Thứ Sáu, 13 tháng 10, 2017

CÁC EM HỌC SINH TRƯỜNG TRỖI

Kỉ niệm ngày thành lập Trường 15/10

CÁC EM HỌC SINH TRƯỜNG TRỖI

(Trích tự truyện "Cuộc đời tôi" - Phan Thị Quyên, vợ AHLS Nguyễn Văn Trỗi)

[...]
Sau khi anh Trỗi hy sinh, năm 1965 tại căn cứ TW Cục có ngôi trường mang tên Nguyễn Văn Trỗi (ở R). Các em học sinh của trường này toàn là con em cán bộ, có em từ Sài Gòn vào, tuổi đời của các em trên dưới 10 tuổi, ngoài học văn hóa các em cùng với các thầy cô đào hầm, vót chông, tải gạo… như một người lớn. Các thầy cô dạy học có cả thầy cô ở Bắc vào.
Giỗ đầu anh Trỗi, nhà trường tổ chức lễ truy điệu. Tôi được mời sang dự lễ. Ban giám hiệu, các thầy cô cùng các em học sinh đã dành cho tôi một tình cảm đặc biệt. Sau ngày giải phóng, mỗi lần họp mặt của trường, tôi đều được ban giám hiệu (cô Tư Mai – hiệu trưởng) mời họp mặt. Sau này, các em trong Ban liên lạc xem tôi như người chị gái của trường. Tết đến cũng gởi thiệp chúc tết đến gia đình tôi. Hằng năm đến ngày giỗ anh Trỗi, các em cử đại diện đến thắp nhang cho anh Trỗi.
... Ở ngoài Bắc năm 1965 cũng có ngôi trường mang tên anh Trỗi – Trường Thiếu sinh quân Nguyễn Văn Trỗi trực thuộc Tổng cục Chính trị Quân đội nhân dân VN. Trường này tồn tại từ năm 1965 đến 1970. Các em đều là con cháu của tướng lĩnh, của cán bộ trung cao cấp của Đảng đang chiến đấu ở chiến trường về đây học tập. Những năm Mỹ ném bom đánh phá miền Bắc, trường sang Quế Lâm Trung Quốc học tập (từ tháng 1/1967 – tháng 8/1968).
Trong cuộc chiến chống Mỹ và biên giới phía Bắc đã có 2 thầy giáo và 28 em học sinh là liệt sỹ anh hùng khi tuổi đời còn rất trẻ.
Sau này, nhiều em đã trưởng thành, trở thành tướng lĩnh trong quân đội, có em trở thành lãnh đạo của Đảng và Nhà nước ở TW cũng như ở các tỉnh thành, v.v...
Lần đầu tiên, tôi nhận được thư các em mời dự vào dịp Kỷ niệm lần thứ 28, ngày hy sinh của anh Trỗi tại Thành phố Hồ Chí Minh. Thư các em viết:
TP.Hồ Chí Minh, ngày 10/9/1992
Kính gởi chị Quyên
Thưa Chị,
Vào dịp kỷ niệm lần thứ 28 ngày hy sinh của Anh (15/10/1964-15/10/1992), chúng em tổ chức buổi họp mặt toàn thể cán bộ, học sinh trường Nguyễn Văn Trỗi hiện đang sống và công tác ở khu vực phía Nam.
Thời gian: 15h00 ngày 11/10/1992.
Địa điểm: 70 Lê Thánh Tôn – Quận 1 (Sở Giáo dục và Đào tạo)
Chúng em tha thiết mời Chị đến dự buổi họp mặt này. Sự có mặt của Chị là nguồn cổ vũ và niềm vui lớn của chúng em.
Chúng em luôn mong và chúc Chị cùng gia đình luôn vui, khỏe và hạnh phúc.
Hẹn gặp Chị trong buổi gặp mặt của chúng em
T/M Ban liên lạc cơ sở II
Trường Nguyễn Văn Trỗi
Dương Minh
Tôi chưa gặp các em lần nào, nhưng qua thư mời này đã hiểu được tình cảm của các em dành cho tôi rất nhiều. Lần gặp này, tôi đã trở thành chị cả của các em.
