Thứ Năm, 23 tháng 2, 2017

Vĩnh biệt người du kích bắt trung tá Mỹ, đổi mạng Nguyễn Văn Trỗi

(TTXVN/VIETNAM+) 24/02/2017 09:50 GMT+7
(Nguồn: albaciudad.org)

Ngày 23/2, báo chí Venezuela đưa tin du kích quân Venezuela Carlos Argenis Martínez, người tham gia vụ bắt cóc trung tá Mỹ Michael Smolen tại Caracas để đòi đổi lấy mạng sống của anh Nguyễn Văn Trỗi vào năm 1964, đã từ trần ở tuổi 73 tuổi.

Ông Martínez, được mọi người biết đến với cái tên thân mật Tư lệnh Ruiz, là một trong nhóm 4 du kích Venezuela tham gia bắt cóc Smolen - tùy viên quân sự Đại sứ quán Mỹ tại Venezuela khi đó. Tới trước khi ông Martínez mất vào ngày 21/2 vừa qua, ông là người du kích cuối cùng còn sống từng tham gia vụ bắt cóc nổi tiếng nói trên.

[Indonesia khẳng định bảo vệ nghi phạm vụ giết ông Kim Jong-nam]
[Malaysia điều tra nguồn gốc chất độc khiến ông Kim Jong-nam tử vong]

Vào những năm đầu thập niên 60 của thế kỷ trước, các phong trào du kích phát triển mạnh mẽ tại Venezuela, trong đó có Lực lượng Vũ trang giải phóng dân tộc (FALN) dưới sự chỉ huy của Tư lệnh Luis Correa.

Ông Correa đã lên kế hoạch để 12 thành viên FALN, trong đó có ông Martínez, bắt cóc tùy viên quân sự Mỹ Smolen nhằm đòi Nhà Trắng trả tự do cho anh Nguyễn Văn Trỗi lúc đó bị chính quyền Việt Nam Cộng hòa bắt giam và bị kết án tử hình vì vụ đánh bom bất thành nhằm vào Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert McNamara ngày 2/5/1964 tại cầu Công lý. Các du kích Venezuela yêu cầu thả anh Nguyễn Văn Trỗi để đổi lấy mạng Smolen.

Yêu cầu đổi Smolen lấy anh hùng Nguyễn Văn Trỗi của nhóm du kích được công bố rộng rãi trên báo chí Venezuela. Mỹ tuyên bố đồng ý với điều kiện của FALN và đề nghị các du kích Venezuela cho thêm thời gian nhưng trên thực tế để mở chiến dịch săn lùng. Do khó khăn về thông tin và phải trốn chạy cùng Smolen, nên các du kích tuyên bố thả Smolen và mong muốn chính quyền Mỹ cũng sẽ thả anh Nguyễn Văn Trỗi. Sau khi Smolen được thả 3 ngày, anh Nguyễn Văn Trỗi đã bị chế độ ngụy quyền xử bắn.

Sau đó, ông Martínez bị bắt và tra tấn vô cùng dã man. Tòa án quân sự Venezuela đã tuyên án 12 năm tù. 12 du kích tham gia vụ bắt cóc Smolen năm đó đều bị bắt và một người đã hy sinh.

Ông Martínez từng chia sẻ với báo giới rằng anh Nguyễn Văn Trỗi không bao giờ chết, anh sẽ sống mãi và nếu được làm lại ông vẫn sẽ làm như vậy. Với du kích quân Venezuela, cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước của nhân dân Việt Nam là nguồn cổ vũ, động viên vô cùng to lớn. Ông từng khẳng định việc bắt cóc sĩ quan Mỹ là hành động thể hiện tình đoàn kết với Việt Nam, với thế giới tiến bộ.

Những hình ảnh của các du kích Venezuela sẵn sàng hy sinh tính mạng của mình, trong đó có ông Martínez, vì sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước của nhân dân ta sẽ còn sống mãi trong trái tim của mỗi người Việt Nam./.

Nguồn: VietnamPlus

Thứ Năm, 16 tháng 2, 2017

Hành khúc ngày bình yên

Tưởng nhớ bạn Liệt sĩ Nguyễn Tiến Quân

Nguyễn Tiến Quân - K6

B3
1953
1979 – Liệt sĩ, Hy sinh 18-2-1979, Mặt trận Lạng Sơn
Mb: - Nr: - Cq: - FB: - Email: - Blog: http://anh-bantroik6.blogspot.com/2012/10/nguyen-tien-quan.html - HN - VN
Liệt sĩ - - -
3AE - Nguyễn Quang Việt K5, Nguyễn Thế Bắc K5, Nguyễn Tiến Quân K6

1966

197x



Đăng lại sáng tác của anh Bắc Hải (3Chai) viết cho LS Nguyễn Tiến Quân K6 hy sinh trong chiến tranh chống TQ xâm lược 2/1979.
Rất tiếc là bản gốc hát mộc của anh Hải lưu trên mạng bị hỏng, khi nào khôi phục lại được sẽ gửi lại ACE sau.

(1) Tráng ca cho ngày bình yên

Ngày bình yên ngồi bên nhau
Bạn đời ơi hát một câu quân hành
Đường làng tôi xanh lũy tre
Tre xanh đã bao đời
Xanh như mái tóc người ngày ra đi


(Điệp khúc)

Đầu xanh xanh mãi không bạc
Hình anh non nước ghi tạc
Thành câu tráng ca cho ngày bình yên
Đầu xanh xanh mãi không bạc
Người đi còn khúc quân hành
Để tôi hát tiếp khúc ca của anh
Đầu xanh xanh mãi không bạc
Người theo Ông Gióng lên trời
Còn ai Vọng Phu chờ mãi trong đời

1/2/2009
(2) Hành khúc ngày bình yên

Làng quê tôi xanh lũy tre
Chiều bình yên vẫn thoảng nghe quân hành
Chiều bình yên như lá xanh
Xanh bao đời như tóc người ngày ra đi.


