Thứ Hai, 17 tháng 2, 2020

ANH ĐI GIỮA TUỔI HAI MƯƠI

Tạ Chính >> Bạn Trỗi K6 - 17/02/2020
Một bài viết của một người họ hàng lại là đồng đội của Tiến Quân xin chia sẻ cùng các bạn K6 Trỗi.

ANH ĐI GIỮA TUỔI HAI MƯƠI

Kỷ niệm 40 năm chiến tranh biên giới phía Bắc (17/2/1979 - 17/2/2019)

Kính dâng hương hồn Liệt Sỹ Trung Úy Nguyễn Tiến Quân (con trai Trung Tướng Đồng Sĩ Nguyên và đồng đội tôi hy sinh ngày 17/2/1979)

Đây không phải là Thơ
Tôi viết cho đồng đội dễ đọc dễ nhớ lại sự kiện Lịch Sử 40 năm trước .
Vì vậy câu chữ vần điệu không đạt yêu cầu
Mong các bạn thông cảm

Người Trung Tướng giao con lên chốt (1)
Trời Đồng Đăng gió Bắc đổ ào ào
Đài Pa Chai sừng sững chọc trời cao
Con mắt pháo hướng về phía giặc

Vị Tư Lệnh một đời trận mạc
Đội bom thù xẻ dọc TRƯỜNG SƠN
Đất nước chưa yên sôi sục căm hờn
Đặt sứ mệnh con trai lên chiến tuyến

Sáng 17 tháng hai kẻ thù ập đến
Trên Đài cao mệnh lệnh pháo thét gầm
Đoàn 166 pháo binh dội bão lửa vút tầm (*)
Chặn đứng giắc giữ từng tấc đất

Máu anh hùng nhuộm đỏ đường biên
Liệt Sỹ Sơn, Thức, Thiệu, Việt, Ngũ, Trường, Thư, Thái, Quân, Dân... (2)
Đã gửi trọn tuổi Xuân trên chiến tuyến
Nhuộm sắc cờ Quyết chiến vinh quang

Nhắc kẻ thù nhớ lại Chi Lăng
Cả nước lên đường những người lính trẻ măng
Xếp bút sách quân hành ra trận
Pháo bốn mươi nòng Lữ Đoàn vừa nhận (3)

Quyết trả thù cho người đã hy sinh
Sa Bàn Chỉ Huy bao phương án giải trình
Đoàn Trưởng Nguyễn Thông (4) chụm đầu bên Chính Ủy
Nguyễn Công Hệ (5) dạn dày qua chống Mỹ
Dõi bản đồ tay chỉ hướng... tiến công

Tim nhói đau khi địch vượt Kỳ Cùng
Đốt phá cả nhà dân, trường học
Đánh sập cầu vào bản vùng sâu
Chúng đốt nhà, bắt lợn, giết trâu
Bao hy sinh tổn thất thương đau

Ba Quân Đoàn ta ém sẵn phía sau (6)
Dàn thế trận vào Chi Lăng cửa tử
Lũ đe hèn run rẫy đến Văn Quan
Dốc đứng đá vôi đợi giặc giữa đại ngàn

Pháo ta kiên cường bám trụ từng giây
Những chiến công nối tiếp đêm ngày
Xác quân giắc nước Kỳ Cùng ngầu đục
Võ Thái Mai (7) ba huân chương đỏ ngực
Chỉ huy Tiểu Đoàn đánh trăm trận lừng vang

Ngày 5/3: Đài Tiếng nói Việt Nam tuyên đọc
những lời vàng

Lệnh TỔNG ĐỘNG VIÊN hồi kèn xung trận
Ngày 15 tháng ba buộc chúng phải lui quân
Trời Lạng Sơn xanh lại sắc Xuân
Xanh lại cánh rừng, ấm lại lòng dân

Hoa sở lại trắng ngần trong nắng
Những rừng Hồi Xứ Lạng lại dâng hương
Đào Mẫu Sơn đỏ thắm bên đường
Điệu sili người thương, người nhớ
Chợ Kỳ Lừa đến hẹn lại về đông

Đường Biên liền một dải núi sông
Trận chiến còn dài mười năm xương máu
Bình Độ 400, những trận pháo oai hùng
Giành lại từng tấc đất đến cùng
Để Tổ Quốc Việt Nam liền một dải

Ghi chú:
(1) Trung Tướng Đồng Sỹ Nguyên đã giao con trai Nguyễn Tiến Quân lên Đoàn PB 166 trên tuyến I
(2) Tên một số LS hy sinh trong những ngày đầu chiến dịch
(3) Lữ Đoàn PB 166 ban đầu có ba tiểu đoàn gồm D11, D13 và D23 lúc này bổ sung D3 Lúc bổ sung là Pháo 130 ml sau thêm Pháo 40 đầu đạn do Liên Xô vừa giúp ta
(4) Trung Tá Nguyễn Thông Lữ Đoàn Trưởng Quê Hà Nội
(5) Trung Tá Chính Ủy Nguyễn Công Hệ Quê xã Vĩnh Lộc Can Lộc Hà Tĩnh
(6) Lúc này Quân Đoàn I còn ở Sóc Sơn, Quân Đoàn II vừa bay từ CamPhu Chia về Bắc Giang và Quân Đoàn III từ Tây Nguyên điều ra Thái Nguyên
(7) Võ Thái Mai Tiểu Đoàn Trưởng Tiểu Đoàn 23 Anh Hùng Quê xã Thọ Thành Yên Thành Nghệ An
Người đã chủ động lệnh Tiểu Đoàn đánh 400 phát Đại Bác chặn địch khi chưa có lệnh cấp trên
Sau ba ngày được thưởng ba Huân Chương Chiến Công
(*) Do Võ Thái Mai phát hiện địch phía trước là dân Binh thổi Tù Và đánh trống
Lực lượng chủ lực phía sau nên đã cho pháo bắn vút tầm sang Bằng Tường 27 km
Làm sập cầu chặn đường tiến quân của giặc