Năm 1995, tôi được các em mời ra Hà Nội dự kỷ niệm 30 năm ngày thành lập Trường Thiếu sinh quân Nguyễn Văn Trỗi. Tôi nhớ người đưa tôi đi Hà Nội là em Dương Minh – học sinh khóa 4. Tại buổi họp mặt kỷ niệm, tôi nhận được rất nhiều tình cảm của các thầy cô, các em học sinh trường Nguyễn Văn Trỗi. Sau đó, em Nguyễn Thắng Lợi đưa tôi về thăm gia đình và được chiêu đãi bữa bún thịt nướng rất ngon, đúng khẩu vị miền Bắc. Rồi tôi còn đến thăm gia đình em Nguyễn Quang Vinh. Qua chuyến đi này, tình cảm của thầy trò Trường Thiếu sinh quân Nguyễn Văn Trỗi đã khắc sâu trong tôi.
Các em thường đến viếng mộ anh Trỗi vào ngày 27/7. Năm 1997, có vài em đến gặp tôi, nêu ý tưởng muốn xây lại mộ cho anh Trỗi và đưa 2 bản vẽ cho tôi chọn. Tôi hỏi: “Các em có dự trù xây hết bao nhiêu tiền không?", “Chúng em làm bằng đá hoa cương, dự kiến trên dưới 100 triệu”. Nghe số tiền quá lớn nên tôi nói: “Chị cảm ơn các em và xin ghi nhận tình cảm của các em đối với anh Trỗi nhưng nghĩa trang này không tồn tại, sẽ bị giải tỏa do nơi này thuộc 1 phường của Quận 2 mà số tiền các em bỏ ra lớn quá, sau này đập bỏ thì lãng phí”. (Tôi còn giữ bản vẽ đến năm 2015, khi dự kỉ niệm 50 năm Trường Thiếu sinh quân Nguyễn Văn Trỗi mới biết người đưa bản vẽ cho tôi là em Hồ Bá Đạt khóa 8).
Năm 2005 vào dịp 20/11, Ban liên lạc trường Trỗi ở TP Hồ Chí Minh gặp tôi nói: “C11 nữ của trường tổ chức họp mặt ở Hà Nội, Võ Hạnh Phúc thành viên của trường muốn mời chị và vợ chồng cô Thục (giáo viên trường Trỗi) ra dự”. Trong buổi họp mặt với các em C11, tôi được biết có cả con của chú Văn Tiến Dũng cũng là học sinh trường Trỗi. Ngồi nghe các em kể chuyện học ở trường khi đi sơ tán bên Quế Lâm… và chuyện bây giờ, đúng là con người nó cũng thay đổi theo thời gian, theo thời cuộc của đất nước.
Sau buổi gặp mặt, Võ Hạnh Phúc đã bố trí cho tôi và vợ chồng cô Thục đến thăm bác Giáp (Võ Nguyên Giáp). Bác Giáp vẫn minh mẫn, khi biết tôi Phan Thị Quyên đến thăm, bác mừng và hỏi thăm. Tôi báo cáo bác: “Dạ, cháu khỏe, cháu đã nghỉ hưu mấy năm nay. Chồng cháu còn làm việc, cháu có 2 đứa con - 1 trai 1 gái, chưa cháu nào có gia đình”. Bác còn dặn: “Cháu và gia đình phải sống tốt, chấp hành tốt chủ trương của Đảng và Nhà nước”, “Dạ”.
Cô Hà cũng hỏi thăm nhiều về gia đình tôi. Được gặp cô bác thời gian không nhiều nhưng tôi cảm nhận được tình cảm của cô bác dành cho tôi, cho gia đình tôi rất nhiều.
Nói về tình cảm các em Trường Thiếu sinh quân Nguyễn Văn Trỗi dành cho tôi không sao kể hết. Các em đã xem tôi như người chị cả của các em. Hằng năm, các em họp mặt Ngày thành lập quân đội hay Ngày thành lập trường (đúng ngày anh Trỗi hy sinh - 15/10) đều mời tôi dự. Bây giờ đa số các em đều đã nghỉ hưu nên ngày giỗ anh Trỗi các em về dự rất đông.
Ban liên lạc của 2 trường Nguyễn Văn Trỗi - “R” và “Thiếu sinh quân” đã có mối quan hệ thân thiết với nhau.

