Hiển thị các bài đăng có nhãn võnguyêntrọng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn võnguyêntrọng. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 26 tháng 7, 2020

Ban LL K6 MB thắp hương các liệt sĩ của khóa

Ban LL K6 MB thắp hương các liệt sĩ của khóa

Tạ Chính

Kỷ niệm 73 năm Ngày TBLS, hôm nay (25/7/2020) Ban LL K6 MB tổ chức đến thắp hương các liệt sĩ của K6 Trường TSQ Nguyễn Văn Trỗi.

Đến gia đình bạn Nguyễn Mạnh Minh anh trai của Minh đã đợi chúng tôi theo lịch hẹn trước. Nhìn tấm ảnh bạn trên ban thờ lại nhớ đến đồng đội 4/9/1971 ở d52 đã vinh dự được Đại tướng TTL đến thăm sáng 22/10/1971. Trong 3 tiểu đoàn, d52 vào chiến trường sớm nhất để bổ sung cho sư 968 của BTL Trường Sơn. Chúng tôi đã kính cẩn nghiêng mình trước di ảnh của bạn và tưởng nhớ bạn.

Thứ Năm, 25 tháng 7, 2019

Bạn Trỗi K6 thắp hương cho 2 bạn LS tại HN

Kỷ niệm 72 năm ngày Thương Binh, Liệt Sỹ 27/07/2019

Bạn Trỗi K6 thắp hương cho 2 bạn LS tại HN

Vu Dien Bien


Ban LL K6 thay mặt các bạn K6 NVT kính cẩn thắp hương cho 2 bạn LS tại HN nhân ngày TBLS năm 2019. Đời đời nhớ ơn, ngàn năm thương nhớ!
Đồng thắp hương cho tướng Đồng Sĩ Nguyên, bố bạn Nguyễn Tiến Quân!

Liệt sĩ Võ Nguyên Trọng

Chủ Nhật, 19 tháng 8, 2018

Thông tin mộ Liệt sĩ Võ Nguyên Trọng K6

Đăng lại thông tin LS các khóa tại trang
http://chinhsachquandoi.gov.vn - CỔNG THÔNG TIN ĐIỆN TỬ NGÀNH CHÍNH SÁCH QUÂN ĐỘI - Cục chính sách - Tổng cục Chính trị - Bộ Quốc phòng.

Thứ Sáu, 28 tháng 7, 2017

Tưởng nhớ các bạn LS K6

Kỷ niệm 70 năm Ngày Thương binh, Liệt sỹ
27/7/1947-27/7/2017

Thanh Binh Quan - 27/07/2017 lúc 20:31
Nhân dịp ngày 27/7 tôi xin gửi đến các bạn k6 Trỗi cùng các bạn (có thể nhiều hay ít tuổi hơn) một câu chuyện...

Tháng 9 năm 1971 tôi và "mạnh tử" - Nguyễn Mạnh Minh, cùng nhận được giấy báo trúng tuyển đại học, nhưng giấy nhập ngũ lại đến trước đó 1 chút. Bạn MM lên đường nhập ngũ. Về nguyên tắc (không phải thời điểm tổng động viên) mà trong gia đình đã có cha, anh là bộ đội thì hoàn toàn được miễn (để dịp khác) - anh Quang đang tại ngũ; bạn mình có quyền đc đi học cùng QB và như các bạn. Tuy nhiên, cả bạn mình và bố bạn mình (bố chúng mình cả mà) đều đồng thanh học lúc nào chả được, đánh Mỹ đã học sau (xin nhắc rằng lúc đó mẹ bạn mới qua đời). Ôi thế là cuộc đời là vậy... MM cũng như tôi và các bạn đâu có suy nghĩ tính toán gì đâu.
Tôi có trốn học để tiễn bạn mình đi B... còn sau đó... các bạn đã biết.

Chuyện ngoài chủ đề: hôm tôi vào NT Trường Sơn thăm bạn mình, lo không biết làm sao gặp nhanh nhất để còn có việc đi tiếp, thì (chắc là đúng) bạn mình dẫn mình đi con đường ngắn nhất đến với bạn... Thôi mạnh tử ơi chúc bạn thanh thản nơi yên giấc ngàn thu. Hẹn gặp bạn (3 hay 4 mươi năm nữa nhỉ).

-------------
Dung Nguyen TBQ còn nhớ bạn và mình vào Đại mỗ chỗ MM đóng quân rồi chia tay, nó đi từ ấy đến vĩnh hằng.
Cuong Phamgia Mấy thằng Trỗi Nam Đồng còn nhớ tất cả những kỷ niệm mà QB và Quang còi kể về MM ....
Binh Cao Tôi vẫn nhớ nhà MM cùng nhà Lai ngố, mẹ bạn bị tai nạn mất, giấy báo ĐH sau giấy nghĩa vụ, đúng như QB nói bạn vẫn hăng hái lên đường, một người bạn tốt chúng mình rất tự hào về bạn nhớ bạn nhiều cùng k6 NVT
Son Luu Minh Mạnh Minh ơi! Chúng mình rất tự hào vì bạn. Hôm nay, kỷ niệm 70 năm ngày TBLS (27/7/1947—27/7/2017) gửi bạn lời tri ân, đền ơn đáp nghĩa. Thắp nén hương thơm chúc bạn yên nghỉ an lành. Chúc gia đình bạn luôn khỏe, vui vẻ, hạnh phúc.̉

Thăm Nghĩa trang liệt sĩ Trường Sơn,
thắp hương cho bạn LS Nguyễn Mạnh Minh

Cuong Phamgia - 25 Tháng 7 lúc 15:01
Tháng 7 nhớ bạn

Thứ Ba, 28 tháng 2, 2017

Gặp những người tình nguyện đi tìm đồng đội


Chiến tranh đã lùi xa đã gần 40 năm, thế nhưng nhiều liệt sĩ vẫn nằm lại đâu đó trên khắp các chiến trường, đặc biệt là nơi nước bạn Campuchia. Ngoài sự nỗ lực của Đảng, Nhà nước để đưa các anh về với quê hương đất mẹ, hiện còn có rất nhiều những tấm gương tình nguyện tham gia trên lĩnh vực này. Họ không những bỏ công sức, thời gian mà còn tự trang trải mọi chi phí để tìm kiếm thông tin, lặn lội khắp các miền quê tìm đồng đội cũ để "giải mã" nhiều câu hỏi để có được câu trả lời: nơi an táng của các liệt sĩ hiện ở đâu, bao giờ?