Điệp khúc

Đầu xanh ơi mãi không bạc
Tóc xanh bay mãi lên trời
Để lại tóc bạc cho người chờ trông
Vọng Phu nghìn năm vẫn đợi
Tuổi ai mười tám suốt đời
Người đi thành khúc ca cho ngày bình yên


Trần Bắc Hải

Trần Bắc Hải - K5

B2-A1
20 4 1953

mb 0401033899, 00.61401033899 - nr8421673 - cq - tranbachai@yahoo.com- ---Adelaide-Úc
- - -
- ACE:

1979

17/05/2015

, 16/2/2009





HÀNH KHÚC NGÀY BÌNH YÊN


Làng quê tôi xanh lũy tre
Chiều bình yên thoảng vẫn nghe quân hành
Chiều bình yên màu lá xanh
Xanh bao đời như tóc người ngày ra đi


ĐK
Đầu xanh ơi mãi không bạc
Tóc xanh đi mãi lưng trời
Để lại tóc bạc cho người Vọng Phu
Vọng Phu ngàn năm vẫn đợi
Tóc xanh mười tám suốt đời
Để lại bình yên một khúc quân hành

Ngày ra đi bên trái tim
Mảnh lụa thêu đôi cánh chim hòa bình
Đường trường chinh hun hút xa
Trên quê nhà in dấu chân ngựa Ông Gióng


ĐK

 





Hành khúc ngày bình yên.


Nhạc sĩ Yên Lam phối khí và thu âm, tốp nam trình diễn.

Thứ Tư, 8 tháng 2, 2017

Ảnh Đặng Bá Linh cùng các bạn lớp 10

Tư liệu quí về Liệt sĩ Đặng Bá Linh - K6 cùng các bạn Lớp 10G trường phổ thông cấp 3 Hà Nội B (PT3B Lý Thường Kiệt) 1970-1971.

FB Dien Quang Luu 2 Tháng 1 2015

OngNoi PiMon đã chia sẻ ảnh của Dien Quang Luu. 2 Tháng 1 2017
Đã qua 46 năm rồi:
Từ trái sang, hàng ngồi trước - Lưu quang Điền; Nguyễn tân Ninh; Bình ;
hàng ngồi sau - Nguyễn đình Hân; Nguyễn trọng Tình; L. Sỹ Đặng bá Linh.



Chủ Nhật, 5 tháng 2, 2017

Viết bên mộ liệt sĩ vô danh



FB Nguyễn Trọng Tạo 21 Tháng 7 2015·

BÀI THƠ "VIẾT BÊN MỘ LIỆT SĨ VÔ DANH" CỦA NHÀ THƠ TUYẾT NGA ĐƯỢC KHẮC VÀO BIA ĐÁ GẮN TRÊN NGHĨA TRANG Ở HẢI LĂNG, QUẢNG TRỊ.
(BanTroi: Đặng Bá Linh K6Trần Hữu Dân K7 cũng yên nghỉ tại Hải Lăng! Mời xem bên dưới)

Nghĩa trang này có gần 2000 ngôi mộ Liệt sĩ chưa biết tên.
Vào 11h30 ngày 13.7.2015 vừa qua, lãnh đạo địa phương và một nhóm đồng đội, bạn hữu từ Hà Nội vào đã trịnh trọng làm lễ gắn bia.
Từ nay, bài thơ luôn hiện diện nơi gần 2000 trái tim Liệt sĩ đang yên nghỉ. Nó là lời ru mà tất cả chúng ta muốn ru giấc ngủ các anh, những người đã hy sinh vì đất nước.

Ảnh: Bài thơ và tác giả Tuyết Nga.




Theo báo điện tử Dân trí
Bài thơ được tác giả viết vào quãng những năm 1988-1990 nhưng chưa công bố. Cách đây 2 tháng, Hội nhà văn Việt Nam đã chọn dịch ra tiếng Anh cho Tuyển tập thơ Viết về chiến tranh để giới thiệu ra thế giới.

Vừa qua, bài thơ được nhóm cựu chiến binh do một Trung tướng dẫn đầu, khắc lên bia đá và mang vào dựng tại một nghĩa trang ở huyện Hải Lăng, tỉnh Quảng Trị, nơi quy tập gần 2000 ngôi mộ liệt sĩ chưa tìm ra tên tuổi.

Nhà thơ Tuyết Nga hiện đang làm việc tại báo Dân trí.


Xin chia sẻ với người lính còn có mặt hôm nay


có một ước mơ trời xanh còn nhớ
có một tình yêu mùa thu còn giữ
có một tuổi 20 đất nước ủ trong lòng.


12h trưa nay nhà thơ Hoàng Cát gọi điện cho Tuyết Nga từ Phong Điền-Quảng Trị. Anh nói anh đang ở giữa một vùng sa mạc nắng giữa chiến trường xưa nơi anh từng chiến đấu từng chết đi sống lại mấy lần rằng anh vừa gặp lại 2 người chị đã từng chăm nuôi anh và các đồng đội của mình... giọng anh chan chứa.

Anh Hoàng Cát!

Dù sinh ra nơi vùng quê đầy đạn lửa nhưng trong ký ức tuổi thơ của TN chiến tranh chỉ như một ảo giác xa xăm. Dù vậy TN đã từng trào nước mắt khi đứng trước một nấm mộ có tấm bia khắc dòng chữ "Tên anh chúng tôi không biết nhưng chiến công của anh tổ quốc mãi mãi ghi nhớ". TN xin chép bài thơ TN đã viết trước nấm mộ đó ( cách đây tròn 20 năm) như một sự chia sẻ cảm xúc cùng anh. Đây là lần đầu tiên bài thơ được công bố.



Viết bên mộ liệt sĩ vô danh

Tuyết Nga

Nấm mồ xanh
như một giọt lệ ngưng
trên hình hài tổ quốc
chúng tôi đến bên anh như lá xanh non cúi nhìn cội rễ
một màu thạch thảo thanh tao.

Vòm trời nào gìn giữ tuổi thơ anh?
mái rạ bờ đê hàng cây góc phố
đê còn xanh và vòm cây còn gió...
từ nơi nào mẹ đã tiễn anh đi?

Anh trở về với cỏ lặng im...

có một ước mơ trời xanh còn nhớ
có một tình yêu mùa thu còn giữ
có một tuổi 20 đất nước ủ trong lòng.