Nguồn: Tạ Chính >> Bạn Trỗi K6 - 17/02/2020

Chủ Nhật, 16 tháng 2, 2020

NHỚ VỀ HAI ĐẠI ĐỘI TRƯỞNG PHÁO BINH - Fb Trần Tấn Lân

NHỚ VỀ HAI ĐẠI ĐỘI TRƯỞNG PHÁO BINH

Fb Trần Tấn Lân

Nguyễn Quang Vinh - 16/12/2020
Bài viết của một người bạn. Trong bài có đoạn nhắc đến liệt sĩ Nguyễn Tiến Quân K6.
Fb Trần Tấn Lân

Sau khi hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ chiến đấu trong chiến dịch Hồ Chí Minh. Cuối tháng 5/1975, trung đoàn pháo binh 186, sư đoàn 312 nhận lệnh quay trở ra Hà Trung, tỉnh Thanh Hóa đóng quân tại các doanh trại cũ.

Mới ổn định đơn vị đúng tròn tháng. 21h một ngày chủ nhật, tôi mới nằm xuống. Cơn bão số 5 ập tới, các dãy nhà lán của đại đội 1, tiểu đoàn 10 trên đồi cao tuy được chằng chống kỹ, nhưng vẫn có vẻ không chịu nổi. Gió cứ thổi mạnh dần, lại đổi hướng giật mạnh, mấy chiếc cột nhà to vặn vẹo kêu răng rắc ...Tiếng anh Cầu, trung đội trưởng hô to:

- Chạy ra ngoài, mau.

Tất cả chỉ kịp ôm ba lô và súng đạn vừa lao được ra ngoài, dãy nhà đổ sập xuống ngay sau lưng. Tối hôm đó, cả trăm cán bộ, chiến sỹ của đại đội ai cũng khoác trên người một tấm ni lông, ngồi co mình dưới mưa to, hứng từng đợt gió lạnh và đếm giờ chờ trời hửng sáng ...

Chỉ qua một đêm, toàn bộ doanh trại các đại đội bị bão san phẳng. Hàng ngày bộ đội phải dọn dẹp đống đổ nát đó, rồi đi khai thác vật liệu trong vùng về chuẩn bị làm lại nhà ở. Một bộ phận phải đi hơn 100 km, vào tận các huyện giáp Lào để khai thác gỗ. Nhà cửa, giường không có, cứ tối tối cùng leo lên mấy chiếc xe kéo pháo nằm "úp thìa" vào nhau ngủ.

Sức khỏe tôi giảm sút rõ. Do hệ lụy nhiều ngày chiến trường, một trận sốt rét rừng ác tính làm tôi hôn mê sâu, thân nhiệt lên đến 43 độ C, sa gan và lá lách. Trong đêm tôi được đồng đội đưa đi cấp cứu, điều trị từ bệnh xá trung đoàn lên bx sư đoàn, rồi đến bệnh viện quân y 111. Từ một thanh niên khỏe mạnh cân nặng 56 kg, nay còn 43 kg, gầy nhẳng, môi thâm đen, 2 con mắt trắng dã, già xọp đi hơn 10 tuổi.

Một tuần sau, tôi nghe tin đại đội trưởng đại đội 1 Trần Nhàn (là cháu gọi thượng tướng Trần Nam Trung bằng chú) cũng bị cơn sốt rét ác tính và rơi vào hôn mê, nhưng đã không qua khỏi. Anh đã ra đi trong khi toàn đại đội đang tập trung xây dựng doanh trại, và vợ anh - một cô giáo trẻ cùng quê ở Nghệ An mang bầu đứa con đầu lòng. Trước lúc tắt thở, tỉnh lại, mặc dù rất mệt nhưng anh vẫn bình tĩnh dặn những người ở lại:

- Hãy cố gắng phấn đấu giữ vững danh hiệu "đơn vị vững mạnh". Chào anh em tôi đi ...


Ảnh: Liệt sỹ Trần Nhàn (ngoài cùng, bên phải) tại căn cứ Lai Khê, Bến Cát, Bình Dương.

Cùng tiểu đoàn 10 còn có anh Nguyễn Tiến Quân, đại đội trưởng đại đội 2, con của trung tướng Đồng Sỹ Nguyên, cựu tư lệnh bộ đội Trường Sơn, nguyên phó chủ tịch HĐBT. Anh là một sỹ quan vui tính, và khiêm nhường, nhưng rất quyết đoán. Anh vẫn luôn dành cho cánh lính trẻ Hà thành chúng tôi một tình cảm đặc biệt, bởi vì anh cũng là người Hà Nội.