Trong nhiều năm qua, chỉ tính riêng các CCB của Sư đoàn 1 hiện ở TP Hồ Chí Minh và các tỉnh miền Tây Nam bộ, kể cả ở phía Bắc có hàng trăm người tham gia việc công tác này. Họ đã tìm kiếm, tham gia cất bốc hàng trăm bộ hài cốt đưa về yên nghỉ tại nghĩa trang liệt sĩ, số khác được kết hợp cùng gia đình đưa anh em về với quê hương.
Trong số các CCB ấy có CCB Võ Hồng Kỳ (Bảy Kỳ) năm nay đã trên 60 tuổi, hiện ở TP. Vĩnh Long, tỉnh Vĩnh Long, nguyên là cán bộ hậu cần của Sư đoàn 1 (giai đoạn 1970-1973). Năm 2001 ông Kỳ nghỉ hưu cũng là lúc ông tham gia tìm kiếm đồng đội. Ông chia sẻ, lúc đầu ông cũng chỉ định đi tìm người liệt sĩ đồng hương Nguyễn Hoàng Khải, hy sinh ngày 15/5/1972. Thế nhưng, khi ông tình nguyện tham gia vào cùng Đội quy tập hài cốt liệt sỹ K92 của Quân khu 9, mới biết vẫn còn nhiều đồng đội đang nằm lại nước bạn Campuchia, và như một cái “duyên”, ông trở thành thành viên tình nguyện của Đội từ lúc nào chẳng biết. Từ năm 2001 đến nay, cứ đến mùa khô của là ông lại ở cùng Đội K92 sang Campuchia để tìm kiếm, cất bốc và đội đã qui tập được hơn 1.500 hài cốt liệt sĩ đưa về nước. Được hỏi, điều gì đã thôi thúc ông gắn bó với công việc tình nguyện này, ông bộc bạch: "Những anh em hy sinh vào các năm 1972-1973 đều ở tuổi mười chín đôi mươi và hầu hết từ miền Bắc vào. Đáng ra họ đã phải được yên nghỉ tại quê nhà! Hơn 40 năm rồi còn gì! Các bà mẹ ngoài ấy vẫn khắc khoải mong chờ, thương các mẹ quá đi thôi".
Theo ông Bảy Kỳ, trong suốt thời gian tham gia tìm kiếm và qui tập hài cốt liệt sĩ đã để lại trong ông một kỷ niệm sâu sắc, đó là tấm lòng của người mẹ Campuchia, Dì Pô.
Ông kể, trung tuần tháng 5/1972, một đoàn cán bộ hậu cần của Sư 1 đi chuẩn bị chiến trường. Khi từ Campuchia vượt kênh Vĩnh Tế về Hà Tiên, đoàn có 17 người, bị dính mìn và bị pháo hy sinh gần hết (chỉ một người bị thương nặng còn sống). Mặc dù biết chắc là địa điểm mai táng bên cạnh chùa Play Mia, thế nhưng ông cùng một số đồng đội từ Việt Nam qua tìm kiếm, đào bới nhiều lần mà vẫn chưa tìm được (vì không có sơ đồ mộ chí). Mãi đến đầu năm 2013, sau một lần tìm kiếm thất bại, trở về nghỉ ngơi tại Phum Bàn Tây Mia thì một người phụ nữ khoảng 80 tuổi tự giới thiệu là Dì Pô đến trước mặt Bảy Kỳ khoát tay và đi một mạch ra hướng bắc chùa chỉ gò đất nơi mai táng 16 liệt sĩ bộ đội Việt Nam, sau đó chỉ vào một trong 16 ngôi mộ và nói: “Đây là ông lớn (lục thum), bác sĩ, viện trưởng bệnh viện gì đó”. "Tôi cảm thấy như nghẹt thở và thốt lên: Anh Chín đây rồi, anh Chín ơi, em đây, thằng Kỳ em của anh đây. Hôm nghe tin anh hy sinh, bọn em đang chuẩn bị “xuống đường”, ai cũng xót xa mà không làm sao được”. Bảy Kỳ nói trong nghẹn ngào và kể tiếp: "Dì Pô kể là hôm tham gia mai táng cùng bộ đội Việt Nam có 4 người Campuchia, nay chỉ còn lại một mình Dì Pô. Dì đã trăn trở suốt 7 năm, hôm nay mới nói lên tất cả. Cảm ơn Dì, cảm ơn người mẹ Campuchia ..."
Hai ngày sau (13/4/2013), Bảy Kỳ tiếp tục theo chân Đội K92 trở lại Play Mia tiến hành cất bốc hài cốt của 16 liệt sĩ đưa về nước. Sau đó làm mọi thủ tục để giám định ADN và kết quả của giám định hoàn toàn trùng khớp: Đúng là hài cốt của liệt sĩ Nguyễn Hoàng Khải ...
Một CCB khác tại TP Hồ Chí Minh tham gia việc thiện nguyện bằng cả tấm lòng. Với chiếc xe máy cà tàng, gần 10 năm qua ông đã tìm đến các gia đình để chắp nối các thông tin về các liệt sĩ đã chiến đấu cùng ông (d6, e46, f1) và nằm lại nơi chiến trường Hà Tiên những năm 1973-1974. Đó là CCB Nguyễn Văn Tâm, hiện ở P.11, Quận 10, TP HCM. Ông Tâm có thời gian chạy xe ôm để kiếm sống. Thế nhưng, gom góp, dành dụm được bao nhiêu ông lại để dành cho những chuyến đi Hà Tiên để tìm kiếm đồng đội. Sau hàng chục lần lên xuống, ra Bắc vào Nam ông đã chắp nối thông tin cho hàng chục gia đình liệt sỹ và tham gia cùng Đội K92 cất bốc 23 hài cốt liệt sĩ đưa về quê nhà. Thậm chí, có gia đình chỉ vỏn vẹn còn 200 ngàn đồng, ông Tâm phải vận động bạn bè, các thành viên trong đoàn lo được đủ tiền xe cho thân nhân vào đưa hài cốt của liệt sĩ về quê trước sự cảm mến của chính quyền địa phương và thân nhân các gia đình liệt sĩ. Điều đáng trân trọng hơn là ông Tâm chưa hề nhận bất cứ của ai một đồng nào. Ông bộc bạch: "Người mẹ đã mất con, vợ mất chồng, anh mất em, con mất cha là một tổn thất không có gì bù đắp được, làm sao mình đang tâm nhận tiền của các mẹ, các chị, các cháu?".

Liệt sĩ Võ Nguyên Trọng được CCB Nguyễn Duy Quyết (giữa) cung cấp thông tin và được đưa về quê 30/12/2011

Một điển hình khác, đó là tấm lòng và sự tri ân của CCB, thương binh Nguyễn Duy Quyết sinh năm 1949, hiện ở 246 Phan Đình Phùng, TP Thái Nguyên, tỉnh Thái Nguyên. Nhập ngũ năm 1966 (nghỉ hưu 1993), Nguyễn Duy Quyết đã công tác và chiến đấu trong đội hình sư đoàn 1 từ 1966 đến 1973. Từ công tác quân lực, chính sách cấp tiểu đoàn đến sư đoàn trong một thời gian khá dài đã tạo cho ông một ý thức ghi chép và lưu trữ số liệu vào hồ sơ, sổ sách. Cũng chính từ những thông tin này đã giúp ông tìm kiếm được nhiều “đồng đội”. Lý giải của việc tìm kiếm này, ông Quyết chia sẻ: người anh trai của của ông cũng là liệt sỹ trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước mà đến nay vẫn anh trai ông vẫn chưa trở về. Bởi vậy, ông thấu hiểu nỗi đau, sự mất mát của những gia đình, thân nhân liêt sỹ. Thêm vào đó, mỗi lần gặp gỡ các gia đình liệt sỹ, có bà mẹ thổn thức hỏi ông: “Sao con tôi đi mãi, đợi mãi chẳng thấy về?”, "Bác tìm đưa em nó về cho tôi được không?". Mỗi lần như thế, Nguyen Duy Quyết lại thấy tim mình nhói đau và cảm giác như có lỗi với thân nhân các gia đình có con chưa trở về.
Kể về hành trình của mình suốt thời gian qua, ông Quyết cho biết: “Năm 1993 tôi được nghỉ hưu và bắt đầu tham gia vào công việc tìm kiếm đồng đội. Đầu tiên, tôi tìm lại tài liệu mà mình đã giữ được, sau đó tôi đến phòng chính sách của các Quân khu và đơn vị để lấy tư liệu. Điều quan trọng là phải tìm và đối chiếu từng danh sách liệt sỹ với bản đồ mộ chí của từng trận đánh, của từng đơn vị, tiếp đó đi khảo sát tại các địa điểm theo sơ đồ mai táng ở các vùng chiến sự năm xưa…”.
Với 2.000 bức thư, hàng nghìn cuộc điện thoại được gửi đến các gia đình, với hơn 300 ngôi mộ đã xác định được danh tính và đã được trở về quê mẹ, đó là những giọt mồ hôi và tấm lòng của ông Quyết được gửi gấm trong đó. Bù lại, khi mỗi "đồng đội" được trở về quê mẹ đã cho ông một cảm súc chất chứa bao nghĩa tình. Ông bảo: "Trong hàng trăm ngôi mộ may mắn được tìm thấy ấy, có một trường hợp mà ông không bao giờ quyên được: liệt sỹ Trần Công Hoan cũng là đồng đội của ông cùng tham gia chiến đấu ở va hy sinh tại KiriVông, tỉnh Tà Keo, Campuchia. Khi mai táng, thi hài anh được đặt lên một cánh cửa có chiếc móc xoắn và chôn ngay bậc tam cấp gần đường lên xuống cổng chùa Sôm. Năm 2006 quay lại tìm, ngôi chùa năm xưa đã bị Pôn Pốt phá sạch chỉ còn trơ lại nền khu chùa. Sau khi lục lại trí nhớ và định vị lại nơi chôn cất, ông Quyết đã tìm được hài cốt của đồng đội mình với những hiện vật được chôn theo anh, trong đó có bức ảnh người yêu của Hoan vẫn còn nguyên vẹn. Chỉ tiếc rằng, khi tiếp súc với ôxy, bức ảnh tan ra từng mảnh nhỏ rồi vỡ vụn".
Với những đóng góp của mình, CCB Nguyễn Duy Quyết đã được tặng thưởng nhiều bằng khen của Hội Cựu chiến binh Tỉnh ủy Thái Nguyên, Hội Hỗ trợ gia đình liệt sỹ Việt Nam, Thủ tướng Chính phủ. Nhưng vui mừng và cảm động nhất là hàng trăm bức thư của các thân nhân liệt sỹ gửi đến ông với một sự tri ân chân thành của thân nhân các gia đình liệt sĩ.
Và, mới đây thôi, ngày 20/12, CCB Nguyễn Duy Quyết nhận được sự cổ vũ nồng nhiệt của hơn 300 CCB, thành viên Ban LLTT Sư đoàn 1 tại buổi họp mặt truyền thống của sư đoàn về những việc làm thiện nguyện của mình.
HÀ SƠN

Nguồn: Hội Cựu chiến binh TP.HCM - Thứ sáu, 23 Tháng 1 2015 13:43.