1987.


Hà Nội trưa ngày 7.7.2007

Tuyết Nga






Blog TUYẾT NGA - 07/07/2007,13:25:28




Nghĩa trang liệt sĩ Huyện Hải Lăng


... nơi hai BanTroi Đặng Bá Linh K6Trần Hữu Dân K7 yên nghỉ!



Thăm các LS trường Trỗi - HữuThành.Nguyễn, 06/2012, Blog "Bạn Trỗi K6"
Ghé NTLS huyện Hải Lăng, Quảng Trị, thắp hương cho Đặng Bá Linh K6 mất tên trên mộ. 27/05/2012, 16gi 20:
Cuối ngày hôm nay chúng tôi tìm viếng bạn Đặng Bá Linh K6. Trong danh sách Ls chúng tôi không đọc thấy Bá Linh. Bạn là một trong số những LS này ư?



Ngày thứ hai, thứ ba trên đường đi gặp bạn - HữuThành.Nguyễn, Thứ Năm, tháng 6 25, 2009 - Blog K4
Bổ sung 17h30, 30/6/2009:
Từ nhà tôi ra cả nhóm rẽ vào NTLS Huyện Hải Lăng. Theo danh sách thì trường ta có 2 LS nằm tại đây là Bùi Hữu Thích k1 và Đặng Bá Linh k6. Trời đã bắt đầu tối, chúng tôi không có thời gian tìm từng mộ, và cũng biết Bá Linh bị lạc tên, nên thắp... thuốc lá thay hương cho các LS nằm đây, trong đó có bạn Trỗi. Đây là điểm thăm viếng ngoài kế hoạch trong ngày nên chúng tôi không nhớ mua hương trước.




QUẢNG TRỊ VÀ MÓN CHÁO CÁ (Tiếp theo) - dathb136 vào lúc 05:28 Thứ Năm, 9 tháng 4, 2009, Blog K8.
... Nghĩa trang nằm sau đường tàu hỏa nên không có lối vào, phải bỏ xe bên vệ đường. Nghĩa trang tương đối lớn với hàng trăm ngôi mộ. Vào thẳng nhà người quản trang nằm bên trái. Quản trang là một đôi vợ chồng già, cán bộ về hưu. Ông đã 79 tuổi, bà trẻ hơn 63 tuổi nhưng trông như bà lão. Khi biết chúng tôi đi tìm bạn hy sinh ở đó, năm đó thì ông đưa ngay cuốn danh sách từng ngôi mộ. Trong khi Khánh dò tìm, tôi hỏi thăm gia cảnh của ông, được biết gia đình ông cũng có 11 người hy sinh, mà chỉ tìm được có 3 người. Ông vô làm ở đây sau khi về hưu được 2 năm là do có một cái gì đó thôi thúc ông phải làm? Dự định làm 1 năm rồi thôi, nhưng ông đã làm từ đó đến giờ mấy chục năm...





Ảnh sưu tầm trên mạng



Học sinh trường THCS Thị Trấn Hải Lăng tri ân các Liệt sĩ


Thứ Sáu, 20 tháng 1, 2017

Thông tin về Ls Nguyễn Khắc Bình k7


Như đã hứa hồi tháng 11/2016, Đoàn Bình K7

Đoàn Bình - K7

0
1955
0
mb 0936.366869 - nr043.7332307 - cq --T5-79 BC Thông tin---HN-VN
- - -
- ACE:

1972

18/01/2017

tìm được và vừa gửi cho chúng tôi 2 tấm ảnh của Ls Nguyễn Khắc Bình k7.
Xin cảm ơn Đoàn Bình

Đoàn Bình - K7

0
1955
0
mb 0936.366869 - nr043.7332307 - cq --T5-79 BC Thông tin---HN-VN
- - -
- ACE:

1972

18/01/2017

!
Bạn còn hứa sẽ kết nối với gia đình để cấp thêm nhiều thông tin về Ls





FB Tran Kienquoc‎ > đến BẠN NVT, 19 Tháng 1/2017 lúc 12:27

Chủ Nhật, 25 tháng 12, 2016

Viếng chú Lê Bưởi - thân phụ LS Lê Minh Tân k3

Được Linh - em trai Lê Minh Tân - báo tin, trưa nay, Kiến Quốc, Dương Minh, Tấn Mỹ, Hà Chí Thành đã đến viếng chú tại NTLQP Viện 175. Chú Lê Bưởi mất sau thời gian nằm viện ngắn ngày, thọ 95 tuổi. Chú cũng là thân phụ vợ bạn Trần Vinh Quang k5.
Cô Lục vợ chú chính là cô giáo dạy lớp 1, lớp 2 ở trường HSMN tại Cầu Rào, Hải Phòng mà học sinh là Lê Minh Tấn, Tấn Mỹ, Phúc Chiến, Đồng Hiền, Xuân Lăng... Cô Lục cảm động khi thấy trò cũ Tấn Mỹ tới chia buồn. Cô hỏi: "Thế đứa nào là đứa trèo rào trốn học đi chơi ngày đó?", Tấn Mỹ cười nhận lỗi: "Con đấy... Con còn nhớ chú Bưởi thỉnh thoảng tới trường thăm cô và Tân".
Cô kể vẫn giữ bài viết của tôi đọc hôm đón LS Lê Minh Tân từ miền Trung về, tổ chức tại NTLSTP. Thỉnh thoảng cô vẫn mang ra đọc và nhớ tới con cùng các bạn Trỗi. Đó là ngày 14/5/2007, đã gần chục năm nay.
Hà Chí Thành chia sẻ với cô: "Anh Lê Minh Tân đã là tấm gương và niềm tự hào cho cánh TSQ Nguyễn Văn Trỗi chúng con".

Sáng mai, truy điệu chú lúc 6.30.