Sáng ngày 17/2/1979, quân Trung Quốc xâm lược, đã nổ súng gây chiến tranh trên toàn tuyến 8 tỉnh biên giới phía Bắc.

"Tiếng súng đã vang trên bầu trời biên giới. Gọi toàn dân ta vào cuộc chiến đấu mới...". Bài hát của cố nhạc sỹ Phạm Tuyên sáng tác như tiếng kèn xung trận, thúc dục lòng người ra tiền tuyến chống quân xâm lược.

Trung đoàn 186, sư đoàn "thép" lại một lần nữa ra trận, đã có mặt trên mặt trận biên giới phía Bắc, sẵn sàng bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.

Buổi chiều cùng ngày, trong lúc chỉ huy đơn vị pháo bắn, giáng những đòn sấm sét vào đội hình "biển người", anh Quân cùng với một tân binh quê Hải Phòng bị trúng đạn bắn lén của thám báo địch, hy sinh anh dũng trên trận địa của mình, khi anh mới 26 tuổi đời./.

Ảnh: Liệt sỹ Nguyễn Tiến Quân

Sài Gòn, ngày 17.2.2020

Trần Tấn Lân.
Nguồn: Nguyễn Quang Vinh >> BẠN NVT - 16/02/2020



NHỚ VỀ MỘT ĐẠI ĐỘI TRƯỞNG PHÁO

(Viết tặng bạn Nguyễn Quang Vinh, cựu học sinh trường Thiếu sinh quân)

Nguyễn Quang Vinh - 22/03/2020
Bài của một cậu bạn thời thiếu niên, cậu ấy là cấp dưới của anh Nguyễn Tiến Quân K6. Tôi copy nguyên si về BẠN NVT.
---------------------------------------

Tiểu đoàn 10 pháo phóng lựu cỡ nòng 122 ly, thuộc trung đoàn pháo binh 186 có anh Nguyễn Tiến Quân, con cố trung tướng Đồng Sỹ Nguyên, cựu tư lệnh bộ đội Trường Sơn, nguyên phó chủ tịch HĐBT. Năm 18 tuổi có giấy báo thi đại học, nhưng anh giấu gia đình làm đơn xin nhập ngũ, vào học trường sỹ quan Pháo binh Sơn Tây. Tốt nghiệp ra trường, anh về làm đại đội phó đại đội 2. Sau khi tham gia chiến đấu ở B2 ra, anh được đề bạt giữ chức đại đội trưởng.

Anh là một sỹ quan trẻ vui tính và khiêm nhường nhưng rất quyết đoán, vẫn luôn dành cho cánh lính Hà Nội chúng tôi một tình cảm đặc biệt. Còn nhớ, cuối ngày huấn luyện kỹ thuật chiến đấu trước khi đơn vị đi B, anh và tôi nằm kề bên nhau trên bờ cỏ, giữa con đường làng đất đỏ và cánh đồng còn thơm mùi lúa mới gặt ngoài doanh trại. Ngửa mặt lên trời, đôi mắt dõi theo những áng mây lam chiều nhẹ trôi về phương Nam, nở nụ cười hiền hậu anh tâm sự:

- Là lính, một xanh cỏ, hai đỏ ngực!

Ngắn gọn chỉ có tám chữ thôi, nhưng tôi hiểu anh là một thanh niên có nghĩa khí, nên đã chọn cho mình con đường binh nghiệp, trong thời chiến tranh máu lửa đầy gian khổ, nguy hiểm. Anh cũng đã nghĩ đến ngày nào đó mình sẽ chết trên chiến trường, và khả năng này là nhiều hơn, hoặc nếu có sống sót quay về với huân chương chiến công trên ngực áo.

Đi B ra, tôi bị sốt rét ác tính nằm điều trị dài ngày, đến khi xuất viện sức khỏe yếu phải ra quân... Bẵng đi mấy năm, gặp lại anh em cùng đơn vị tôi được nghe họ kể chuyện về anh Quân:

Sau tuyên bố hống hách của Đặng Tiểu Bình: "Dạy cho Việt Nam bài học". Sáng ngày 17/2/1979 Trung Quốc đã bắn qua nhiều quả đạn pháo, gây chiến tranh trên toàn tuyến biên giới 8 tỉnh phía Bắc nước ta, đồng thời cho quân đội ồ ạt tràn sang xâm lược.

"Tiếng súng đã vang trên bầu trời biên giới. Gọi toàn dân ta vào cuộc chiến đấu mới...". Bài hát của nhạc sỹ Phạm Tuyên sáng tác như tiếng kèn xung trận, thúc dục người người cầm súng ra tiền tuyến chống quân xâm lược.

Trung đoàn 186, sư đoàn "thép" lại một lần nữa ra trận, đã có mặt trên mặt trận biên giới Lạng Sơn - Cao Bằng, sẵn sàng bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.

