng giải nhất vé số hôm rồi", "Sao biết?", "Nghe trên đài, rõ cả tên mày cùng địa chỉ". Thời ấy, đài truyền thanh Hà Nội có mục đọc kết quả xổ số và cả tên người trúng giải.

- Vậy là anh em xúm lại để được khao. Chiều nay, chiều mai, chiều ngày kia... uống hết nhẵn cả 12 triệu, thậm chí "lõm" thêm 5 triệu. - Bình hể hả kể -  Nhưng chả tiếc, lộc mà, lộc của thằng Linh nó cho... Và nói thật với ông, tôi thấy quá sướng!


N.T.T
Đăng lại bài viết của Nguyễn Tăng Tiến K8 (đã đăng trong "Sinh ra trong khói lửa" tập III, Tr.: 269-272.)


Trách nhiệm trọn đời - Minh Châu



Liệt sĩ Võ Nguyên Trọng - con trai đồng  chí Võ Nguyên Lượng, hy sinh tại chiến trường Quảng Trị năm 1972.Liệt sĩ Võ Nguyên Trọng
- con trai đồng chí Võ Nguyên Lượng,
hy sinh tại chiến trường Quảng Trị năm 1972.


Đồng chí Võ Nguyên Lượng, sinh năm 1915, quê ở huyện Mộ Đức (Quảng Ngãi). Sinh ra trong một gia đình phú nông, nhưng năm 16 tuổi ông thoát ly gia đình đi làm thợ điện ở Quy Nhơn (Bình Định). Từ 1939 đến năm 1947 ông làm việc tại Nhà máy điện Thanh Hóa và tham gia cướp chính quyền (tháng 8-1945) ở đây. Từ đó, người đảng viên ưu tú này gắn cuộc đời cách mạng của mình với quê hương Thanh Hóa. Năm 1953, ông được Trung ương giao giữ chức Bí thư Tỉnh ủy Thanh Hóa. Sau nhiều lần chuyển công tác, năm 1965, ông lại về nhận chức Phó bí thư, Chủ tịch Ủy ban Hành chính tỉnh Thanh Hóa. Tiếp đó, đến tháng 11-1969 ông lại đảm nhiệm chức vụ Bí thư Tỉnh ủy Thanh Hóa cho tới tháng 12-1974.

Ông Võ Nguyên Lượng có người con trai tên là Võ Nguyên Trọng. Anh Trọng học rất giỏi nên có giấy gọi đi học ở Liên Xô. Đúng lúc đó, anh cũng có giấy mời đi khám tuyển nghĩa vụ quân sự. Ông Võ Nguyên Lượng đã gặp hội đồng tuyển quân và nói: “Con tôi cũng như con người khác, các đồng chí cứ để cho cháu lên đường nhập ngũ, đừng do dự”.  Rồi ông động viên anh Trọng đi làm tròn nghĩa vụ thiêng liêng của người thanh niên với Tổ quốc. Thế rồi, người con trai của ông đã hy sinh anh dũng ở chiến trường Quảng Trị năm 1972. Người dân Thanh Hóa vừa thương, vừa cảm phục ông vì với vị trí của ông thời đó việc cho con đi học ở Liên Xô rất đúng “tiêu chuẩn”. Nhưng ông và anh Trọng đã nêu gương sáng về tinh thần sẵn sàng nhận khó khăn, gian khổ về mình.

Ở xứ Thanh, ông Lượng để lại nhiều giai thoại về lối sống rất sâu sắc, nghĩa tình. Đặc biệt, chuyện với ông Trần Tiến Quân, lão thành cách mạng, người đã giới thiệu ông Võ Nguyên Lượng vào Đảng tháng 2-1946. Từ đó, cứ ngày vào Đảng của mình, ông Lượng làm cơm thân mật mời ông Trần Tiến Quân, đến dự. Bữa cơm thường chỉ có hai người. Có người nghĩ đó là ông Lượng tri ân ông Quân. Nhưng sự thực là trong mỗi buổi ăn cơm thân mật đó, ông Lượng báo cáo lại với ông Quân quá trình tu dưỡng, rèn luyện phẩm chất đảng viên của mình. Ông Quân cũng tự kiểm trước ông Lượng về trách nhiệm của người đã đứng ra giới thiệu, kèm cặp ông Lượng vào Đảng.

Câu chuyện “tự phê bình” của hai đảng viên này là một bài học “kinh điển” về tinh thần trách nhiệm trọn đời của người đảng viên cộng sản.
 ❧ ❀ ❧ 

Đăng lại bài viết của Minh Châu (đã đăng tại Báo điện tử Quân đội nhân dân: Thứ năm, ngày 25 tháng 11 năm 2010).