FB Tran Kienquoc 25/1262016

Thứ Sáu, 23 tháng 12, 2016

Huyền thoại về người hi sinh cuối cùng

Kỉ niệm 22/12 - Tưởng nhớ các liệt sĩ đã hi sinh vì Tổ quốc

Huyền thoại về người hi sinh cuối cùng


FB Tran Kienquoc 22/12/2016 lúc 8:49 ·
AHLS Phi công Hoàng Tam Hùng - anh trai chị Hoàng Lương Hòa K2

Hoàng Lương Hòa - K2-C11

mb - nr - cq --44 Lý Thường Kiệt---HN-VN
- - -
3AE - Hoàng Lương Hòa K2-C11, Hoàng Tam Ngọc K5, Hoàng Tam Châu K6

1966

28/04/2016

và các bạn Hoàng Tam Ngọc K5

Hoàng Tam Ngọc - K5


mb 01662941079 - nr - cq -- ---HN-VN
- - -
- ACE: 3AE - Hoàng Lương Hòa K2-C11, Hoàng Tam Ngọc K5, Hoàng Tam Châu K6

03/2014

, Hoàng Tam Châu K6

Hoàng Tam Châu - K6

B3
1954

Mb: 0913.235037 - Nr: 080.48395, 258261/3395 - Cq: 043.8387073- FB: - Email: - Blog: http://anh-bantroik6.blogspot.com/2012/10/hoang-tam-chau.html - HN - VN
- - Cục KT Bộ TL Tăng Thiết Giáp Cổ Nhuế -
3AE - Hoàng Lương Hòa K2-C11, Hoàng Tam Ngọc K5, Hoàng Tam Châu K6

9/6/2012

.
AHLS Vũ Xuân Thiều - em trai Thầy Vũ Xuân Thăng

Thầy Vũ Xuân Thăng

CB Chính trị
1937

Mb: 01658730636 - Nr: 043.8236778, 8534832 - Cq: - FB: - Email: - Blog: - HN - VN
- - 2 Đặng Dung (8236778)

2012

(Chính trị) nhà trường và là anh trai Vũ Hữu Nghị k9 Quân sự.


TT - Ngày 28-12-1972 cũng là một ngày mà những phi công chiến đấu VN không thể quên được. Trong cùng một ngày họ đã mất hai phi công ưu tú.

Phi công Vũ Xuân Thiều và Phi công Hoàng Tam Hùng - Ảnh tư liệu


Nhưng họ cũng đã có niềm vinh quang không gì sánh được: đồng đội của họ đã thật sự hạ gục B-52 bằng một cách quả cảm nhất của những phi công huyền thoại.

Buổi trưa ngày 28-12, phi công trẻ tuổi Hoàng Tam Hùng đã hi sinh anh dũng sau khi bắn rơi hai chiếc máy bay Mỹ ngay trong trận đầu xuất kích trên MiG-21, trở thành một trong những phi công Việt Nam bắn rơi hai chiếc trong một trận không chiến. Chiếc RA-5C bị Tam Hùng bắn rơi là chiếc máy bay loại này đầu tiên của hải quân Mỹ bị không quân Việt Nam bắn rơi, bổ sung một loại máy bay trong danh mục các loại máy bay Mỹ bị không quân Việt Nam hạ gục. Trung úy Hoàng Tam Hùng hi sinh khi chưa tròn 24 tuổi

Đêm hôm ấy, Vũ Xuân Thiều vào trận.

Trận đánh của phi công Vũ Xuân Thiều đêm 28-12

Theo tin tình báo, đêm 28-12, lúc 21g30-23g50, sẽ có 50 lần/chiếc B-52 vào đánh phá Hà Nội, Hải Phòng. Bộ Tư lệnh không quân yêu cầu tất cả các sở chỉ huy và các đơn vị trực chiến phải theo dõi chặt chẽ và sẵn sàng cất cánh chiến đấu. Trong khi đó, phi công Vũ Xuân Thiều trực ban chiến đấu tại sân bay Cẩm Thủy; phi công Đinh Tôn trực ban chiến đấu ở sân bay Nội Bài đã sẵn sàng.

Lúc 21g28, tốp B-52 thứ hai rồi thứ ba xuất hiện ở đông nam Pạc Xan 90km. Tại sở chỉ huy tiền phương, phó tư lệnh Trần Mạnh nhận định đây chính là các tốp B-52 bay vào đánh Hà Nội. Ông lệnh cho các sĩ quan dẫn đường và quân báo theo dõi chặt diễn biến của tốp máy bay này, đồng thời lệnh phi công Vũ Xuân Thiều chuẩn bị cất cánh.

Lúc 21g41, Vũ Xuân Thiều được lệnh cất cánh từ sân bay dã chiến Cẩm Thủy (người trực chỉ huy tại sân bay Cẩm Thủy là đại tá, phi công Hoàng Biểu, một trong những phi công bay đêm dày dạn kinh nghiệm). Sở chỉ huy Thọ Xuân cho Thiều đi hướng tây để sẵn sàng đón đánh tốp B-52 vào theo hướng này. Tại sở chỉ huy tiền phương, phó tư lệnh Trần Mạnh và kíp trực nhận định đội hình B-52 bay từ Thái Lan lên hướng bắc, khi đến Sầm Nưa sẽ vòng lên Mộc Châu, tiến vào đánh phá Hà Nội. Kíp chỉ huy tính toán và quyết định dẫn MiG vào đánh B-52, đồng thời lệnh Vũ Xuân Thiều lấy độ cao, bay tránh tốp tiêm kích hộ tống.

Lúc 21g52, Sc B-1 (Thọ Xuân) lệnh Thiều vòng phải, bay hướng 360 độ, thông báo mục tiêu phía trước 50 độ, cự ly 15km, nhưng do nhiễu quá nặng, Vũ Xuân Thiều vẫn chưa phát hiện được mục tiêu. Lúc này tại sở chỉ huy, sĩ quan dẫn đường trên hiện sóng rađa Trần Xuân Mão, bằng kinh nghiệm của mình đã phát hiện chấm trắng đục giữa nền nhiễu, anh khẳng định đó là B-52, chúng đã đổi hướng, bay ngược lên Sơn La rồi mới vòng xuống đánh phá Hà Nội. Sở chỉ huy lập tức lệnh Thiều vòng phải gấp, bay hướng 90 độ, qua Sầm Nưa, lên hướng bắc đuổi theo tốp B-52 đang bay về hướng Nà Sản, Sơn La.