Thứ Sáu, 11 tháng 11, 2016

BAN TÔI: VÕ NGUYÊN TRỌNG & NGUYỄN TIẾN QUÂN LÀ NHỮNG ANH HÙNG




BAN TÔI: VÕ NGUYÊN TRỌNG & NGUYỄN TIẾN QUÂN
LÀ NHỮNG ANH HÙNG




Các bạn K6 TSQ-NVT hẳn không ai quên được hai bạn TrọngQuân. Cùng trang lứa xong ở TrọngQuân có sự điềm đạm và tính cách thủ lĩnh. Hai bạn đều là lớp trưởng trong suốt thời kỳ học tại trường. Trọng là lớp trưởng lớp tôi thời kỳ ở Đại Từ & Quế Lâm. Hẳn không ai quên các buổi sáng sớm tập thể dục, cả đại đội theo khẩu lệnh của Quân. Tiếng hô dõng dạc sang sảng và dứt khoát. Ngày về Hưng Hoá tôi không ở cùng trung đội với Trọng nữa mà chuyển sang trung đội với Đỗ Dũng, Chỉnh thọt, Quân gà, Trịnh khẹc... Thiên hạ trước nay vẫn hiểu sai về TSQ - NVT. Đó là những thanh niên sống ngang tàng, tự trọng và cũng đầy bản lĩnh, cả đại đội hầu như ai cũng đọc Ruồi Trâu, Thép đã tôi thế đấy, con người lý tưởng của họ là Rivares, Pavencocsaghin. Những người như vậy làm sao có thể hư hỏng được.

Sau khi nhà trường giải tán chuyển về địa phương học nốt lớp 10 (năm 1970). Trọng về Thanh Hoá học nơi bố Trọng công tác. Cụ là bí thư tỉnh uỷ Thanh Hoá. Thi đại học xong không đợi kết quả Trọng nằng nặc xin đi bộ đội. Vượt dãy Trường Sơn Trọng đã có mặt tại chiến trường Tây nam bộ. Trong đội hình của lính miền Tây không ai biết rằng có 1 chiến sỹ là con của 1 vị lãnh đạo. Trọng ngã xuống trong 1 trận đánh, hy sinh trong tư thế ngẩng cao đầu. Một người bạn 1 anh hùng của K6 đã sống như vậy đấy. Mãi gần đây gia đình mới tìm được di cốt của Trọng.

Quân học xong lớp 10 rồi theo học trường sỹ quan pháo binh. Quân xông pha trận mạc biên giới Tây Nam rồi biên giới phía Bắc. Giữa năm 79 khi là Thượng uý tiểu đoàn trưởng pháo binh Quân đã hy sinh trên 1 chốt tại mặt trận Lạng Sơn. Giống như Trọng, cả hai đã hy sinh vì nền độc lập của TQ. Lưu ý Quân là con trai của vị tướng Trường Sơn huyền thoại: bác Đồng Sỹ Nguyên.

Viết những dòng này để tri ân 2 bạn, với K6 các bạn là những anh hùng, những thanh niên ưu tú của thời đại. Chúng tôi không bao giờ quên hình ảnh của các bạn.

Nhân đây cũng nhắn nhủ thế hệ được gọi là CS hiện nay. Các vị hãy tự soi mình và cảm thấy nhục nhã khi làm những chuyện bất lương, hèn đớn: tham nhũng, nhượng bộ TQ, bố mẹ bổ nhiệm con vào những chức vị béo bở. Chẳng lẽ thế hệ những người CS ưu tú cả đời vì nước vì dân đã hết rồi sao. Nếu vậy thử hỏi đất nước này sẽ đi về đâu???.

Nguồn: FB Duy Sơn Vũ - 25 Tháng 9 · 2016 lúc 3:44 ·



Chủ Nhật, 27 tháng 5, 2012

Gặp Tuệ, em bạn LS Võ Nguyên Trọng - TTh



Tuần trước (15-23/05/2012) vợ chồng Tuệ, em bạn LS Võ Nguyên Trọng

Võ Nguyên Trọng


Trọng

Liệt sỹ


, đã sang thăm Hung theo lời mời của Phương, bạn cùng lớp chuyên toán Lam Sơn với Tuệ từ thời 1971-74. Phương (biệt danh hói) hồi sinh viên lại chơi thân với Võ Hùng K8

Võ Hùng K8


Phạm Võ Hùng B5

Leipzig, CHLB Đức

2011


(người nhà Triều ngỗng

Lê Trọng Triều


Triều ngỗng

Hungary

1973

2010


), dây cà dây muống đều là chỗ thân quen cả.

Đến hôm trước, hôm sau đi chơi Budapest, Phương đã đưa vợ chồng Tuệ đến gặp Triều ngỗng

Lê Trọng Triều


Triều ngỗng

Hungary

1973

2010


. Hôm sau nữa, nhóm bạn Lam Sơn lại tổ chức "Garden party" tại nhà Phương đón vợ chồng Tuệ, có mời cả bạn Trỗi Bu.

Chuyện vừa rồi, sau 40 năm, đã tìm được hài cốt Trọng (với nhiều tình tiết cảm động), đưa về yên nghỉ bên các cụ, không chỉ với gia đình Trọng

Võ Nguyên Trọng


Trọng

Liệt sỹ


, mà cả với Bạn Trỗi nói chung, K6 nói riêng cũng là một sự kiện đáng ghi nhớ.

Kể với Tuệ, ngày ở trường tôi không cùng B với Trọng

Võ Nguyên Trọng


Trọng

Liệt sỹ


nên không có kỉ niệm riêng, nhưng tôi nhớ hồi đó Trọng

Võ Nguyên Trọng


Trọng

Liệt sỹ


đã chững chạc, "người lớn" hơn hẳn bọn tôi. Trong số mấy cán bộ trung đội thời ấy, có lẽ Trọng

Võ Nguyên Trọng


Trọng

Liệt sỹ


Tiến Quân

Nguyễn Tiến Quân


Tiến rặn

Liệt sỹ

197?


"ra dáng" hơn cả.
Ở Hưng hóa, mỗi lần tập hợp đại đội, trung đội, đứng trước hàng quân các bạn hô điều khiển nghiêm nghỉ đâu ra đấy. Thầy Soạn hô có khi còn nghe tiếng cười trong hàng, chứ  Trọng

Võ Nguyên Trọng


Trọng

Liệt sỹ


, Quân điểm tên, chỉ mặt là im re ngay. Tuệ bảo anh Trọng

Võ Nguyên Trọng


Trọng

Liệt sỹ


hồi ấy "bôn" lắm.


Tôi giới thiệu với mọi người loạt bài viết trên các Blog Trỗi dịp Lễ truy điệu Trọng. Xem những tấm hình của các liệt sĩ khóa 6, mọi người đều thốt lên: "Sao trẻ quá" và cùng tâm sự "Bây giờ con mình hơn 20 tuổi đi đâu về muộn còn thấy lo, vậy mà hồi ấy... ". Thế mới thấy cái phi thường, cái chất "Ông Gióng" của những người ra đi ngày đó, cả cái giá quá đắt cho sự bình yên hôm nay.

Tuệ kể vẫn có quan hệ với AE K6. Hồi sinh viên sang LX học cùng trường với Anh Minh

Nguyễn Anh Minh


Minh đùn
0915 431 918
HN

1970

2011


, về nước lại cùng  Viện KTVK (cả với Tạ Đô

Tạ Quang Chính


Tạ đô
0982 150 953
HN

2010


), cũng được Anh Minh

Nguyễn Anh Minh


Minh đùn
0915 431 918
HN

1970

2011


giúp nhiều, nay vẫn vậy. Đi NCS lại cùng đợt với Tạ Chính

Tạ Quang Chính


Tạ đô
0982 150 953
HN

2010


. Còn Thắng híp

Nguyễn Quốc Thắng


Thắng híp
0983 389 858
HN

1965

2011


thì bảo: "Tao học với thằng Trọng từ hồi lớp 1 ở Nguyễn Trường Tộ".
Tối hôm chia tay, tôi có nhờ Tuệ, thay mặt AE bên này, về thắp hộ nén nhang cho Trọng.
Xin mượn mấy vần thơ của anh Khánh Hòa K5 thay cho lời kết.