Buổi chiều cùng ngày, anh Quân đã chỉ huy đại đội pháo bắn, giáng những đòn sấm sét vào đội hình "biển người", đẩy lùi mấy đợt tấn công của quân địch. Từ thực tế chiến đấu và quan sát qua TZK (kính viễn vọng). Buổi tối, anh đã mạo hiểm, vượt qua hai quả đồi cao về tiểu đoàn bộ để báo cáo tình hình và lấy bản đồ, chuẩn bị cho phương án tác chiến mới do anh đề xuất:

- Bắn vào các trận địa pháo và sở chỉ huy của đối phương ở sâu phía sau.

Ngay trong đêm đó, trên đường quay lại trận địa, anh cùng một chiến sỹ quê ở Hải phòng đã không may rơi vào ổ phục kích của thám báo địch, trúng đạn trọng thương. Biết mình không qua được, anh kịp nhét tấm bản đồ đã đánh dấu tọa độ các mục tiêu bắn vào chiếc dày ủng ném xuống vực, quyết không để nó lọt vào tay quân địch...

Trung úy Nguyễn Tiến Quân đã hy sinh anh dũng năm 26 tuổi. Thi thể của anh được đơn vị nỗ lực tìm kiếm, thấy vào ngày hôm sau, tổ chức truy điệu trang nghiêm và đưa anh lên nằm yên nghỉ trên ngọn đồi thông lộng gió, nơi thấm đậm máu anh cùng nhiều chiến sỹ.

Vĩnh biệt anh, nhiều đồng đội đã không kìm nén được cảm xúc, bật khóc, nước mắt tuôn trào, chảy đầm đìa trên những khuôn mặt đen xạm, rắn rỏi./.

Sài Gòn, tháng 3/2020
Trần Tấn Lân CCB E186.


Nguồn: Nguyễn Quang Vinh >> BẠN NVT - 22/03/2020

Thứ Sáu, 17 tháng 1, 2020

Những kỷ vật của Anh hùng, Liệt sỹ Nguyễn Văn Trỗi hiện lưu giữ tại BTLSQG

Lê Thúy Hoàn

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước của dân tộc Việt Nam, ai cũng biết đến tấm gương của liệt sỹ Nguyễn Văn Trỗi và những câu nói bất hủ của anh trước pháp trường.

Tấm gương chiến đấu, hy sinh dũng cảm của liệt sỹ Nguyễn Văn Trỗi đã được Chủ tịch Hồ Chí Minh ghi những lời ngợi khen dưới tấm ảnh chụp trước khi anh bị xử bắn:
"Vì Tổ quốc, vì nhân dân, liệt sĩ Nguyễn văn Trỗi đã anh dũng đấu tranh chống đế quốc Mỹ đến hơi thở cuối cùng.

Chí khí lẫm liệt của anh hùng Trỗi là 1 tấm gương cách mạng sáng ngời cho mọi người yêu nước - nhất là cho các cháu thanh niên học tập!

Bác Hồ"

Anh hùng,Liệt sỹ Nguyễn Văn Trỗi trước giờ xử bắn tại pháp trường Sài Gòn, ngày 15-10-1964.

Gương hy sinh dũng cảm của liệt sỹ Nguyễn Văn Trỗi đã được nêu rõ trong tác phẩm "Sống như anh" do Nhà Xuất bản Thanh niên xuất bản. Cuốn sách đã thu hút đông đảo người đọc đặc biệt là thanh niên.

Anh Trỗi hy sinh anh dũng đã 53 năm qua (năm 1964), nhưng những bài viết ca ngợi anh - một con người đầy lòng nhân ái và vô cùng dũng cảm vẫn xuất hiện thường xuyên trên rất nhiều báo chí. Hàng năm đến ngày giỗ của anh, khắp nơi vẫn vang vọng bài hát ca ngợi anh. Tất cả những điều đó đã chứng minh cho nhận định của Nhà thơ Tố Hữu:
"Có cái chết hoá thành bất tử
Có những lời hơn mọi bài ca
Có những con người do chân lý sinh ra
Nguyễn Văn Trỗi
Anh đã chết rồi
Anh còn sống mãi
Chết như sống anh hùng vĩ đại…"
Gắn bó với cuộc đời anh là chị Phan Thị Quyên - người vợ trẻ đã chung sống hạnh phúc với anh trong thời gian ngắn ngủi chỉ nửa năm trước khi anh hy sinh. Nhưng quãng thời gian ngắn ngủi 6 tháng gắn bó với anh hùng liệt sĩ Nguyễn Văn Trỗi đã để lại trong chị vô vàn kỷ niệm thân thương đầy xúc động. Chính chị là người đã lưu giữ những kỷ vật của anh hùng Nguyễn Văn Trỗi trong những năm tháng ác liệt của cuộc chiến tranh chống Mỹ, để sau đó tất cả những kỷ vật đó được đưa về Bảo tàng Cách mạng Việt Nam (nay là Bảo tàng Lịch sử quốc gia), trở thành những hiện vật quý của Bảo tàng.

Nhóm kỷ vật của anh hùng liệt sĩ Nguyễn Văn Trỗi gồm 12 hiện vật, gồm: 01 cây đàn măngđôlin, 01 chiếc khăn tay do chị Phan Thị Quyên thêu tặng chồng trong thời gian anh bị giam giữ tại nhà lao Chí Hoà và 10 bức thư do anh Trỗi viết từ nhà lao gửi ra cho vợ và người thân.