Lời kết
Kết thúc tập tự truyện này, tôi vô cùng biết ơn Bác Hồ, Đảng đã cho tôi một con đường học vấn (đại học), một công việc mà bản thân tôi chưa bao giờ nghĩ đến.
Cảm ơn tất cả các Cô, Chú đã thương yêu, dạy bảo… làm cho cuộc đời tôi từ một công nhân bình thường, ít hiểu biết, nay đã trưởng thành và có một cuộc sống ấm cúng, gia đình hạnh phúc.
Mùa thu 2016

Tran Kienquoc 12 Tháng 10 2016

Thứ Hai, 7 tháng 8, 2017

Lưu bút của Vũ Kiên Cường

Nguyễn Quang Vinh với nhóm: Bạn Trỗi K5 - 30 Tháng 7/2017 lúc 16:36 ·
Trong cuốn lưu bút của thày Xuyên B trưởng của K5 và K8 còn lưu bút của: Võ Dũng (trang 8), Vũ Kiên Cường (trang 11), Văn Huấn (trang 25) và...v..v..

Tran Kienquoc 31 Tháng 7 lúc 8:21
Lưu bút của Ls Vũ Kiên Cường k5
Cường viết:
"... Thầy ạ! Có những lúc thầy góp ý cho em vì muốn em trở thành người tốt. Nhưng lúc ấy lòng tự ái của em đã làm cho em cáu giận và có khi còn giận thầy...
Và em cũng hứa với thầy là phấn đấu liên tục để trở thành người tốt!"
.



Xem:
Lưu bút - Thầy Xuyên.pdf


Lưu bút của Võ Dũng

Nguyễn Quang Vinh với nhóm: Bạn Trỗi K5 - 30 Tháng 7/2017 lúc 16:36 ·
Trong cuốn lưu bút của thày Xuyên B trưởng của K5 và K8 còn lưu bút của: Võ Dũng (trang 8), Vũ Kiên Cường (trang 11), Văn Huấn (trang 25) và...v..v..

Tran Kienquoc với nhóm: Bạn Trỗi K5 - 31 Tháng 7/2017 lúc 6:24
Võ Dũng lưu bút cho thầy Xuyên
Bạn rất quý thầy và rất hài hước khi gửi lại thầy lưu bút:
Gần nhau thì thấy bình thường
Xa nhau thì thấy tình thương dạt dào
Hay đã chúc thầy:
- Ăn không ngon, ngủ không yên,
- Ngày ốm 2 lần trưa và tối.
Bạn kí tên Võ Văn Dũng (tức Võ Trường Chiến)






Xem:
Lưu bút - Thầy Xuyên.pdf


Chủ Nhật, 6 tháng 8, 2017

Tiếng lòng

Kỷ niệm 70 năm Ngày Thương binh, Liệt sỹ
27/7/1947-27/7/2017


Kính gửi anh chị em!
Hôm nay đi thắp hương cho đồng đội mà thơ LÊ BÁ DƯƠNG cứ bám theo mình: Hoá ra CG nhắc.
ĐÒ LÊN THẠCH HÃN ƠI CHÈO NHẸ
ĐÁY SÔNG CÒN ĐÓ BẠN TÔI NẰM
CÓ TUỔI 20 THÀNH SÓNG NƯỚC
VỖ ĐÔI BỜ, MÃI MÃI NGÀN NĂM

- Thơ Lê Bá Dương.
Thật lạ vì bạn này sinh năm 1953 như anh em mình.
Hoá ra các nhà thơ sửa 2 câu cuối. Không nghe thấy tiếng lòng.
Thơ phải là tiếng của lòng mình mà nhiều kẻ quên.

ƠI NHỮNG CƯỜNG MÈO, DOANH MÁN, NGUYỄN LÂM.
BẠN TÔI RA ĐI KHI MỚI 19 TUỔI.
NHỮNG SINH VIÊN VỚI TUỔI ĐỜI PHƠI PHỚI
XONG TRẬN NÀY SẼ VỀ ...XÂY LẠI NON SÔNG.

Ờ TRẬN ĐÓ CÒN ĐỢI SAU 3 NĂM.
ƯỚC MƠ KIA CÒN PHẢI HÀNG CHỤC NĂM CÓ LẺ
CUỘC TRƯỜNG CHINH KÉO DÀI HƠN THẾ KỈ
BẠN MÌNH ƠI, HÀNH TRANG NẶNG TRÊN LƯNG.

ĐẾN HÔM NAY TUỔI ĐÃ 6 CHỤC HƠN
SỨC ĐÃ OẢI VÀ NHIỆT TÌNH ĐÃ MỎI
NHƯNG KHÔNG BUÔNG XUÔI... KHÔNG BAO GIỜ CHỜ ĐỢI.
MONG SAO, MONG SAO.... CON CHÁU ĐƯỢC BÌNH YÊN.

FB Trần Quốc Việt >> BẠN NVT 22 Tháng 7/2017 lúc 13:37

Thứ Bảy, 5 tháng 8, 2017

CHUYỆN ÍT BIẾT VỀ MỘ PHẦN LS VÕ DŨNG

Tran Kienquoc 1 Tháng 8/2017 lúc 7:34
Năm 1967, Dũng từ Quế Lâm về nước. Chiểu theo nguyện vọng của Dũng, các chú cho Dũng vào học ở trường Quân chính quân khu Tả Ngạn, ngay trước dãy núi Chí Linh, Hải Dương. Cuối năm 1969, sau khi tập trung trên trường Huấn luyện cán bộ đi B ở Lương Sơn, Hòa Bình, Dũng theo đoàn quân "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước".
Trước khi đi, cô Bảy Huệ, dì Tư Duy Liên và Hiếu Dân lên thăm. Cô Bảy lo lắng vì thằng cháu ngỗ nghịch, sợ không chịu được gian khổ chiến trường. Dũng đã trả lời: "Con đi lần này, 1 - xanh cỏ, 2 - đỏ ngực. Con sẽ không làm cho cô, dì Tư và em phải hổ thẹn!".