...
Hội trường: thầy khóc… bạn mừng
Điểm danh lớp hô: Liệt sĩ!
Vẫn như đứng trong đội ngũ
Huých tay giục bạn thay lời

Sống thủy chung, chết sáng ngời
Máu xương hòa vào đất nước.
Thấp thoáng đâu đây những kỳ họp lớp
Mãi tuổi hai mươi giữa đám bạn già... 

Tại vườn nhà Phương. Trái qua:Thắng, Tuệ, Hiền (vợ Tuệ), Thanh (bạn trường Lam Sơn).
Ảnh của Phương

Tối chia tay tại nhà Phương. Trái qua: Thắng, Tuệ, Hiền (vợ Tuệ), Phương, Anh (vợ Phương), Thanh (bạn trường Lam Sơn).
Ảnh của Phương




Cũng hơi tiếc là không mời được Tuệ tham gia "giao ban" với Trỗi Bu.
Lần này là tại nhà Triều ngỗng.


Ông chủ đích thân đứng bếp...

"Garden party" tại tư trang Triều ngỗng.


 ❁ ❁ ❁ ❁ ❁ ❁ ❁ ❁ ❁

,




 

Thứ Năm, 5 tháng 4, 2012

Niềm vui xen lẫn nỗi buồn - Kiến Quốc




Niềm vui xen lẫn nỗi buồn

Trần Kiến Quốc
Nhờ CCB E46, F1 (anh Quyết (Thái Nguyên), Hải HN, Tâm TpHCM...), đội K92 và Hội Ủng hộ gia đình LS cùng Viện Công nghệ sinh học mà Võ Nguyên Trọng được về với gia đình. Không chỉ thế. Sáng nay trên màn hình lại hiện số máy lạ, nhấn answer thì nghe: "Dạ, bác có phải là... Em đọc báo, có số điện thoại bác nên... Em là cháu của Bs Khiêm, người rút máu trong tay mình cứu anh Trọng...".
- Biết rồi. Anh tên gì?
- Dạ, Tuấn - cháu chú Khiêm. Chú Khiêm còn cô em gái sinh 1972. Cô thành đạt, đi học nước ngoài, nay ở Nhật cùng chồng con. Là phận gái nên cô ít có điều kiện. Còn em là phận cháu, nhưng có trách nhiệm... Đọc báo biết tin LS Trọng đã tìm được. Trong bài viết có nói tới chú Khiêm nhà em. Gia đình mừng lắm, có số điện thoại anh nên mạo muội...
- Không có gì, bọn mình là lính mà. Đau đáu chuyện tìm Trọng đã cả chục năm nay. Vậy gia đình cần gì?
- Dạ, cần tìm hài cốt của Bs Khiêm ạ... À, mà nghe giọng bác chắc chỉ mới 50?
- Sáu xọi rồi. Thôi, khỏi lăn tăn. Tắt máy đi! Người quan trọng tìm ra không chỉ mộ anh Trọng mà cả trăm ngôi mộ là anh Quyết lính E46, nay sống ở Thái Nguyên, người chăm chăm đi tìm mộ anh trai cùng E46 nhưng không được, cuối cùng lại tìm ra nhiều đồng đội. Mình sẽ nhắn tin số điện thoại anh Hải HN, anh Tâm TpHCM để liên lạc với anh Quyết.

Nhớ (1975)Nhớ (1975) - Tranh F.Lực

Nhắn xong cho Tuấn, nhận được hồi âm: "Chúc bác luôn vui vẻ, luôn là nhịp cầu nối những bờ vui!". Tuy vậy không dám nói với Tuấn: Bs Khiêm cùng toàn bộ y tá, ý sĩ Trạm Phẫu E46 chỉ sau vài ngày D trưởng Hiếu chiêu hồi đã bị địch tàn sát dã man. Chúng phơi xác anh em trên con lộ chạy về Nhà máy xi măng Kiên Lương. Bà con thương quá, đêm đêm quay về bí mật đưa từng anh giải phóng đem đi chôn. Có biết ai vào với ai. Hơn nữa đã 40 năm qua rồi. Theo anh Tâm, người đã chà đi sát lại vùng Kiên Lương để tìm đồng đội thì việc tìm được mộ anh Khiêm cực khó.
Biết thế, nhưng đó là khát vọng của gia đình và biết đâu đấy "điều không thể hóa thành có thể!". Không quên dặn Tuấn: Tìm đọc Nhân chứng & Sự kiện số 218, tháng 2/2012.

Ngày hôm nay đúng là có niềm vui lớn, nhưng nỗi buồn cũng không nhỏ!

✯ 


Đăng lại bài viết của Trần Kiến Quốc (đã đăng tại , Báo liếp K5: Thứ năm, ngày 05 tháng tư năm 2012).

Thứ Bảy, 31 tháng 3, 2012

Gặp Tuệ "kính", em LS Võ Nguyên Trọng - Kiến Quốc



Gặp Tuệ "kính", em LS Võ Nguyên Trọng

Trần Kiến Quốc

Sáng thứ năm, Tuệ điện thoại báo: đang ở Tp. Anh em hẹn trưa ra Bia Gold-Malt. Báo thêm Tâm, CCB E46 bạn Trọng, người xuống Kiên Lương đón Trọng về. Có Việt Tấn, Tùng "béo", Tuệ - 3 anh em k9 Học viện cùng Kiến Quốc và Tâm. Anh em tâm sự nhiều chuyện, nhất là chuyện tìm, đón Trọng cùng 7 đồng đội về quê hương.
Tuệ và gia đình thực sự hài lòng. Tiếc là bà không còn sống để chứng kiến niềm vui này. Mà thật là 1 sự trùng hợp kì lạ, Tâm lại là đồng hương Đức Phổ, Quảng Ngãi với Trọng. Trọng và Tâm cùng tiểu đoàn nhưng không hề biết nhau.

Việt Tấn và Tuệ đã vài lần xuống đây, từng gặp anh Cư (y tá trạm xá) đi tìm mộ mà không thấy. Tìm ra Trọng cũng là cái duyên.
Tuệ lấy iPhon chỉ cho xem nơi chôn cất Trọng, trên cái mỏm nhô ra biển, bờ phía tây. Nơi đây, anh em E46 đã phải vượt biển, phá vòng vây của địch.
Anh Trọng được chôn ở phía tây của mũi. "Anh Trọng được chôn ở phía tây của mũi".



Gặp Tâm nghe được bao chuyện hay.

1. Chuyện tay Hiếu D trưởng chiêu hồi:
Hắn đầu hàng địch với nguyên do thật vớ vẩn. Anh ta là dân Hải Hưng, đi bộ đội từ thời chống Pháp, rất giỏi đánh trận nhưng rất kém về sử dụng bản đồ. Anh ta có tài chỉnh cối 82. Bắn phát thứ nhất có lệch thì ngay phát sau như "bỏ lỗ đáo".
Hiếu là bạn thân với Tham mưu phó E46. Lần đó, trên trung đoàn thông báo phương án tác chiến và tọa độ mốc. Vì chạm vào yếu điểm, Hiếu bực tức trả lời: "Tao đ. biết dùng bản đồ, chẳng biết tọa độ tọa điếc gì cả!". Vậy là anh bạn chửi: "Không dùng được thì đi mà chiêu hồi". Chỉ vì tự ái cá nhân, đêm ấy hắn chuồn.
Hiếu đã chọn 1 tay trinh sát giỏi làm liên lạc cho mình. Đêm ấy, Hiếu đưa cho tay lính hắn khẩu K59 và xanh-tuya đạn; còn hắn giữ khẩu AK cùng mấy băng đạn. (Có ai biết chỉ huy định làm gì!). Tới khi biết thủ trưởng có ý định chuồn, cậu lính rút súng ra. Hắn cười khẩy: "Đạn anh đã tháo ra từ chiều rồi". Nói xong hắn biến vào bóng đêm.
Những tổn thất khi Hiếu phản bội đã rõ. Đội hình E46 bị đánh tan rã. Anh em phải vượt vòng vây theo đường biển. Gian nan, vất vả, đường đi bị lộ, nhiều anh bị bắt. Trên trời là C130, dưới biển là ca nô rẽ sóng. Hắn đã lên loa kêu gọi các chiến binh Bắc Việt quy hàng. Sau này những năm 1980 còn nghe giọng hắn ở bên K. Vậy là hắn chuồn sang đó làm tay sai cho Pol-pot. Giờ, chẳng hiểu số phận hắn ra sao?