Thư, Anh hùng, Liệt sĩ Nguyễn Văn Trỗi gửi từ trong nhà giam về cho vợ là Phan Thị Quyên và gia đình, năm 1964.

Nhóm kỷ vật này được đưa đến Bảo tàng không cùng một thời điểm mà thông qua những con người khác nhau, ở những thời điểm khác nhau.

Năm 1965, gần một năm sau ngày anh Nguyễn Văn Trỗi hy sinh, chị Phan Thị Quyên đã giao cho đồng chí Tư Lâm - người phụ trách Ban Tuyên huấn của vùng giải phóng 01 chiếc khăn tay và 10 bức thư của liệt sỹ Nguyễn Văn Trỗi. Sau đó đồng chí Tư Lâm đã nhờ nhà thơ Bảo Định Giang ra miền Bắc công tác, đem đến tặng Bảo tàng Cách mạng Việt Nam toàn bộ số kỷ vật trên. Thay mặt cho Bảo tàng, Phó Giám đốc Trần Văn Trinh đã đích thân tiếp nhận. 10 bức thư có nội dung ngắn gọn nhưng không chỉ thể hiện tình cảm sâu sắc của anh Trỗi đối với vợ và người thân mà còn thể hiện tình cảm và trách nhiệm của anh đối với vận mệnh của nước nhà. Riêng chiếc khăn tay là kỷ vật quý giá gắn bó với anh chị trong những ngày gia đình bị chia cách trong cảnh tù đày. Sau sự kiện cầu Công Lý, địch bắt giam anh Trỗi tại nhà lao Chí Hoà, chị Quyên đã làm chiếc khăn này để gửi vào nhà lao nhằm động viên và hứa hẹn với anh. Chiếc khăn thêu 4 câu thơ:

Dù cho sóng gió bão bùng
Lòng em vẫn giữ thủy chung vẹn toàn
Cầu mong anh được bình an
Nước nhà thống nhất, vinh quang anh về
Anh Trỗi nhận được khăn, xem xong, thuộc bài thơ rồi anh gửi tặng lại chị chiếc khăn vì anh nghĩ nếu anh hy sinh sẽ không giữ được.
Khăn tay, kỷ vật của Anh hùng, Liệt sỹ Nguyễn Văn Trỗi.

Còn chiếc đàn măngđôlin - một nhạc cụ mà anh Nguyễn Văn Trỗi dùng từ thời thanh niên được phái đoàn Mặt trận Dân tộc giải phóng miền Nam Việt Nam tại miền Bắc trao tặng cho Bảo tàng Cách mạng Việt Nam tháng 10-1967. Lúc đó, chiếc đàn bị hỏng nặng do giặc Mỹ đập phá khi chúng đến khám nhà của anh sau sự kiện cầu Công Lý. Đây là kỷ vật mà chị Phan Thị Quyên đã gửi được lên căn cứ, và từ căn cứ cây đàn được chuyển ra cho phái đoàn đại diện thường trực Mặt trận Dân tộc giải phóng miền Nam Việt Nam tại miền Bắc. Sau cả một chặng đường dài trong khói lửa chiến tranh, cây đàn đã đến đúng địa chỉ là Bảo tàng Cách mạng Việt Nam vào ngày 14/10/1967.

Đàn măngđôlin, kỷ vật của Anh hùng, Liệt sỹ Nguyễn Văn Trỗi.

Ngay sau khi nhận được một hiện vật quý giá như vậy, Bảo tàng Cách mạng Việt Nam đã có công văn gửi Xưởng Nhạc cụ Việt Nam thuộc Bộ Văn hoá (nay là Bộ Văn hoá, Thể thao và Du lịch) đề nghị giúp Bảo tàng tu sửa cây đàn. Xác định đây là một nhiệm vụ thiêng liêng, Xưởng Nhạc cụ Việt Nam đã cố gắng phục dựng cây đàn theo đúng thiết kế ban đầu của nó và hoàn thành vào ngày 19/12/1967 để kỷ niệm ngày Toàn quốc kháng chiến. Trong hồ sơ của nhóm hiện vật của anh hùng liệt sỹ Nguyễn Văn Trỗi, hiện còn lưu bản Báo cáo của Xưởng Nhạc cụ Việt Nam về việc tu sửa cây đàn.

Hành trình của những kỷ vật trên diễn ra trong thời kỳ chiến tranh vô cùng ác liệt, khi mà chị Phan Thị Quyên đang hăng say hoạt động trên chiến trường R, do vậy chị không hề có thông tin gì về những kỷ vật của mình và anh Trỗi. Cho đến khi báo Lao động số ra ngày 6/7/2005 đăng bài "Chim Quyên trỗi giọng", trong đó chị Quyên bày tỏ niềm băn khoăn của mình về những kỷ vật của anh, chị. Các cán bộ làm công táckiểm kê-bảo quản, Bảo tàng Cách mạng Việt Nam đã gửi thư tới Quý báo để thông báo về địa chỉ lưu giữ, bảo quản, trưng bày những hiện vật quý này.