Giây phút cảm tử

Nhận định của sở chỉ huy hoàn toàn chính xác. Lúc 21g58, khi đến Sơn La, Vũ Xuân Thiều phát hiện mục tiêu, anh lập tức báo cáo và tăng tốc độ bám sát. Trong bầu trời tối đen, rađa lại bị nhiễu rất nặng nên rất khó phán đoán cự ly, nhưng Thiều đã bình tĩnh phán đoán cự ly bằng mắt, theo tín hiệu đèn hàng hành của B-52. Lúc này tại sở chỉ huy tiền phương phó tư lệnh Trần Mạnh nhắc: “046 bật công tắc bắn cả loạt, kiên quyết tiêu diệt địch”. Phi công Vũ Xuân Thiều trả lời: “Nghe rõ!”.

Anh tiếp tục bám theo mục tiêu, khi thấy âm lượng đầu tên lửa bắt mục tiêu tốt và cự ly có thể phóng hiệu quả, anh ấn nút phóng ra hai quả tên lửa. Chiếc B-52 bùng cháy, rơi xuống gần khu vực bản Cò Nòi, Sơn La. Sau đó, sở chỉ huy mất liên lạc với Thiều. Lúc này từ sở chỉ huy B-1 liên tục gọi: “046 công tác tốt không?” nhưng không thấy tín hiệu trả lời của Thiều. Cả sở chỉ huy im lặng, hồi hợp chờ đợi tín hiệu trả lời của Thiều, nhưng đó là sự im lặng vĩnh viễn. Với kinh nghiệm và linh cảm của người chỉ huy, phó tư lệnh Trần Mạnh và phó tư lệnh Trần Hanh đều hiểu có điều gì đó không bình thường nhưng rất phi thường đã xảy ra. Trong đầu cả hai ông lóe lên ý nghĩ có thể do cự ly phóng tên lửa quá gần (do ban đêm rất khó ước lượng cự ly bằng mắt), sau khi phóng hai quả tên lửa trúng mục tiêu, máy bay của Thiều đã lao thẳng vào chiếc B-52.

Vũ Xuân Thiều hi sinh anh dũng sau khi hạ chiếc B-52 trên vùng trời Cò Nòi, Sơn La. Xác chiếc B-52 và các mảnh vỡ của chiếc MiG cùng rơi tại đây.

Quân chủng Phòng không - không quân đã xác minh và công nhận phi công Vũ Xuân Thiều hạ tại chỗ một chiếc B-52 tại vùng trời Sơn La.

Lúc 21g48, tại sân bay Nội Bài, phi công Đinh Tôn nhận lệnh cất cánh. Sau khi rời đất, anh được dẫn ra Hòa Bình - Suối Rút, rồi lên bắc Mộc Châu để chặn đánh tốp B-52 đang bay về hướng Phù Yên. Lúc 22g04, Đinh Tôn phát hiện thấy đèn hàng hành của đội hình B-52, nhưng sau đó lại mất vì góc vào quá lớn. Sở chỉ huy cho vòng phải bay hướng 90 độ để cắt vào phía sau mục tiêu, nhưng do tốp B-52 đã phát hiện có MiG bám theo nên tắt đèn hàng hành và cơ động tránh MiG. Đồng thời Đinh Tôn phát hiện nhiều tiêm kích Mỹ đang bám phía sau. Thấy tiếp tục bám theo không có lợi, sở chỉ huy cho giảm độ cao, hướng 360 độ, thoát ly về hạ cánh an toàn tại Nội Bài.

Quân chủng đã tổ chức một đoàn cán bộ do phi công Phạm Ngọc Lan dẫn đầu lên xã Tạ Khoa, huyện Yên Châu, Sơn La để nắm tình hình. Cùng với đại úy Phạm Đức Thuận, tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn bộ binh đang đóng quân tại Cò Nòi, đoàn cán bộ đã đến tận hiện trường để xác minh. Đứng trên đỉnh đồi, các cán bộ không quân nhìn thấy bên kia quả đồi là xác chiếc B-52 với các mảnh vỡ cháy sém, phía bên này đồi là các mảnh máy bay MiG-21 trắng bạc. Khi quan sát trực tiếp hiện trường, thiếu tướng, phi công Phạm Ngọc Lan chợt lóe lên ý nghĩ: “Chiếc MiG của Thiều đã húc (taran) vào B-52, với tinh thần cảm tử, quyết tiêu diệt B-52”. Trên bầu trời tối đen của đêm 28-12 mùa đông, không ai nhìn thấy những giây phút cuối cùng của cuộc chiến quyết tử đã diễn ra thế nào, nhưng những gì mà đoàn cán bộ nhìn thấy ở hiện trường đã minh chứng rõ ràng cho chiến công của phi công Vũ Xuân Thiều.

Tối 27-12-2012, nhân kỷ niệm 40 năm ngày hi sinh của phi công Vũ Xuân Thiều, thiếu tướng Phạm Ngọc Lan (người được cử lên địa điểm nơi Thiều bắn rơi B-52 đêm 28-12-1972) đã kể lại:
“... Ngay tối 28-12-1972, lúc khoảng 12g đêm, tôi nhận được điện từ sở chỉ huy giao dẫn đầu đoàn cán bộ lên địa điểm nơi phi công Vũ Xuân Thiều bắn rơi B-52 tại Sơn La để nắm và xác minh tình hình. Đoàn chúng tôi lập tức khởi hành trong đêm và lên đến nơi vào sáng hôm sau. Khi đến nơi, tôi có gặp các chiến sĩ bộ binh đóng quân tại khu vực, mọi người đều nói tối hôm qua thấy hai bó lửa rất to bùng cháy và rơi xuống. Các chiến sĩ của tiểu đoàn bộ binh đã dùng ngựa đưa tôi leo lên quả đồi gần nơi máy bay MiG của Vũ Xuân Thiều bắn rơi B-52. Đứng trên đồi chúng tôi nhìn thấy xác B-52 cháy sém một phía, phía bên kia quả đồi là xác chiếc MiG màu ánh bạc. Chúng tôi còn nhặt được hai mảnh xác máy bay MiG và B-52 găm vào nhau, đó là dấu hiệu cho thấy máy bay của Thiều đã lao vào chiếc B-52. Tôi lập tức điện về báo cáo tình hình cho Bộ tổng tham mưu và Quân chủng Phòng không - không quân: “Chúng tôi đã đến hiện trường, sờ được xác máy bay B-52, chính xác Vũ Xuân Thiều đã bắn rơi ở cự ly gần và lao vào chiếc B-52, tôi sẽ mang hai mảnh xác máy bay găm vào nhau về báo cáo”. Với kinh nghiệm nhiều năm chiến đấu và chỉ huy chiến đấu, tôi linh cảm rằng trong giây phút cuối cùng Vũ Xuân Thiều đã quyết tử để quyết tâm tiêu diệt B-52”.
Vũ Xuân Thiều và Hoàng Tam Hùng là hai phi công cuối cùng hi sinh trong cuộc chiến bảo vệ vùng trời Việt Nam.