2. Chết đến 3 lần
Trong số các đồng đội được tay Tâm chôn cất có 1 trường hợp đặc biệt. Đêm ấy khi chôn xong các bạn, chợt nghe tiếng rên khe khẽ. Lần tìm lại nơi đó, gạt đất và mở tấm tăng ra thấy Long khẽ nói: "Nước, nước". Tâm lấy bình tông và rót ra đúng 1 nắp, cho vào miệng Long. Long tỉnh được lúc rồi lại ngừng thở. Vừa định đóng tăng, gạt đất lấp thì lại nghe tiếng rên... Lại thêm nắp bình tông nước. Cứ thế phải đến lần thứ 3 thì Long đi. (Sau này hỏi, ông mà cho uống cả bát thì bạn đi sớm hơn, kinh nghiệm ấy ai dạy? Tâm nói, thực tế chiến trường!). Chờ cả tiếng đồng hồ, không thấy Long còn thở, người lạnh ngắt, Tâm mới lấp đất cho bạn.

Có thêm CCB Tâm, bạn Trọng. Có thêm CCB Tâm, bạn Trọng.

Tuệ và anh Tâm. Tuệ và anh Tâm.



Sau này, khi ra Hải Phòng gặp bạn chiến đấu cũ. Thấy 1 anh bạn bước vào, Tâm bật lên: "Long đấy hả mày, mày sống lại lần nữa à?". Anh bạn trẻ cười: "Không, em là Lượng, em của anh Long". Hai tên này giống nhau như 2 giọt nước. Sau đó, Tâm đưa Lượng về chiến trường cũ đi tìm mộ anh.


3. Tình cờ
Khi đi tìm mộ, đến đâu cũng được bà con, nhất là các ấp trưởng nhiệt tình chỉ dẫn. Tâm nhớ có chôn 1 LS ở sau 1 nhà dân. Theo ấp trưởng cái xác nhà này còn được giữ lại sau 1975. Khi đến nơi, chị chủ nhà đã ngoài 60 nhất quyết bảo: "Sau nhà tôi không có chôn mộ LS nào". Chị kể lại: "Vì chiến tranh ác liệt, gia đình phải bỏ nhà sơ tán nhưng lần đó tôi có về và thấy mấy ông Việt cộng đang giết con heo nhà tôi". Tâm giật mình:
- Chị thấy có mấy người?
- Đâu như 3.
- Thấy chúng tôi, hình như chị bỏ chạy?
- Dạ, vâng.
(Tâm kể cho chúng tôi, lần đó, sau khi chôn cất LS xong, thấy nhà chủ con con heo, chúng tôi đã làm thịt. Ở chiến trường có 1 nguyên tắc khi vào vùng dân cư, nếu gặp bất kì người dân nào lập tức phải tìm cách giữ họ lại. Nếu để họ đi thì khả năng bị lộ trên 50%, tổn thất dễ dàng đến ngay sau đó. Lần đó vừa thấy có bóng người, tôi bảo anh em: Chúng mày làm tiếp, để tao đuổi theo. Đuổi theo bóng người 1 đoạn thì thấy mất hút. Hóa ra chị ta đã tạt vào 1 bụi ven đường. Lần đó mà gặp chị, chắc là "xong" rồi.
Chúng tôi xẻ con lợn làm 4 phần, chả cạo lông cạo lá gì, cứ thế cho lên vai chạy).
... Tiếp câu chuyện với chị chủ nhà...
- Vậy là trùng hợp, chị là con cháu trong nhà này và đã lần về nhà chiều ấy. Tôi là người đuổi theo chị. May mà... Vậy đúng 100% sau nhà chị có 1 ngôi mộ.
Chị dẫn chúng tôi ra sau nhà tìm kiếm và cuối cùng tìm ra. Thật may mà còn lưu lại những "dấu vết" kì lạ và vô tình như thế khi đi tìm đồng đội.

✯ 


Đăng lại bài viết của Trần Kiến Quốc (đã đăng tại , Báo liếp K5: Thứ bảy, ngày 31 tháng ba năm 2012).

Thứ Sáu, 17 tháng 2, 2012

40 năm, Võ Nguyên Trọng bạn tôi trở về - Trần Kiến Quốc


40 năm, Võ Nguyên Trọng bạn tôi trở về

Trần Kiến Quốc

Nghe tin hài cốt liệt sĩ Võ Nguyên Trọng sau 39 năm được tìm thấy và đón về Hà Nội giữa tháng 12-2011, chúng tôi, những đồng đội thuở Thiếu sinh quân chống Mỹ (1965-1970) thuộc Tổng cục Chính trị, mừng khôn tả. Qua Võ Nguyên Tuệ - em trai liệt sĩ, biết điện thoại của CCB Nguyễn Văn Tâm (nguyên Chiến sĩ Trung đoàn 46, Sư đoàn 1 và là người trực tiếp đón Trọng lên), tôi liên lạc ngay với anh. Người lính đơn giản, chỉ dăm câu ba điều đã là bạn.

Đúng ngày 24-12-2011, tụ họp đồng đội lứa Thiếu sinh quân. Vậy là Tâm thành khách danh dự. Gặp Tâm, bao nhiêu chuyện về lính mặt trận, về Trọng bây giờ mới biết.
Xe đón hài cốt liệt sĩ chuẩn bị rời Kiên Giang ra Bắc.Xe đón hài cốt liệt sĩ chuẩn bị rời Kiên Giang ra Bắc.



1. Cuộc đời chinh chiến
Mùa hè năm 1970, Trọng vừa học xong lớp 9 (hệ 10 năm). Trường Thiếu sinh quân giải thể, anh về thị xã Thanh Hóa sống với ba mẹ. Ba Trọng, bác Võ Nguyên Lượng, lúc ấy là Bí thư Tỉnh ủy tỉnh Thanh Hóa.

Cuối năm 1970, Trọng tình nguyện xin ra chiến trường. Luyện quân xong, anh được bổ sung vào Trung đoàn 52, Sư đoàn 320 và hành quân dọc Trường Sơn vào Nam. Vào đến miền Tây Nam Bộ, Trung đoàn 52 được đổi sang phiên hiệu Trung đoàn 46 thuộc Sư đoàn 1. Trung đoàn 46 có mật danh K6.

Là lính thuộc Ban Tham mưu trung đoàn, Trọng có dáng thư sinh lại nhanh nhẹn, hoạt bát nên được trên, dưới quý mến. Trọng cùng đơn vị lăn lộn trên đất An Giang, Kiên Giang, bao phen lênh đênh trong rừng tràm mùa nước nổi… Rồi mùa khô năm 1971, đơn vị sang chiến đấu bên Cam-pu-chia, dọc ngang các tỉnh Công-pông Chnăng, Công-pông Xpư, Cô Công...

Tuy quê hương là Quảng Ngãi nhưng vì ba mẹ công tác ở xứ Thanh mà Trọng có tình cảm thân thiết với quê hương thứ 2 này. Thượng tá Phạm Quang Thư, đồng đội quê Thanh Hóa, còn sống sót từ chiến trường trở về, kể lại: Ngày Trọng đăng ký nhập ngũ, bác Lượng rất ủng hộ. Mặc dù có đủ lý do để Trọng được ở lại miền Bắc, tiếp tục học tập, Bác đã hành động đúng với lương tâm và trách nhiệm của người đứng đầu về Đảng ở tỉnh. Hành động ấy đã động viên các gia đình và thôi thúc hàng nghìn thanh niên, học sinh Thanh Hóa lên đường nhập ngũ. Trong những ngày luyện quân, bác đã đến thăm và động viên các chiến sĩ trẻ của tỉnh nhà...

Tháng 8-1972, K6 nhận nhiệm vụ đánh vào Nhà máy Xi măng Hà Tiên. Đơn vị đã triển khai phương án tác chiến. Nhưng điều kiện sống hết sức thiếu thốn, gian nan. Hiếu - Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 6 - vì không chịu được gian khổ đã chiêu hồi. Ngay trong ngày 18-8-1972, đồng chí Vỵ, Trung đoàn phó, đã xuống làm việc với Ban chỉ huy Tiểu đoàn 6. Trọng được theo tháp tùng.