Vào tới B2, gặp ba nhưng Dũng không muốn ở trên chiến khu mà nằng nặc đòi đi chiến đấu. Chú Sáu thắt ruột vì còn mỗi nó là con trai nhưng trước sự kiên quyết của Dũng, chú đã gửi con cho các chú dưới đặc khu Sài Gòn – Gia Định. Thương chú Sáu, các chú xếp Dũng về đơn vị thông tin.
Chỉ một thời gian, Dũng không muốn làm lính thông tin: “Suốt ngày ngồi bên máy, con không chịu được. Phải cho con về quê má, xuống đơn vị chiến đấu, trả thù cho má”.

Tháng 6/1971, Dũng được điều về Mặt trận T3 thuộc Khu 9, gần quê ngoại. Tháng 10 năm đó, Dũng giấu ba, nằng nặc xin các chú cho xuống Trung đội 2 (Tiểu đoàn 3 trinh sát). Đơn vị Dũng đóng ở Hồng Vân, tỉnh Bạc Liêu, chỉ cách nhà chừng 80-90km. Về trinh sát, Dũng không cậy mình là “con ông cháu cha” mà cùng chia lửa với anh em. Cùng đi trinh sát, cùng lặn lội sông nước điều nghiên. Ai cũng quý.
Chú Sáu Nam ngày đó là Tư lệnh Khu 9, nghe có con trai đồng đội về làm lính trinh sát. Chưa kịp kéo Dũng lên cơ quan thì nghe tin đau, Dũng đã hy sinh ngày 21/4/1972.

Sớm hôm đó, Dũng đi trinh sát cùng 2 đồng đội, không ngờ bị lọt vào ổ phục kích. Chúng bất ngờ xả đạn làm 3 chiến sĩ không kịp trở tay. Cả 3 đã hy sinh. Biết tin, đơn vị đã cử người tìm xác và chôn cất ở ngay bên bờ kênh Tây Ký (thuộc xã Vĩnh Lộc, huyện Hồng Vân, tỉnh Rạch Giá).

Sau giải phóng tới 1980, chú Sáu cho cải táng mộ Dũng, cho hóa thân rồi cho vào hộp tro luôn để trong phòng ngủ, cạnh bàn làm việc. Vậy là lần này Dũng được sống mãi với ba.

Năm 1982, được Quốc hội phê chuẩn là Chủ nhiệm Ủy ban Kế hoạch nhà nước, Phó chủ tịch rồi Phó chủ tịch thứ nhất Hội đồng Bộ trưởng, chú Sáu phải ra Hà Nội. Trước kia vẫn để di cốt Võ Dũng ngay cạnh bàn làm việc, nay chú phải đưa Dũng vào nằm bên cạnh mộ gió của má và Ánh Hồng, Chí Tâm ở NTLS TPHCM. Chúng tôi từng đến thăm mộ bạn. Ngôi mộ nho nhỏ, trắng toát, xếp cùng mộ đồng đội thành bông hoa 9 cánh - như đội hình 1 tiểu đội trong chiến đấu.

Năm 2005, khi đã nghỉ hưu, chú quyết định đưa 4 má con về quê ngoại ở Sóc Trăng. Vì sao không chuyển cô và các con về quê chú ở Vĩnh Long mà chú lại có quyết định đó? Chúng tôi có hỏi chị Hạnh và Hiếu Dân thì hay: Quê ngoại chính là nơi chôn rau cắt rốn của Dũng; từ khi sinh ra, lớn lên đến khi ra Bắc, Dũng được sống với bên ngoại nên có nhiều tình cảm và kỉ niệm với mảnh đất cùng cô bác, anh chị trong họ; ở ngoài Bắc, Dũng quyết tâm trở về quê hương chiến đấu để trả thù cho má và 2 em; chính trên mảnh đất này Dũng đã chiến đấu và hy sinh. Đó chính là lí do để chú quyết định đưa Dũng cùng má và 2 em về Sóc Trăng.
Bia tưởng niệm cho 4 má con được chuẩn bị từ trước, có hình cô Kim Anh, Võ Dũng, Ánh Hồng và Chí Tâm, do 1 điêu khắc gia người Sài Gòn thực hiện. Chưa được gặp má và 2 em nên khó hình dung, nhưng nhìn hình ảnh Võ Dũng trên bức phù điêu ấy thấy rất sống động, có nét giống Dũng.