TS NGUYỄN SỸ HƯNG và nhóm tác giả


Tuổi Trẻ Online, 26/12/2013 11:05


Xem video Phim tài liệu: Hoàng Tam Hùng - lặng thầm cùng lịch sử - Ðài truyền hình Hà Nội - HTV - HanoiTV, 30/12/2014 17:22

Bút tích cuối của anh hùng Vũ Xuân Thiều - Quang Thành, 14 Tháng 12, 2012, BÁO ĐIỆN TỬ GIA ĐÌNH & XÃ HỘI. |

Thứ Tư, 21 tháng 12, 2016

MONG MẸ THA!

BÀI VIẾT ĐƯƠC TRÍCH TỪ LÁ THƠ CỦA LIỆT SỶ NGUYỄN VĂN NGỌC

Nguyễn Văn Ngọc - K4-5



1968 - Liệt sĩ, hy sinh: 10-10-1968, Thành phố Vinh
mb - nr - cq -- ---?-VN
Liệt sĩ - - -

GỬI CHO MẸ!-- lá thơ bạn Kiến Quốc k5 đang giữ
NGỌC [ K4 + K5 ] TRƯỜNG THIẾU SINH QUÂN --THÁNG 10 NĂM 1968 HY SINH TẠI THÀNH VINH NGHỆ AN
Kỷ niệm 48 năm ngày NGOC hy sinh 10-10 -1968



MONG MẸ THA!
Đêm nay con hành quân xa
Cả đơn vị cùng vào khu BỐN
Nơi là chốn xa xôi
Là lính đâu có giặc có chúng con
Với cả quyết tâm cao...
Không ngại hy sinh và gian khó
Ở đó có đồng đội cùng anh em
Đêm hành quân đơn vị cách nhà chỉ 500m
Nhưng con vẫn không về thăm mẹ được
Vì là pháo phòng không
Luôn hành quân ĐÊM
Để che mắt quân thù
Mà không sao về thăm mẹ được
Dù cho phải xa mẹ cha...
Mẹ kính nhớ con xin mẹ THA
Cho đứa con bé nhỏ ngổ nghịch ngày nào
Chớ buồn lo cho đứa con sắp vào trận
Tất cả điều do cuộc chiến Mỹ gây ra
Là chiến sỹ con xin hứa quyết diệt thù
Dù đường gần nhưng lai xa
Là nghệ -An quê con đó..!
Có lần hành quân trong đêm
Con biết nhà ngoại cách đó 500m
Mà không sao về thăm ngoại được
Vì chúng con còn phải hành quân xa.?
VĨNH BIỆT MẸ HIỀN.!
lần cuối con viết lá thơ nầy
Chờ ngày thống nhức con gặp mẹ
Nhưng thôi rồi mẹ kính yêu
Trời không cho con gặp mẹ nữa
Lửa căm thù uất hận tim con
Lá thư đây là lá thư cuối cùng
Con cuối đầu xin mẹ THA
Con đã hy --sinh rồi mẹ ơi.!
Tuổi già mẹ con không lo được
Đã có toàn dân và em con lo
Con chỈ có một ước nguyện
Khi dân ta thống nhứt nước nhà
Mẹ đưa con về lại thủ-Đô
Nơi ấy có thầy cô và bè bạn
Con cũng lại về nhà ta ...
Như chưa hề có cuộc chia ly
Mẹ cũng đừng buồn cho con nữa
Mẹ chỉ coi như con đang ngủ
Một gất ngủ ngàn Thu ...
Có gió có mưa ru con ngủ
Dù có gì đi chăng nữa
Kiếp sau con xin lại làm con mẹ mẹ hiền!

--TẤN--MỸ TÔ-- HOÀNH BẠN CHIẾN ĐẤU ;. CÙNG BẠN BÈ THẦY CÔ TRỔI .
Luôn nghĨ nhiều và nhớ NGUYỄN VĂN NGỌC 'K4 + K5'

FB Tấn Mỹ 21/12/2016

Chủ Nhật, 18 tháng 12, 2016

Về trường hợp hi sinh của Liệt sĩ Ngô Ngời

Đăng lại bài viết của các anh Trungsy1 và Hũu Thành K4 về lần thăm mẹ Liệt sĩ Ngô Ngời cuối tháng 1/2013, cùng lời góp của anh Thủy (thuybeuK4) về trường hợp hi sinh của Liệt sĩ Ngô Ngời

Trungsy1
31-01-2013, 09:49 AM,
Trang chủ Khúc Quân Hành > Diễn đàn > Câu Lạc Bộ Chiến Sỹ > CLB Phượt > Tây Nguyên - Miền Trung tháng 1/2013

Chúng tôi đến thăm một mẹ Liệt sỹ ở huyện Tam Kỳ, tỉnh Quảng Nam. Bà là mẹ trung uý xe tăng Ngô Ngời, bạn học của anh Huuthanh, anh Phongquang.

Liệt sỹ Ngô Ngời thuộc lữ đoàn xe tăng 273, quân đoàn 3, hy sinh tháng 7 năm 1979, trong cuộc chiến tranh biên giới Tây Nam. Tiền thân lữ đoàn xe tăng này chính là tiểu đoàn xe tăng 297 thuộc B3, với kíp xe 377 của liệt Sỹ Nguyễn Nhân Triển trong trận Đăk Tô, mà anh Lixeta đã kể ở bài trước.