Trong dịp ra thủ đô Hà Nội để trao học bổng mang tên Nguyễn Văn Trỗi, vào ngày 16/11/2005, chị Phan Thị Quyên đã đến Bảo tàng Cách mạng Việt Nam. Tại đây đã diễn ra một cuộc gặp mặt đầy cảm động giữa chị và Ban Giám đốc, các cán bộ chuyên môn của Bảo tàng. Trong niềm xúc động, chị Phan Thị Quyên đã kể lại những kỷ niệm sâu sắc giữa chị và anh hùng Nguyễn Văn Trỗi. Theo lời kể của chị, anh Trỗi và chị mới cưới nhau được 19 ngày thì anh bị bắt. Trong một lần chị vào thăm anh ở trong nhà tù, anh đã kể cho chị nghe về việc anh nhận nhiệm vụ giết MacNamara. Chính những ngày anh, chị chuẩn bị làm đám cưới cũng là những ngày anh đang chuẩn bị cho kế hoạch thực hiện nhiệm vụ nguy hiểm này. Nhưng những người thân của anh trong đó có cả chị đã không thể biết được nhiệm vụ nặng nề mà anh được cấp trên tin tưởng giao phó.

Chị Quyên đã tham quan hệ thống trưng bày của bảo tàng, chiêm ngưỡng lại cây đàn măngđôlin của anh và chiếc khăn tay chị thêu tặng anh, giành thời gian để đọc lại toàn bộ những lá thư mà anh đã viết cho chị và người thân trong thời gian anh bị giam giữ trong nhà tù. Chị Quyên rất vui mừng, tin tưởng vào Bảo tàng vì những kỷ vật của anh chị đã được Bảo tàng trưng bày, lưu giữ cẩn trọng, mang lại nhiều ấn tượng sâu sắc đối với khách tham quan về chí khí cách mạng, tinh thần chiến đấu của anh hùng liệt sỹ Nguyễn Văn Trỗi.
Thiếp cưới của anh Nguyễn Văn Trỗi và chị Phan Thị Quyên, năm 1964.

Chỉ 10 ngày sau khi chị Phan Thị Quyên trở về thành phố Hồ Chí Minh, Bảo tàng Cách mạng Việt Nam đã nhận được 05 bức ảnh chụp đám cưới và tấm thiếp mời đám cưới của anh chị do chị gửi ra. Chị cũng hứa sẽ tiếp tục trao tặng cho Bảo tàng những bức thư của bạn bè trong nước và quốc tế gửi tới chị, ca ngợi tấm gương hy sinh của anh Trỗi và chia sẻ, động viên chị sau khi anh Trỗi đã hy sinh.

Hy vọng sưu tập hiện vật về liệt sỹ Nguyễn Văn Trỗi sẽ ngày càng phong phú, tiếp tục phát huy giá trị để chí khí cách mạng của những người cộng sản như Anh mãi mãi bất tử./.

Lê Thúy Hoàn

(BBT giới thiệu)

Bảo tàng Lịch sử quốc gia
Nguồn: BẢO TÀNG LỊCH SỬ QUỐC GIA - 23/07/2017

Chủ Nhật, 12 tháng 1, 2020

Tiếng vọng hòa bình

Tiếng vọng hòa bình

Mai Thị Huyền,
phòng Giáo dục - Truyền thông,
tổng hợp và biên soạn
Cuộc đấu tranh anh dũng chống đế quốc xâm lược của nhân dân Việt Nam có ảnh hưởng lớn đến phong trào đấu tranh của nhân dân các dân tộc bị áp bức trên thế giới, trong đó có đất nước Venezuela. Hai quốc gia cách nhau nửa vòng trái đất nhưng lại có sự “chia lửa” trong cuộc đấu tranh vì hòa bình, tự do. Ngày 9/10/1964, du kích quân Thủ đô Caracas (Venezuela) đã bắt cóc Trung tá Michael Smolen, Phó chỉ huy Lực lượng bảo vệ phái bộ Mỹ tại Caracas để đòi Mỹ và chính quyền Sài Gòn trả tự do cho anh Nguyễn Văn Trỗi. Hành động này đã thể hiện tình hữu nghị lớn lao của nhân dân hai nước.

“Nguyễn Văn Trỗi, Nguyễn Văn Trỗi
Người công nhân Thành phố Sài Gòn
Mà lời anh trước súng giặc thù, vẫn cháy lửa chiến đấu.
Ôi tên anh truyền khắp hoàn cầu, vọng về Venezuela,
Cuồn cuộn sôi trong muôn con tim, người du kích châu Mỹ Latinh...”
.
Trích bài hát “Lời anh vọng mãi ngàn năm”, Vũ Thanh


Vào những năm 60 của thế kỷ trước, nhân dân Venezuela rên xiết dưới sự cai trị của chế độ độc tài thân Mỹ, thời Tổng thống Raul Leoni. Chính vì thế phong trào đấu tranh du kích phát triển khắp mọi nơi. Toàn bộ lực lượng du kích đều trực thuộc tổ chức các lực lượng Vũ trang giải phóng Quốc gia (FALN). Với nhân dân Venezuela, đặc biệt là những du kích quân, cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước của nhân dân Việt Nam có sức khích lệ, cổ vũ họ rất nhiều.
Ngày 02/5/1964, anh Nguyễn Văn Trỗi nhận nhiệm vụ đánh bom tại cầu Công Lý (nối giữa quận Phú Nhuận và Quận 3, Thành phố Hồ Chí Minh ngày nay) nhằm ám sát người dẫn đầu phái đoàn quân sự cấp cao của Mỹ - Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Robert McNamara khi đến Sài Gòn để hoạch định sách lược chiến tranh ở Việt Nam. Sự việc bất thành. Anh bị chính quyền Việt Nam Cộng hòa bắt giam và kết án tử hình.