Hôm đưa Dũng về quê ngoại, chú Sáu không về được. Suốt dọc đường từ TPHCM, Hiếu Dân ôm anh trên tay cho đến khi hạ anh xuống lòng đất mẹ.
Thật cảm động trước toan tính của chú trước lúc đi xa. Ba năm sau, chú mất.










Ảnh ghép thêm Dũng, Dân và bé Chí Tâm.





Viếng thăm bạn LS Võ Dũng

Kỷ niệm 70 năm Ngày Thương binh, Liệt sỹ
27/7/1947-27/7/2017

Bài tổng hợp

Những việc làm ý nghĩa trong
"Tháng 7 tri ân các AHLS và người có công"

(Trích)
TranKienQuoc, Thứ Ba, 25 tháng 7, 2017, BÁO LIẾP "BẠN TRỖI K5"
[...]
Thầy trò chúng tôi vừa có 2 ngày (22 và 23/7) cùng sống, cùng hành quân, cùng trải nghiệm trong chuyến đi về Miền Tây, đến thăm 2 bạn học Huỳnh Kim Trung và Võ Dũng.
Hai bạn của chúng tôi đều hy sinh năm 1972, khi vừa tròn 20 tuổi. Hai đứa mãi mãi tuổi 20 đến hôm nay tròn 45 năm. Chúng tôi tự hào vì các bạn.

Huỳnh Kim Trung hiện an nghỉ ở NTLS Tiền Giang, ngay bên quốc lộ 1. Chúng tôi đến với bạn khi mặt trời đã đứng bóng vì chiếc xe County chở đoàn bị nổ lốp trên đường cao tốc HCM - Trung Lương. Phải mất 3 tiếng gọi cứu hộ thay lốp. Nhưng Huỳnh Kim Trung đã gặp được 2 thầy và gần 30 bạn cũ.
Dọc đường đón thêm Hà Văn Công, Nguyễn Bình bạn cùng k5 và anh Nguyễn Nam Khánh k2 Trỗi.

Võ Dũng cùng má Trần Kim Anh và 2 em Phan Thị Ánh Hồng, Phan Chí Tâm, năm 2005 được chú Sáu Dân đưa từ NTLS TPHCM về Sóc Trăng, quê cô Kim Anh. Võ Hiếu Dân, em gái Võ Dũng, vì bận việc không đi cùng đã cử Quý (tài xế của Cty), giỏi nghề (tay lái lụa), thông thạo địa bàn, dẫn đường rồi gia đình ra đón tận ngoài lộ. Đường vào nhà không thể đi bằng ô tô nên chúng tôi được gia đình đón bằng xuồng (lãi) theo 5km đường kênh rạch vào nhà.
Chúng tôi đã được thắp hương tại Trần Lăng Chi Mộ - khu mộ của các cụ ngoại Võ Dũng tới đây khai khẩn hơn 150 năm qua, xây dựng thành 1 khu trù phú, có thương cảng, có nhà máy xay xát gạo đầu tiên của Miền Tây.
Bốn má con Võ Dũng được cải trong cùng 1 nơi với 1 bức phù điêu bằng đá, có mặt cả 4 người. Nhìn Võ Dũng rất giống ngày còn sống với chúng tôi.
Sau khi thắp hương, ghi hình, chúng tôi trở về nhà và được chiêu đãi 1 bữa cháo vịt siêm ngon như chưa bao giờ được ăn (nhất là bữa trưa chưa được dùng). Dưới trời đêm mát lạnh, chúng tôi cùng thân nhân của Võ Dũng trò chuyện. Thật cảm động khi nghe người nhà tâm sự, đây là lần đầu tiên sau giải phóng có các bạn của Võ Dũng về thăm quê.
Trò chuyện mới hay, lúc 1g chiều có cơn mưa lớn lắm. À, vậy ra cô Kim Anh và Võ Dũng cố tình đánh "pan" cho nổ lốp trước của xe (mà là lốp bên phải, để xe an toàn dạt vào lề đường) và tránh được cơn mưa. Vì theo kế hoạch thì 1g chiều, chúng tôi sẽ đi xuồng từ bến ở lộ vào nhà. Nếu vào lúc đó thì ướt mem cả đoàn.
Tối 22/7, về tới Đoàn an dưỡng 30 Cần Thơ đã rất muộn (21.30) nhưng cả đoàn vẫn ra bờ sông ăn bữa cơm bộ đội. Trò chuyện tới gần 24.00 mới giải tán về ngủ.