Ngôi nhà nhỏ, nơi bà đang sống

Thứ Bảy, 17 tháng 12, 2016

Một trăm người lính xe tăng - Ngày ấy bây giờ

Nguyễn Thế Tường
BÁO CÔNG AN NHÂN DÂN
11:09 17/12/2016

Đó là 100 sinh viên thuộc các trường đại học ở Hà Nội nhập ngũ và tham chiến bốn năm cuối của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Ngày 17-12-2016, tại Bảo tàng Quân sự, Ban liên lạc những “sinh viên Tăng - Thiết giáp” thuở ấy sẽ làm lễ kỷ niệm 45 năm ngày về binh chủng.


Ra đi từ những giảng đường

Ngày 6-9-1971, đáp lời kêu gọi của đất nước, chừng 3.500 sinh viên các trường Đại học Tổng hợp, Đại học Bách khoa, Đại học Nông nghiệp, Đại học Y... khu vực Hà Nội nhập ngũ, hình thành nên Sư đoàn 325B. Sau đúng 3 tháng huấn luyện bộ binh, một số chuyển sang huấn luyện tiếp ở các binh chủng. 100 tân binh chuyển sang binh chủng Tăng - Thiết giáp, hình thành nên 4 lớp đầu tiên của trường Hạ sĩ quan - tiền thân của trường sĩ quan Tăng - Thiết giáp ngày nay.

Trong số này, có khá nhiều tân binh nguyên là học sinh các trường miền Nam, nhiều người sinh trưởng ở Hà Nội, các tỉnh đồng bằng Bắc Bộ, khu bốn cũ... Trường đóng ở Km thứ 8 tính từ thị xã Vĩnh Yên lên Tam Đảo nên gọi là “Phố Tám”.

Là sinh viên nên sinh hoạt ngoài giờ huấn luyện cũng có nét đặc thù. Chơi đàn sáo, hát nhạc vàng, đọc tiểu thuyết hay thơ tình cũng khiến các chỉ huy phiền lòng. Đổi lại, có một không khí tri thức hiện hữu trong đơn vị. Bốn mươi năm sau, gặp lại, các chỉ huy bây giờ về già thú nhận rằng, khi mới nhận quân về đã cảm thấy “lực lượng này khó gặm”, nhưng khi đã hòa đồng với nhau thì chính các vị chỉ huy cũng tiếp thu được từ những sinh viên Hà Nội nhiều điều mới mẻ...

Đây là những lớp đào tạo hạ sĩ quan Tăng - Thiết giáp chính quy trong nước đầu tiên, chương trình khá nặng. Một trăm học viên chia thành 4 lớp: 2 lớp đào tạo trưởng xe và 2 lớp kỹ thuật viên. Cuối tháng ba, 20 học viên được gọi riêng, hối hả huấn luyện lái xe cấp một và tung ngay vào chiến trường Quảng Trị. Ba tháng sau, số còn lại cũng tốt nghiệp, lập tức bổ sung cho các đơn vị lần lượt vào chiến trường.

Âu, cũng là lẽ thường của người lính, trai thời loạn.

Kể từ khi có lính sinh viên tham gia binh chủng, không khí huấn luyện và chiến đấu của lực lượng đột kích này thay đổi hẳn. Các cựu sinh viên tiếp thu rất nhanh cả lý thuyết và thực hành trên bãi lái, trên máy móc liên lạc, sa bàn chỉ huy chiến thuật. Nhiều sinh viên là con em cán bộ cao cấp, lẽ ra đang được học ở nước ngoài và các trường danh giá trong nước, lại đang hăng say huấn luyện, sẵn sàng hiến thân cho Tổ quốc.

Các cựu chiến sỹ - sinh viên gặp mặt nhân ngày truyền thống.



Tham chiến

Toàn bộ 100 người lính sinh viên Tăng-Thiết giáp ấy đều ra trận, từ chiến dịch đầu tiên giải phóng Quảng Trị đến chiến dịch cuối cùng giải phóng Sài Gòn. 14 người hy sinh, 1 đến nay còn mất tích. Nguyễn Tư Thảo, người Hà Nội, sinh viên Bách khoa, hi sinh đầu tiên, ngay trên đường hành quân, vừa tròn 10 tháng tuổi quân. Phùng Anh Dũng, học sinh miền Nam, quê Phú Yên, hi sinh tại Ái Tử trong chiến dịch Quảng Trị tháng 10-1972, tròn 1 tuổi quân.

Nguyễn Tự Chính, quê Phú Yên, học sinh miền Nam, sinh viên Bách Khoa, vạm vỡ cân đối như một võ sĩ, chỉ huy trung đội Tăng sáng 1-4-1975 giải phóng Tuy Hòa. Xe dừng bên sông, Chính mở cửa ngắm thành phố quê hương mà anh mới nhìn thấy lần đầu tiên trong đời. Bất ngờ, một loạt đạn bộ binh bay tới, một tên lính bắn trộm, Chính gục trên tháp pháo. Đinh Quang Việt, quê Nam Định, Việt kiều về nước năm 1962, sinh viên Đại học Tổng hợp, hiền khô, đẹp trai như một hoàng tử.

Tháng 4-1974, Việt chỉ huy trung đội ba chiếc tăng tham dự trận Rinet-Kiến Điền ở Bình Long. Xe trúng đạn, Việt hy sinh ở tuổi 22. Nguyễn Văn Tư, sinh viên Bách Khoa, quê Hưng Yên, sinh trưởng Hà Nội - một chàng trai tài hoa và rất giỏi bếp núc, có biệt danh là Tư Cầu Muối, Tư Tỏi; mẹ công tác ngay trong trường. Phan Trung Khoa, quê Quảng Bình, học cùng lớp, đem lòng yêu em gái Tư. Hai anh em rể (tương lai) là sinh viên Bách khoa, cùng nhập ngũ, cùng sang Tăng –Thiết giáp và cùng hy sinh.