Xong việc, trở về Trung đoàn bộ, Trọng tranh thủ xuống bếp lấy cơm cho anh em. Trên đường về bất ngờ bị trúng pháo kích, Trọng bị thương nặng ở ổ bụng. Đồng đội đưa anh vào Trạm phẫu trung đoàn. Hết máu dự trữ, bác sĩ Khiêm, người Hà Nội, đã tự lấy xi-lanh rút máu trên cánh tay mình để cứu đồng đội. Nhưng Trọng mất máu quá nhiều. Đêm hôm đó, 9 giờ, Trọng đi…

Sáng hôm sau, đơn vị mai táng Trọng gần Trạm phẫu đóng ở xã Dương Hòa, gần Ngã ba Hòn Chông. Hy sinh ngày 18-8-1972, vậy là Võ Nguyên Trọng vừa tròn 20 và anh vẫn “mãi mãi tuổi 20”!

Cũng vì tên Hiếu phản bội mà suốt mấy ngày, trực thăng UH-1 vè vè trên đầu, ra rả phát loa xuống: “Sư 1 Cộng sản xâm lấn miền Tây. Trong đơn vị có cả con trai Bí thư Thanh Hóa. Chúng tôi đã biết. Các anh hãy quy hàng chánh quyền Việt Nam Cộng hòa…”. Rồi pháo kích liên tục.

Ba hôm sau, chúng ồ ạt tấn công vào nơi đóng quân của K6. Bệnh xá không kịp di dời. Trong trận chiến đấu bảo vệ thương binh, bác sĩ Khiêm, đại đội trưởng anh dũng hy sinh. Trạm phẫu gần như bị san phẳng.
Cán bộ Đội K92 bàn giao hài cốt liệt sĩ Võ Nguyên  Trọng cho em trai Võ Nguyên Tuệ (bên trái).Cán bộ Đội K92 bàn giao hài cốt liệt sĩ Võ Nguyên Trọng cho em trai Võ Nguyên Tuệ (bên trái).






2. Tìm kiếm

Năm 1974, cụ Võ Nguyên Lượng mất... Tháng 5-1975, đất nước thống nhất. Nghe phong thanh, Trọng đã hy sinh nhưng khi nhận được giấy báo tử “hy sinh ở mặt trận phía Nam”, mẹ Trọng không chịu đựng nổi. Bà suy sụp.

10 năm, 20 năm, 30 năm trôi qua, cả nhà trông ngóng, tìm kiếm mà không biết mộ phần Trọng ở đâu. Chị gái Võ Hồng Vân quá thương em mà “thân gái dặm trường”, lặn lội vào tận Kiên Lương, Kiên Giang. Em trai Võ Nguyên Tuệ cũng không dưới chục lần về chiến trường cũ, nơi anh trai đã chiến đấu, tìm dấu vết.

Bạn bè, đồng đội và Ban Liên lạc Trường Thiếu sinh quân Nguyễn Văn Trỗi nhờ Báo QĐND, nhờ Nguyệt san Sự kiện và Nhân chứng nhắn tìm Trọng. Thư cho Phòng Chính sách Quân khu 9 và Bộ CHQS tỉnh Thanh Hóa không có hồi âm. Còn Sư đoàn 1 sau chiến tranh đã giải thể, gia đình không có liên lạc. Biết tìm Trọng nơi đâu?

Nghe có đồng đội của Trọng, tên là Cư (y tá Trung đoàn bộ) còn sống và bám đất Kiên Giang suốt từ 1975 đến nay, Tuệ đã tìm đến. Anh Cư kể lại những tháng ngày gian khó, thậm chí sau đợt địch đánh vào Trung đoàn bộ và Trạm phẫu, anh Cư đã nằm mấy tháng trời cạnh mộ Trọng. Hy vọng nhỏ nhoi bừng cháy. Vậy mà khi được dẫn tới nơi chôn cất thì không thể xác định được. Lại phải quay về. 
Di ảnh liệt sĩ Võ Nguyên Trọng.Di ảnh liệt sĩ Võ Nguyên Trọng.


3. Từ “đường dây” của những CCB Trung đoàn 46

Mọi hy vọng bừng lên, nhen nhúm rồi lại tắt ngấm. Vô định!... Nhưng, trong “nhiều-điều-không-thể” ấy lại có “một-điều-có-thể”.

Cùng Trung đoàn 46 có anh Quyết, hết chiến tranh về sống ở Thái Nguyên. Gia đình không chỉ có anh là lính K6 mà còn có người anh trai, nhưng ông anh đã hy sinh ở Kiên Lương. Thương nhớ anh, CCB Quyết bỏ công việc làm ăn đi tìm mộ. Chưa tìm thấy mộ anh thì lại giúp tìm ra mộ nhiều đồng đội.

May mắn làm sao, khi anh Quyết vào tới Quân khu 9 thì được “thực mục sở thị” 10 bộ sơ đồ ghi lại khu vực chôn cất các liệt sĩ của K6 ở Kiên Lương, Kiên Giang. Trong đó có sơ đồ đánh dấu khu vực chôn cất 9 liệt sĩ gần Trạm phẫu (đóng quân thời gian tháng 8-1972), có tên tuổi 3 liệt sĩ người Hải Phòng, một người Hải Dương, một người Thái Bình và 4 liệt sĩ Thanh Hóa trong đó có Võ Nguyên Trọng. Anh Quyết liên lạc ngay với các gia đình liệt sĩ nói trên. Tiếc là không liên lạc được với gia đình Võ Nguyên Trọng, vì không có địa chỉ. Nhưng anh Quyết vẫn báo tin này cho anh Tâm (CCB K6, nay sống ở 185/1 đường 3 tháng 2, quận 10, TP Hồ Chí Minh). Theo “đường dây” của những người bạn vào sinh ra tử, anh Tâm nhớ ngoài Hà Nội có anh Hải, đồng đội K6. Đã có lần Hải hỏi anh về “nơi chôn cất con trai Bí thư Tỉnh ủy Thanh Hóa”.

Đầu tháng 9-2011, Tâm gọi cho Hải, báo tin Phòng Chính sách Quân khu 7 tổ chức cho gia đình cùng Đội K92 Quy tập liệt sĩ tỉnh Kiên Giang đi tìm mộ liệt sĩ chôn cất gần Trạm phẫu. Anh Hải lục tìm địa chỉ gia đình Võ Nguyên Trọng. Hai vợ chồng Võ Nguyên Tuệ được tin, lập tức nhập cuộc. Giữa tháng 9-2011, gia đình 9 liệt sĩ cùng anh Nguyễn Văn Tâm và Đội K92 “hành quân” về chân đồi Bãi Ớt, ấp Xóm Dừa, xã Dương Hòa, Kiên Lương, Kiên Giang. Tìm kiếm, đào bới và tìm thấy 8 bộ hài cốt. Ngay sau đó, 8 mẫu hài cốt được chuyển ra Hà Nội.


4. Sự diệu kỳ của khoa học

Ngày 20-9-2011, chuyến xe của Quân khu 7 chở mẫu hài cốt 8 liệt sĩ - chôn cất tại xã Dương Hòa năm 1972 - đã tới Viện Công nghệ sinh học (Viện Khoa học - Công nghệ Việt Nam). Hội Hỗ trợ gia đình liệt sĩ Việt Nam và Phòng Chính sách Quân khu 7 đã triển khai công việc “giám định gen” với Viện. Mẫu phẩm của thân nhân cũng được lưu giữ.

Chỉ sau 2 tháng kiểm tra đối chứng, bằng công nghệ hiện đại nhất, Viện Công nghệ sinh học thông báo: Kết quả chính xác 100%! Đó đúng là hài cốt của 8 liệt sĩ có tên, đã hy sinh và yên nghỉ tại chân đồi Bãi Ớt, ấp Xóm Dừa.

Các gia đình trở lại Kiên Giang đón hài cốt thân nhân. Ngày 14-12-2011, hài cốt liệt sĩ Võ Nguyên Trọng về tới Hà Nội. Vậy là sau gần 40 năm, hài cốt của Trọng và 7 đồng đội đã trở về với gia đình. Chỉ tiếc là khi Trọng về thì mẹ không còn, bà mất năm 2004.

Sáng ngày 30-12-2011, gia đình cùng chính quyền phường Trung Tự tổ chức Lễ đón nhận và truy điệu liệt sĩ Võ Nguyên Trọng tại Nhà tang lễ Quân y viện 354. Đồng đội Trung đoàn 46 cùng bạn bè thuở Thiếu sinh quân có mặt đón bạn.

Trần Kiến Quốc

 ✯✯ 


Đăng lại bài viết của Trần Kiến Quốc (đã đăng tại Báo điện tử Quân đội nhân dân, Báo liếp K5 giới thiệu: Thứ Sáu, 17/02/2012).