Sáng 23/7, dù ngủ ít nhưng hơn 20 thầy bạn cũng có chuyến du lịch trên sông, thăm Chợ nổi Cái Răng - di sản văn hóa phi vật thể của vùng sông nước miền Tây. Không gì vui hơn khi cùng được sống với thầy, bạn cũ.

Sau khi rời nhà nghỉ, chúng tôi đến thăm nhà thầy Trần Sinh.- thầy giáo TDTT, tác giả bài thể dục "36 động tác võ tay không", nguyên Trưởng ban Võ toàn quân. Thầy dạy chúng tôi cả bài Đâm lê Quyết thắng... Nhờ thầy mà chúng tôi có sức khỏe vào đời.
Thầy mất cách đậy dăm năm. Trong đám tang, thật buồn vì người lính già của Tiểu đoàn 307 thời chống Pháp lại không được phủ quân kì trên linh cữu. Và, thầy trò Trường Trỗi đã "xử lí kịp thời" để điều đó không xảy ra. Ngày đưa thầy đi, mọi thủ tục đầy đủ. Ấy cùng là tình cảm, là cư xử trọng nghĩa với đồng nghiệp, với thầy giáo!
Sau khi thăm gia đình thầy Trần Sinh, chúng tôi xin phép ra về. Dù chân yếu lắm, cô vẫn ra tận nơi xe dừng, tiễn chúng tôi. Thật cảm động!

Em Hiếu Dân mời đoàn tới thăm Khu tưởng niệm chú Sáu Dân ở Vũng Liêm nên chúng tôi phải tách đoàn: Thầy Vọng, thầy Trinh cùng Khánh Hòa, Kiến Quốc đi Vũng Liêm; xe County chở Thế Thịnh cùng anh em tới thăm Nhà máy bia của Hà Văn Công. Cuộc đón tiếp và giao lưu với cán bộ, CNV Bia Vĩnh Long đã được các bạn tường thuật.
Riêng đoàn đi Vũng Liêm được tài Quý chở, đã tới lúc 10.30. Anh Nghiêm, Phó chủ tịch Vĩnh Long, được báo đã chờ đón tiếp đoàn. Quả thật làm chúng tôi ái ngại quá. Nhưng ngay từ phút đầu, khách, chủ trở nên thân thiết.
Sau khi trò chuyện ở phòng khách, chúng tôi cùng anh Nghiêm vào thắp hương tưởng niệm chú Sáu. Thầy Vọng thay mặt thầy trò nhà trường có mấy dòng lưu bút vào sổ lưu niệm.
Sau đó, vào thăm ngôi nhà chú hay về nghỉ mỗi chuyến đi về. Nhìn gian phòng ngủ giản dị, được trang bị cái TV Sony cũ mà cảm phục 1 con người. Phú quý, sang trọng chả nghĩa gì!
Trước phòng ngủ là nơi hội họp với bộ bàn ghế gỗ được giữ gìn từ ngày chú còn sống. Ngay bên phòng ngủ của chú là phòng nghỉ của bác sĩ và bảo vệ. Rất mộc mạc, gần gũi và bình dị.
Ngay cạnh phòng ngủ là cái ao chú hay ra câu cá giải trí.
Cách 1 con đường là công viên NKKN. Chú từng tham gia NKKN. Sinh thời chú có ý tưởng xây dựng công viên này ngay trung tâm huyện Vũng Liêm. Theo nguyện vọng của chú, năm 2010, đã khởi công xây dựng công viên. Nơi cao nhất Vũng Liêm là ngọn đồi nhân tạo với tượng bán thân của bà Hồng - đàn chị của chú Sáu trong cuộc khởi nghĩa Nam kỳ 1940, người chỉ huy trực tiếp chiếm và làm chủ huyện lỵ Vũng Liêm trong 3 ngày.
Trưa, đoàn được anh Nghiêm mời bữa cơm với đặc sản Vũng Liêm: trạch om nghệ, tôm hùm...
Anh Nghiêm cảm động khi được đón thầy trò Trường NVT - những thầy, bạn của anh Võ Dũng, con chú Sáu. Anh cũng cảm đông khi được nghe chúng tôi kể lại những kỉ niệm đẹp với Võ Dũng. Anh có lời mời anh chị em trường ta về Vũng Liêm thăm khu tưởng niệm chú Sáu.
Thầy Vọng, thầy Trinh đã tặng anh Nghiêm huy hiệu trường Trỗi và huy hiệu Đại tướng và anh xin phép được công nhận là lính Trỗi k9. Tôi chia sẻ với anh Nghiêm: "Sau Cụ Hồ thì Đại tướng và chú Sáu Dân là những người được dân quý, dân yêu. Đó cũng là vinh dự cho Vũng Liêm quê anh!".