Sáng 30-4-1975, Đại đội trưởng Nguyễn Văn Tư dẫn đầu đơn vị đánh đến ngã tư Bảy Hiền thì xe trúng đạn. Cả kíp xe hy sinh. Khoa hy sinh ở Xuân Lộc... Cả 14 sinh viên chiến sĩ Tăng - Thiết giáp đều hy sinh trong chiến đấu...

85 chiến sĩ còn lại, nhiều người còn mang thương tích trên mình. Sau 1975, một số ít được giữ lại phục vụ trong lực lượng, thành sĩ quan cao cấp; có người thành Giáo sư, Tiến sĩ. Đa số trở về trường cũ học tiếp những năm cuối. Tất cả đều tốt nghiệp đại học, không có bất kỳ một “sa sẩy” nào trong suốt quá trình rèn luyện, chiến đấu, cũng như khi trở về trường.

Mỗi năm, vào ngày 6-9, họ cùng những sinh viên nhập ngũ cùng đợt năm 1971 tập hợp kỉ niệm ngày thành lập sư đoàn tân binh sinh viên đầu tiên.

Đôi điều day dứt

“Quốc gia hưng vong/ Thất phu hữu trách”. Đất nước có chiến tranh, những thanh niên sinh viên ngày ấy gác bút nghiên ra trận là trách nhiệm, niềm tự hào và đã được Đảng - Nhà nước ghi công xứng đáng. Thực tế chiến tranh cũng góp phần rèn giũa họ. Nhưng, với những đồng đội hy sinh, “công cuộc” tìm dấu tích liệt sĩ còn nhiều day dứt, nhiều chi tiết liêu trai. Người lính Tăng - Thiết giáp hy sinh trong chiến đấu thường thi hài khó nguyên vẹn, nhiều người chỉ còn tro trắng vì sức nóng, việc tìm hài cốt nhiều khi biết là vô vọng.

Vũ Văn Thành được giao nhiệm vụ chiến đấu ở Chơn Thành. Nguyễn Văn Chuyền, trợ lý tác chiến, bạn cùng trường, sau khi giao nhiệm vụ cho Thành, đêm về nằm thao thức nhớ đến tích cũ Bàng Thống - Phượng Sồ mất ở gò Lạc Phượng mà lo, vì cái địa danh Chơn Thành phát âm theo tiếng Nam Bộ sao mà giống “chôn Thành”. Ngay sáng hôm sau, từ đài quan sát, Chuyền tận mắt chứng kiến xe Thành xuất kích và trúng đạn, cả kíp xe không ai sống sót.

Liệt sĩ Ngô Ngời, sinh viên Bách Khoa, hy sinh sau cùng. Ngời nguyên là học sinh miền Nam, sau 1975, chưa vội trở lại trường, mà còn tham chiến ở mặt trận Tây Nam. Ngày 1-7-1979, Ngời được tin ba anh, cũng là cán bộ Quân đội sẽ ghé thăm. Anh chỉ kịp nhắn lại là đánh xong trận, cha con sẽ thong thả hàn huyên. Nhưng đã không có ngày “Phụ tử sum vầy” ấy.

Sinh thời, Tiến sĩ Phùng Thị Thanh Tú là chị ruột của liệt sĩ Phùng Anh Dũng vẫn phàn nàn nhiều về thái độ không nhiệt tình của một số địa phương và đơn vị khi chị đi tìm mộ em trai. Trong lần đi cuối cùng ra Quảng Trị, tình cờ Tiến sĩ gặp một phụ nữ cũng đi tìm mộ chồng. Ngay lúc ấy có con bướm rất lớn cứ chập chờn trước mặt rồi bay đi. Linh tính báo, chị đi theo con bướm vào nghĩa trang và tìm được mộ Dũng.

Liệt sĩ Nguyễn Văn Tư, sinh trưởng Hà Nội, quê cha Hòa Bình, quê mẹ Hưng Yên. Cha mất sớm, mẹ về lại quê an dưỡng tuổi già. Đưa được nắm tro của Nguyễn Văn Tư về Hưng Yên phải đổi sang họ mẹ mới được vào nằm trong nghĩa trang quê mẹ. Nấm mộ của Tư bây giờ mang họ Đặng.

Liệt sĩ Đinh Quang Việt bây giờ có đến bốn ngôi mộ. Vì một sơ suất mà hiện nay có đến hai ngôi mộ mang tên Việt và một ngôi mộ gió ở nghĩa trang Bến Cát. Nơi hài cốt anh yên nghỉ thật sự cũng chưa tìm được. Cách nay đúng 20 năm, phiên hiệu Trường Đại học Tổng hợp giải thể chia thành hai trường nằm trong Đại học Quốc gia. Bây giờ, hằâng năm, kỉ niệm ngày nhập ngũ, cựu sinh viên cựu chiến binh nhập ngũ các đợt trong chiến tranh không có “đất” để tổ chức, phải đi “đứng nhờ”các trường bạn...

Cuộc kháng chiến giải phóng miền Nam thống nhất đất nước càng ngày càng lùi xa vào lịch sử. Cuộc sống thời hiện đại có nhiều giá trị đang bị xáo trộn. Trên đất nước hiện có tới hàng trăm trường đại học, hàng triệu sinh viên. Tôi vẫn gặp cậu thanh niên láng giềng 22 tuổi, mới tốt nghiệp đại học, đang chờ bố mẹ xin vào làm cơ quan nhà nước; thanh niên khác, thường ngồi quán cà phê đốt thuốc lá, 23 tuổi, ra trường một năm chưa có việc làm.

Chợt chạnh lòng. Tuổi ấy, sinh viên Đại học Tổng hợp Đinh Quang Việt đã chỉ huy một trung đội xe Tăng xung trận; sinh viên Bách khoa Nguyễn Văn Tư dẫn đầu đại đội lăn xích vào cửa ngõ Sài Gòn và anh dũng hy sinh... Một người thì “đứng tên” đến ba nấm mộ mà thân xác chưa tìm thấy; một người phải đổi họ để nắm tro tàn được về với mẹ...

Nguyễn Thế Tường



BÁO CÔNG AN NHÂN DÂN - 11:09 17/12/2016