 

Thứ Hai, 13 tháng 2, 2012

Liệt sĩ Võ Nguyên Trọng cùng 7 đồng đội đã được về yên nghỉ tại nghĩa trang liệt sĩ quê nhà - Phạm Văn Phủng

Liệt sĩ Võ Nguyên Trọng cùng 7 đồng đội
đã được về yên nghỉ tại nghĩa trang liệt sĩ quê nhà

Phạm Văn Phủng
Hội Hỗ trợ gia đình liệt sĩ Việt Nam

Sáng 30 tháng 12 năm 2011, tiết trời se lạnh, nhưng ai có mặt ở Nhà tang lễ Bệnh viện 354 cũng cảm thấy ấm lòng vì mọi người đến rất đông cùng với Ủy ban nhân dân, Hội Cựu chiến binh phường Trung Tự, quận Đống Đa, Hà Nội và gia đình tổ chức trọng thể lễ viếng, lễ truy điệu, đưa di cốt liệt sĩ Võ Nguyên Trọng về nghĩa trang liệt sĩ quê nhà.

 Đoàn cán bộ Hội Hỗ trợ gia đình liệt sĩ Việt Nam viếng liệt sĩ Võ Nguyên Trọng  Đoàn cán bộ Hội Hỗ trợ gia đình liệt sĩ Việt Nam viếng liệt sĩ Võ Nguyên Trọng


Liệt sĩ Võ Nguyên Trọng sinh năm 1952, nguyên quán: xã Đức Nhuận, huyện Đức Phổ, tỉnh Quảng Ngãi, trú quán tại Phòng 312, nhà B1 phường Trung Tự, quận Đống Đa, Hà Nội. Liệt sĩ sinh ra trong một gia đình giàu truyền thống cách mạng, thân phụ liệt sĩ - Ông Võ Nguyên Lượng, cán bộ lão thành cách mạng, nguyên Bí thư tỉnh ủy Tỉnh Thanh Hóa. Thân mẫu: Bà Trương Thị Việt cũng là cán bộ tỉnh ủy tỉnh Thanh Hóa.

Năm 1966, đang ở tuổi thiếu niên, anh Trọng đã được chọn vào học tại Trường Văn hóa Quân đội - Thiếu sinh quân Nguyễn Văn Trỗi.

Năm 1970 mặc dù mới bước vào những ngày đầu năm học cuối cấp 3, anh đã tình nguyện nhập ngũ. Sau mấy tháng tích cực rèn luyện, mặc dù có đầy đủ tiêu chuẩn, lý do để được học tập, công tác ở tuyến sau… nhưng anh Trọng vẫn xung phong lên đường chiến đấu, trong đội hình Trung đoàn 52, Sư đoàn 320 (vào đến chiến trường được đổi thành Trung đoàn 46, Sư đoàn 1, Quân khu 9).

Bước chân anh đã vượt qua đèo cao dốc thẳm Trường Sơn, quân phục bạc mầu vì dãi dầu cát bụi tại chiến trường miền Tây Nam bộ, trên đất bạn Căm Pu Chia… Lửa đạn, gian khó của một chiến trường khốc liệt đã tôi luyện anh thành người chiến sĩ kiên cường, dũng cảm.





Đến Chiến dịch Xuân Hè 1972, giữa lúc đang cùng đơn vị chuẩn bị cho trận đánh giải phóng Nhà máy xi măng Hà Tiên, một trận pháo kích của địch trùm lên trận địa, anh bị trọng thương và hy sinh ngày 18/8/1972 khi chưa tròn 20 tuổi.

Đơn vị đau xót mai táng anh cùng 7 đồng đội trên đồi Bãi Ớt, Ấp Mũi Dừa, xã Dương Hòa, huyện Kiên Lương, tỉnh Kiên Giang. Sau đó, mảnh đất nơi các anh nằm bị địch chà đi xát lại, đến dòng tên trên mộ các anh cũng không còn...

2


Mấy chục năm gia đình mong đợi, dày công tìm kiếm nhưng vẫn chưa có kết quả, giữa lúc tưởng như vô vọng thì được anh Quyết, anh Đạt (CCB ở Thái Nguyên, Hải Dương) tìm được, chỉ giúp. Các anh còn vào tận đơn vị cũ phô-tô danh sách thân nhân, quê quán của từng liệt sĩ giúp các gia đình. Nhận được thông tin, tháng 9 năm 2011, 8 gia đình (trong đó có gia đình liệt sĩ Võ Nguyên Trọng) đã thuê xe vào thẳng Đồi Bãi Ớt. Vất vả lắm mới tìm được 8 ngôi mộ trên Đồi Bãi Ớt, nhưng các gia đình rất buồn vì không thể xác định được mộ của từng liệt sĩ.

Được Đội Quy tập K92 thuộc Bộ Chỉ huy Quân sự và Sở Lao động - TBXH tỉnh Kiên Giang giúp đỡ, 8 gia đình đã mượn được mẫu hài cốt của 8 liệt sĩ đưa về giám định AND. Mặc dù trên đường từ Kiên Giang ra Bắc, các gia đình mới có điện thoại liên hệ… nhưng Hội Hỗ trợ gia đình liệt sĩ Việt Nam sẵn sàng tiếp nhận, hỗ trợ kinh phí, cùng với Viện Công nghệ sinh học thuộc Viện Khoa học và Công nghệ Việt Nam khẩn trương giám định.

Sau hơn một tháng nóng lòng chờ đợi, ngày 02 tháng 11 năm 2011, 8 liệt sĩ yên nghỉ trên đồi Bãi Ớt (Kiên Giang) đã được trả lại tên trong niềm xúc động đến không cầm được nước mắt… Và hôm nay, ngày 30/12/2011 liệt sỹ Võ Nguyên Trọng là liệt sĩ thứ tám đã được đưa về yên nghỉ tại nghĩa trang liệt sĩ quê nhà.
 ✯✯ 


 




  

Thứ Sáu, 3 tháng 2, 2012

Tin thêm về LS Võ Nguyên Trọng

Tin thêm về LS Võ Nguyên Trọng

Kiến Quốc - (Ghi theo lời kể của anh Hải CCB E46)

Tối qua Hải điện thoại cho tôi, kể lại chuyện sáng mùng 8 Tết, mấy chị em nhà Tuệ đến chúc Tết và cảm ơn. Tuy vậy gia đình vẫn thắc mắc: Vì sao chỗ Trọng hy sinh và nơi chôn cất xa nhau đến 6km? Có gì xảy ra ở đây? Nhớ có anh Thư, cũng CCB E46, C phó Trạm xá trung đoàn, nhà trên Đông Anh; Hải liền điện thoại. Vậy là anh Thư mời cả đoàn lên thăm nhà.
 ✯ 

Chuyện là, ngay sau khi Trọng bị thương vào ổ bụng, được cấp cứu vào Trạm xá trung đoàn. Chính anh Khiêm, C trưởng trạm xá, trực tiếp cấp cứu. Chả còn đơn vị máu nào, anh đã rút máu trên tay mình tiếp cho Trọng. Nhưng vì đã mất quá  nhiều máu mà Trọng đi. Tin Trọng hy sinh được báo lên Sư đoàn và QK. Lập tức có chỉ thị: bằng mọi cách phải đưa xác Trọng về nơi an toàn.
Vậy là ngay trong đêm, anh em cáng Trọng xuyên những cánh đồng ngập nước, thậm chí phải dùng cả xuồng ba lá rạch lau sậy mà đi. Nơi dừng cuối không xa bờ biển, ngay sát núi, có 1 cái hang. Vậy là xác Trọng được cất giấu an toàn. Chỗ này gần với nơi đóng quân của bộ phận 2 Trạm Phẫu do chính anh Thư C phó phụ trách. (Trong điều kiện chiến đấu ác liệt, Trạm Phẫu cũng phải xé đôi để có phương án dự phòng). Tại Bãi Ớt (ngay sát vườn tiêu), Trọng được chôn cất cùng 8 đồng đội.