Bộ trưởng Bộ quốc phòng McNamara và tướng Nguyễn Khánh ở Huế, tháng 3 năm 1964


Cầu Công Lý nơi anh Nguyễn Văn Trỗi tiến hành đặt bom nhằm ám sát Bộ trưởng Bộ Quốc phòng McNamara năm 1964

Để bày tỏ sự phản đối và ủng hộ nhân dân Việt Nam, ngày 9/10/1964, các du kích quân Thủ đô Caracas (Venezuela) đã bắt cóc Trung tá Michael Smolen, Phó chỉ huy lực lượng bảo vệ phái bộ Mỹ tại Caracas làm con tin, yêu cầu đổi tự do cho anh Trỗi. Sau khi bắt trung tá Smolen, đội du kích đưa vào giam trong một căn hầm bí mật ngay tại Caracas, bắt đầu thả những tờ rơi thông báo về sự kiện ấy. Đại sứ Mỹ tại Venezuela vô cùng hốt hoảng, tìm cách thương lượng với lực lượng du kích quân. Để đối phó, chính quyền thân Mỹ tại Venezuela thông báo cho lực lượng du kích rằng việc tử hình anh Nguyễn Văn Trỗi đã được dừng lại. Giữ đúng lời hứa, du kích quân Caracas phóng thích trung tá Smolen. Nhưng ngay sau khi Smolen được thả, ngày 15/10/1964, Nguyễn Văn Trỗi đã bị chế độ Việt Nam Cộng hòa xử bắn. 12 du kích tham gia vụ bắt cóc Smolen, đều bị bắt và một người đã hy sinh.

Anh đã chết, Anh Trỗi ơi, có biết
Máu kêu máu, ở trên đời, tha thiết!
Du kích quân Caracas đã vì anh
Bắt một tên giặc Mỹ giữa đô thành.

Trích bài thơ ‘‘Hãy nhớ lấy lời tôi’’, Tố Hữu, 23/10/1964



Trung tá Michael Smolen

Ông Carlos Argenis Martínez Villalta, cựu du kích quân Caracas từng tham gia chiến dịch bắt cóc Trung tá Michael Smolen, chia sẻ:
"Tôi rất buồn khi nghe tin Nguyễn Văn Trỗi bị tử hình, nhưng ông ấy không bao giờ chết. Ông ấy sống mãi. Khi biết tin ông ấy vẫn bị xử tử, tôi rất đau đớn vì thực sự chúng tôi đã hy vọng là có thể thay đổi được tình hình. Tất nhiên, nếu được làm lại tôi sẽ vẫn làm như vậy. Năm đó, tôi 20 tuổi, tôi có nghe về Việt Nam, về cuộc chiến của Việt Nam qua sách báo. Tôi tham gia du kích từ năm 1962, nhưng năm 1964 là năm đáng nhớ nhất”.


Ông Carlos Argenis Martínez Villalta, cựu du kích quân Caracas

Đánh giá về những đóng góp của các du kích Venezuela đối với cuộc cách mạng của Việt Nam khi tiến hành vụ bắt cóc sỹ quan quân sự Mỹ, ông Phạm Tiến Tư, Phó Chủ tịch thường trực Hội hữu nghị Việt Nam - Venezuela, cựu Đại sứ Việt Nam tại Venezuela cho biết: "Đây là hành động đã ghi dấu ấn rất đậm nét trong tình đoàn kết quốc tế đối với cuộc đấu tranh chống Mỹ cứu nước của nhân dân Việt Nam. Và đây cũng là một dấu mốc đánh dấu tình đoàn kết mạnh mẽ của nhân dân Venezuela nói chung và của Đảng Cộng sản Venezuela nói riêng với cuộc đấu tranh chống Mỹ cứu nước của nhân dân ta".
Câu chuyện về tình đoàn kết, hữu nghị giữa Việt Nam và Venezuela là nội dung được thể hiện trong trưng bày "Nhật ký hòa bình" tại Di tích lịch sử Nhà tù Hỏa Lò. Câu chuyện đã thu hút sự quan tâm của nhiều du khách tham quan, là thông điệp hòa bình cần được lan tỏa.