Huynh Kim Thanh 22/7/2017 lúc 11:15
Sáng 22/07/2017
Đoàn cựu hs trường VHQĐ - TSQ Nguyễn Văn Trỗi chuẩn bị khởi hành đi miền Tây tri ân các AHLS bạn học K5 của trường.

Thứ Ba, 1 tháng 8, 2017

Viếng thăm bạn AHLS Huỳnh Kim Trung

Kỷ niệm 70 năm Ngày Thương binh, Liệt sỹ
27/7/1947-27/7/2017

Bài tổng hợp

Ảnh Kim Thành, Kiến Quốc, Nguyễn Long, Khoi Phan Tuan, Trinh Phan





Vẫn đợi anh về


Đất nước tôn vinh Anh
Riêng mình tôi nín lặng
Với niềm tin cháy bỏng
Tôi vẫn đợi anh về

Bao cuôc chiến đi qua
Anh tôi vẫn thầm lăng
Trong mặt trận xa vắng
Biết ngày nào trở ra (?)

Mai các bạn của anh
Viếng thăm ngôi mộ nhỏ
Gắn bảng hiệu Anh hùng
Ôn những kỷ niệm xưa

Tôi đi cùng các anh
Nhưng trong lòng vẫn nhủ
Sắp tới ngày gặp lại
Anh tôi lại trở về

Dân ơi bạn hãy đợi
Các anh sẽ trở về
Như ngày xưa còn bé
Chở tụi mình ăn kem...

HKT 22:55 21/07/2017

FB Huynh Kim Thanh
- 21 Tháng 7 lúc 22:44



Má đã đi xa rồi
Không kịp chờ anh nữa
Má ơi đừng lo ngại
Con vẫn đợi anh vê

Mỗi năm tôi vẫn phải
Thắp nhang nhưng hỏi anh
" Sao năm nào cũng vậy,
Tui phải thắp nhang ông?"

Mau về đi anh ơi
Em mong ngày trở lại
Anh em mình đi khắp
Ôn những mẩu chuyện xưa.



Huynh Kim Thanh
22 Tháng 7 lúc 5:13

Thứ Bảy, 29 tháng 7, 2017

Thông tin về Ls Nguyễn Khắc Bình k7

Kỷ niệm 70 năm Ngày Thương binh, Liệt sỹ
27/7/1947-27/7/2017

Bài tổng hợp


Thông tin về Ls Nguyễn Khắc Bình k7 - TranKienQuoc, Thứ Sáu, 28 tháng 7, 2017, BÁO LIẾP "BẠN TRỖI K5"

Nhờ Hồ Sỹ Bàng, Đoàn Bình k7 đi tìm kiếm thông tin về Ls. Các bạn đã gặp được người thân (em trai) của Nguyễn Khắc Bình và xác nhận:
- Ngày sinh: 31/12/1954,
- Ngày hy sinh: 16/1/1973.
Bạn hy sinh khi mới 19 tuổi!
Cầu mong Nguyễn Khắc Bình mãi yên nghỉ nơi Vĩnh hằng và phù hộ cho gia đình, bạn bè! Chúng tôi luôn nhớ bạn!
Có địa chỉ gia đình, anh em k7 nhớ đến thắp hương và xác định thêm các thông tin về mặt trận, mộ phần, sự hy sinh của bạn mình.
Cảm ơn Hồ Bàng, Bình Đoàn !
Đi vào cõi chết vô tư thế
Bạn của tôi mãi mãi tuổi 20
Tự hào biết bao một thế hệ
Chết, mang sự sống cho mọi người!


Tran Kienquoc

Ảnh anh em nhà liệt sĩ Nguyễn Khắc Bình trước khi nhập ngũ. Hồ Bàng







Thứ Sáu, 28 tháng 7, 2017

Đọc thơ trước mộ bạn AHLS Huỳnh Kim Trung

Kỷ niệm 70 năm Ngày Thương binh, Liệt sỹ
27/7/1947-27/7/2017

Bài thơ Khánh Hòa đọc trước mộ AHLS Huỳnh Kim Trung trưa 22/7/2017
Sáng đó, xe chở thầy Trinh, 2 cháu ở QPVN đến trạm nghỉ Mekong trước. Khi ngồi uống cà phê, Khánh Hòa lẩm nhẩm đọc lại bài thơ viết cho Huỳnh Kim Trung từ tháng 8/2003, khi chúng tôi đặt hàng viết bài cho "Sinh ra trong khói lửa" tập 2. Với trí nhớ và cảm xúc của mình, bạn khẽ nói: "Xong rồi. Nhớ rồi. Sẽ đọc trước mộ nó".
Tran Kienquoc - 28/07/2017 lúc 7:04 ·


Các cháu QPVN đã ghi lại hình ảnh Khánh Hòa đọc bài thơ bên mộ Kim Trung.