Liệt sĩ Võ Nguyên Trọng, hy sinh  tại      Mặt trận Kiên Lương - Kiên Giang     năm  1972.Liệt sĩ Võ Nguyên Trọng

Và thật may, sơ đồ mộ chí còn lưu lại ở Phòng Chính sách QK9. May hơn, CCB Quyết đã được phép lục hồ sơ lưu, phát hiện ra khi đi tìm mộ anh trai.
Anh Thư kể tiếp: "Cũng chỉ ngày hôm sau, Trạm Phẫu do anh Khiêm chỉ huy bị tấn công. Anh Khiêm và hầu hết đơn vị đã hy sinh. Bọn giặc tàn ác lôi xác anh em lên phơi trên lộ. Bà con cô bác thương lắm, đêm đêm bí mật lấy từng xác đem đi chôn thật xa. Mỗi nơi chôn 1 anh và nào có biết anh nào là anh nào. Đã từng quay lại tìm gặp bà con, xác định nhưng khó mà tìm được. Gia đình BS Khiêm có em trai cũng đã đến tìm tôi. Tôi khuyên gia đình không nên tìm nữa. Hãy để cho anh yên nghỉ ở chiến trường xưa".
Khi trở về, mọi thắc mắc của gia đình Võ Nguyên Trọng được giải đáp. Ai cũng thoải mái. Khi chia tay, anh Thư còn nhắc lại: "Trọng ngày đó thư sinh, trắng trẻo và cao hơn Tuệ bây giờ; đặc biệt vui vẻ, rổn rảng chứ không kín tiếng như em". Nghe xong, chú Tuệ nở nụ cười mãn nguyện.

 ✯✯ 


Đăng lại bài viết của Kiến Quốc - (Ghi theo lời kể của anh Hải CCB E46) (đã đăng tại Blog K5: Thứ sáu, ngày 03 tháng hai năm 2012).




 

Thứ Tư, 4 tháng 1, 2012

Bên lề chuyện đi tìm LS Võ Nguyên Trọng - hameok6

Bên lề chuyện đi tìm LS Võ Nguyên Trọng

hameok6

Hôm gặp CCB Tâm (hình), đồng đội của Võ Nguyên Trọng ở Nhà khách Bason, Tâm kể nhiều chuyện khi đi tìm Trọng. Có 2 chuyện được coi là tâm linh xin kể ra đây:

1. Trong số 8 gia đình liệt sĩ tìm được cốt trong đợt cùng với Trọng, có một gia đình trước đó với sự giúp đỡ của các nhà tâm linh đã tự tìm và mang cốt thân nhân mình về quê chôn cất. Biết vậy, nên trong đợt vừa rồi, trong số anh em CCB của E46 và đội K92 Quy tập có ý kiến không thông báo cho gia đình này vì họ đã tin tưởng và an tâm với thân nhân mình. Song một trong số các gia đình còn lại đã thông báo và bữa tháng 9/2011, gia đình kia cũng vẫn cử một người chú (hay cậu) cùng đi với tinh thần xem cho biết và đón các bạn của con cháu mình. Nhưng nào ngờ, sau khi kiểm tra ADN, thân nhân của gia đình đó lại một lần nữa được tìm thấy, mà lần này được khoa học xác định chính xác như đã biết là đúng 100%! Bởi vậy trong đợt tháng 12/2011 khi đi đón các LS trở về, ai cũng vui mừng, riêng gia đình nọ thì ngượng ngùng, không nói nên lời. Được biết sau khi đón LS về, gia đình nọ đành phải làm “động tác” thay đổi cốt trong mộ đã xây ở nghĩa trang và xây một mộ mới cho LS Vô danh đã đón về trước đó.Việt nói...

Chuyện 1 : Thế là lại có thêm một LS vô danh lần 2. Gia đình có LS bị bốc nhầm sẽ càng khó tìm ra con em mình bởi những trường hợp như thế.
14:01 Ngày 04 tháng 1 năm 2012

TranKienQuoc nói...

Hay quá! Đúng là hôm họp mặt k5 đã bàn giao Tâm cho 2 bạn k6 nên HM ghi lại 1 thông tin quý. Tôi chỉ biết chuyện 1, đã viết mà chưa dám đăng.Chuyện 2 thì chưa.
15:30 Ngày 04 tháng 1 năm 2012





CCB TâmCCB E46 Tâm, đồng đội của Võ Nguyên Trọng.

2. Tâm kể: “Trên sơ đồ đánh dấu 9 mộ nhưng chỉ tìm thấy 8, giữa mộ số 7 và số 9 có khoảng trống hơn 4m. Cày nát cả vùng mà chả thấy”. Lúc này mọi người cũng đã thấm mệt bèn thắp nhang và đèn cầy thầm mong các LS “chỉ điểm” cho rõ ràng. Lạ một cái, 9 cây đèn cầy đốt lên thì có 1 cây cứ tắt hoài. Nhiều bó nhang, mỗi bó 9 cây được cắm rải rác khắp xung quanh khu vực vừa đào bới thì trong mỗi bó đều có 1 cây không cháy. Mọi người van vái rồi đốt lại, nhưng kết quả vẫn không đổi (?). Tâm nói: Tôi không mê tín, nhưng cũng phải tin, chắc còn một LS ở đây mà xương cốt đã hòa tan vào mảnh đất Kiên Lương mà ảnh muốn ở lại nơi đã ngã xuống này, nơi ảnh đã chiến đấu và hy sinh cho đất mẹ: Đất Việt Nam.

 ✯✯ 


Đăng lại bài viết của hameok6 (đã đăng tại Blog K8: Thứ tư, ngày 04 tháng một năm 2012).




 

Thứ Ba, 3 tháng 1, 2012

Phóng sự ảnh: Lễ truy điệu LS Võ Nguyên Trọng - Võ Nguyên Tuệ, Kiến Quốc

Phóng sự ảnh: Lễ truy điệu LS Võ Nguyên Trọng

Võ Nguyên Tuệ, Kiến Quốc


Chiều qua, Võ Nguyên Tuệ đã gửi vào chục tấm ảnh về buổi lễ đón và truy điệu bạn Trỗi - Võ Nguyên Trọng. Xem đến bức ảnh nào cũng rưng rưng nước mắt, xúc động.

Sau bốn chục năm, anh chị em Trỗi mới gặp lại Trọng vào một buổi sáng đông giá lạnh cuối năm. Nhưng vẫn đầm ấm, vẫn rất chân tình. Không chỉ có các bạn k6 mà thấy BLL trường cùng anh chị em nhiều khóa trên, dưới và bạn chiến đấu của Trung đoàn 46 Sư đoàn 1.

Võ Nguyên Trọng mãi sống trong trái tim chúng tôi!Nặc danh nói...

Đáng trân trọng với 1 LS hy sinh vì nuớc, vì dân!
10:44 Ngày 04 tháng 1 năm 2012

Nặc danh nói...

Quanh Trọng chỉ thấy toàn vòng hoa trắng!
12:06 Ngày 04 tháng 1 năm 2012


LS Võ Nguyên Trọng đã về. X2000


✯  ✯  ✯  ✯  ✯  ✯  ✯  ✯  ✯  ✯  ✯  ✯  ✯  ✯  ✯  ✯  ✯  ✯  ✯  ✯   


Chuyện đáng nói

Kiến Quốc
Trong số ảnh lễ truy điệu em Tuệ gửi vào, có 1 tấm ảnh post mãi không được. Nhìn đi nhìn lại thì thấy cái nhà ông đại diện Đảng ủy và CCB phường Trung Tự đọc điếu văn sao giống anh Lương Sơn k2 thế. Nhắn tin cho anh thì được trả lời: Anh chấp bút và đọc điếu văn cho Trọng. Ôi, sao lại hay đến thế? Thật là ý nghĩa khi đàn anh Trỗi k2 đọc điếu văn đón đàn em Trỗi k6 về với mẹ sau 40 năm xa.
Nhưng các bạn có biết, chính anh Lương Sơn còn đau đáu vì em trai mình - LS Nguyễn Lâm k5, bạn chúng ta, 40 năm nay chưa về. Bạn là lính Sư 325, hy sinh ở Thành cổ hè 1972 và...

Bên cạnh niềm vui đón được Trọng về còn đó nỗi đau Lâm (tắc ly) vẫn xa. Xin chia sẻ cùng mẹ, anh Lương Sơn và gia đình!


( Xem ảnh ở độ phóng đại lớn 2000px: Rê chuột lên chữ X2000 có ở phần chú thích ảnh (nếu có). Di chuyển phải-trái bằng bàn phím!)

 
1Các bạn học k6 TSQ Nguyễn Văn Trỗi. X2000

2Thắp hương cho bạn. X2000

3BBL trường và các khóa. X2000

4Đại tá Lương Sơn K2 đọc điếu văn. X2000

5Lễ truy điệu. X2000

6Chào bạn lần cuối.X2000

7Bạn bè, đồng đội đến đón và đưa Trọng. X2000

8CCB phường Trung Tự đưa Trọng ra xe.X2000

9Trọng về Công viên Vĩnh Hằng an nghỉ cùng ba mẹ. X2000

Đăng lại bài viết của  Kiến Quốc (đã đăng tại Báo liếp K5: Thứ tư, ngày 04 tháng một năm 2012).