Du khách tìm hiểu câu chuyện về sự ủng hộ của nhân dân Venezuela dành cho Việt Nam

Bài: Mai Thị Huyền, phòng Giáo dục - Truyền thông,
tổng hợp và biên soạn


Ảnh Anh hùng Nguyễn văn Trỗi trong bảo tàng Hỏa Lò.
Minh Thanh Bùi‎ >> BẠN NVT

Nguồn: Khu di tích lịch sử nhà tù Hỏa Lò - 11/9/2019

Thứ Năm, 2 tháng 1, 2020

Hành hương tri ân 2018-2019

Tổng hợp







  • K2 về thăm quê Anh Trỗi - 01/08/2019 - tại làng Thanh Quýt, xã Điện Thắng, huyện Điện Bàn, Quảng Nam - - Ảnh: Nguyễn Nam Khánh K2

  • K2 về thăm quê Anh Trỗi - 01/08/2019 - tại nhà tưởng niệm và nhà thân sinh của AHLS Nguyễn Văn Trỗi. - - Ảnh: Nguyễn Nam Khánh K3

  • K8 Dâng hương tưởng niệm các liệt sỹ Đường 20 - Quyết Thắng - Hang Tám Cô tại xã Tân Trạch, huyện Bố Trạch, Quảng Bình - 29/6/2019 - tại Phù Điêu kể về Sự Hy sinh Anh hùng của các Cô Gái TNXH. - - Ảnh: Hoàng Minh Long K8

  • K8 Dâng hương, Viếng mộ Đại tướng Võ Nguyên Giáp - 28/6/2020 - tại Vũng Chùa - Đảo Yến. - - Ảnh: Hoàng Minh Long K8

  • Bạn Trỗi K5, K6 Thăm viếng Mộ Đại tướng - 16/4/2019 - tại Vũng Chùa - Đảo Yến. - - Ảnh: Nguyễn Kim Hồ

  • Bạn Trỗi K5, K6 Thăm viếng Mộ Đại tướng - 16/4/2019 - tại Vũng Chùa - Đảo Yến. - - Ảnh: Phạm Hồng Phương

  • Đoàn Bạn Trỗi K5 thăm Khu đài tưởng niệm Bến phà Gianh nơi AHLS Huỳnh Kim Trung hy sinh 20/8/1972 - 16/4/2019 - - - Ảnh: Ngô Thế Vinh

  • Bạn Trỗi K5, K6 Thăm viếng Hang Tám Cô - 17/4/2019 - Đoàn K5 tại Phù Điêu kể về Sự Hy sinh Anh hùng của các Cô Gái TNXH. - - Ảnh: Ngô Thế Vinh

  • Bạn Trỗi K5, K6 Thăm viếng Hang Tám Cô - 16/4/2019 - Đoàn K6 Dâng hương tại Đền Thờ tưởng niệm các Anh Hùng Liệt Sỹ đường 20 - Quyết Thắng và Di tích Lịch sử hang Tám Cô thuộc xã Tân Trạch, huyện Bố Trạch, tỉnh Quảng Bình - - Ảnh: Sử Thanh Bình

  • Đoàn K6 thăm viếng Nghĩa trang Liệt sỹ Quốc Gia Đường 9 - 16/4/2019 - tại Nghĩa trang Liệt sỹ Quốc Gia Đường 9 - - Ảnh: Phạm Hoàng Hưng

  • Đoàn K6 viếng bạn LS Nguyễn Mạnh Minh tại Nghĩa trang liệt sĩ Trường Sơn - 16/4/2019 - tại Nghĩa trang liệt sĩ Trường Sơn - - Ảnh: Phạm Hoàng Hưng

  • Đoàn K6 Thăm viếng Bến sông Thạch Hãn - Thành cổ Quảng Trị - 17/4/2019 - tại Bến sông Thạch Hãn - - Ảnh: Sử Thanh Bình

  • Đoàn K6 Thăm viếng Bến sông Thạch Hãn - Thành cổ Quảng Trị - 17/4/2019 - tại Thành cổ Quảng Trị - - Ảnh: Lưu Minh Sơn

  • Đoàn K6 thăm Cầu Hiền Lương - 17/4/2019 - tại Cầu Hiền Lương - - Ảnh: Anh Minh

  • Đoàn K6 thăm Địa Đạo Vịnh Mốc - 17/4/2019 - tại Địa Đạo Vịnh Mốc - - Ảnh: Nguyễn Kim Hồ

  • Đoàn K6 thăm Địa Đạo Vịnh Mốc - 17/4/2019 - tại Địa Đạo Vịnh Mốc - - Ảnh: Võ Kim Dung

  • K6 Hành hương tri ân, thăm đảo Cồn Cỏ 18-19/4/2019 - 18-19/4/2019 - tại Cổng chào đảo Cồn Cỏ - - Ảnh: Vũ Điện Biên

  • K6 Hành hương tri ân, thăm đảo Cồn Cỏ 18-19/4/2020 - 18-19/4/2019 - tại Cột Cờ trên đảo Cồn Cỏ - - Ảnh: Trần Vinh Quang

  • K6 Hành hương tri ân, thăm đảo Cồn Cỏ 18-19/4/2021 - 18-19/4/2019 - tại Đài tưởng niệm Anh hùng liệt sĩ đảo Cồn Cỏ - - Ảnh: Vũ Điện Biên

  • Đoàn K2 viếng Anh Trỗi tại NTLS TPHCM - 01/8/2018 - tại NTLS TPHCM - - Ảnh: Trần Kiến Quốc





K2 về thăm quê Anh Trỗi

(làng Thanh Quýt, xã Điện Thắng, huyện Điện Bàn, Quảng Nam) - 01/8/2019
tại nhà thân sinh ...
... và nhà tưởng niệm của AHLS Nguyễn Văn Trỗi. Ảnh Nguyễn Nam Khánh K2