54 - Nhớ bạn - Nguyễn Khánh Hòa K5, SRTKL2: 227-229

Nhớ bạn !


Những hài cốt âm thầm trong lòng đất
Nhắc những người đang sống phải thương nhau
Nhắc những người còn sống...


NGUYỄN KHÁNH HÒA*
Học sinh khóa 5




Mãi theo cơm áo đời thường
Giật mình, nhớ ngày giỗ bạn
Bày hồng đỏ cùng huệ trắng
Rưng rưng thương bạn chín chiều.

Tổ quốc những năm sáu mươi
Cha, anh tiếp nhau ra trận
Chúng mình chưa cầm được súng
Hậu phương gắng học làm người

Xa nhà sống với bạn, thầy
Mấy buổi đã là đồng đội
Sẻ chia buồn vui sớm tối
Thành gia đình tự lúc nào

Nhớ sao thằng bạn hay cười
Nghịch ngầm, giả vờ con gái
Cuối tuần giành phần giặt áo
Thầy la thường nhận lỗi giùm

Thấm thoắt mình đã lớn khôn
Chia tay mùa thi cuối cấp
Cùng ước hẹn ngày thống nhất
Gặp nhau tìm lại bạn, thầy

Chiến tranh muôn nẻo chia phôi
Bạn vào phía Nam lửa đạn
Một ngày nắng vương khói súng
Bạn hy sinh giữa chiến trường.

Chớm đông phố vắng lãng đãng sương
Ai qua ngõ cuốn theo hương thu cũ
Mẹ thở dài bần thần ngóng cửa,
Phải chi: Nó đã có người…

Về thăm các cụ một chiều
Lính già cầm tay lắc mãi
Gặp con bố như được thấy
Con mình giờ đã trưởng thành

Hội trường: thầy khóc… bạn mừng
Điểm danh lớp hô: Liệt sĩ!
Vẫn như đứng trong đội ngũ
Huých tay giục bạn thay lời

Sống thủy chung, chết sáng ngời
Máu xương hòa vào đất nước.
Thấp thoáng đâu đây những kỳ họp lớp
Mãi tuổi hai mươi giữa đám bạn già.

Khói hương dâng bạn chiều mưa
Rượu trải đẫm nền đất lạnh
Biết âm dương quan san cách trở
Vẫn mong cố nhân chân cứng đá mềm.

Chiều Sài Gòn mưa lặng nắng lên
Người chen người nối nhau về tổ
Chợt giữa đời rộn tiếng cười quá trẻ
Bày mâm lên đi,
Bạn đến rồi…

Đêm giỗ bạn về.
Sài Gòn, 8-2003.
N.K.H





* - Chuyên viên kỹ thuật an toàn, Bộ Lao động.








Thứ Bảy, 22 tháng 7, 2017

NHỚ ĐỒNG ĐỘI LIỆT SỸ ĐẶNG BÁ LINH

Kỷ niệm 70 năm Ngày Thương binh, Liệt sỹ
27/7/1947-27/7/2017



Cuối tháng 7 năm 1972, Linh cùng gần 200 chiến sỹ (toàn là lính Hà Nội) trong tiểu đoàn 611 sư 338, đã chia tay chúng tôi (vẫn còn ở lại D611), để lên đường bổ sung cho E24 f304 đang chiến đấu tại mặt trận Quảng Trị. Trước đó tôi và Linh cùng tiểu đội trong thời gian 6 tháng huấn luyện ... rồi tháng 7 năm đó không ngờ là buổi sáng hôm ấy tôi và Linh bên nhau lần cuối... khi chia tay cái ôm nhau trong vòng tay xiết chặt của người lính vẫn cười vui chúc nhau đi khỏe đá mềm, lập nhiều chiến công trong chiến đấu... hẹn gặp nhau tại Sài Gòn khi chiến thắng... và sẽ cùng nhau lại chạy... (TẨY) vòng hồ Hoàn Kiếm ngày về lại Hà Nội... không ngờ sau đó một tháng Đặng Bá Linh đã hy sinh trong trận đánh tập kích địch tại cao điểm 105 bắc huyện Hải Lăng Quảng Trị.
Nhớ ĐỒNG ĐỘI




Đăng bá Linh


Linh cùng các bạn học lớp 10 trước khi đi bộ đội




FB Tangtien Nguyen - 21 Tháng 7 2017·