Hiển thị các bài đăng có nhãn chuyệnxưa. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn chuyệnxưa. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 21 tháng 3, 2017

Kỷ niệm với Thọ Tuyến

Kỷ niệm với Thọ Tuyến




Tôi đã xúc động khi một người bạn xa Tổ quốc vẫn nhớ đến ngày 27/7, nhớ về một kỷ niệm nghịch ngợm, nhớ về một người bạn từ tuổi ấu thơ là một liệt sỹ của khóa 8, đó chính là Phạm Võ Hùng (B5-K8) từ nước Đức xa xôi đã gửi về blog ÚT TRỖI một kỷ niệm về người bạn Bùi Thọ Tuyến. Sau đây tôi đăng nguyên văn kỷ niệm của Phạm Võ Hùng về Bùi Thọ Tuyến.



Hôm qua là ngày 27-7, lên k8 chơi liền gặp Thọ Tuyến. Ảnh Bạn trang trọng đứng cùng các ANH HÙNG LIỆT SỸ khác làm tôi rất cảm động và nhớ tới Bạn rất nhiều. Ảnh tuy mờ nhưng vẫn rõ là thằng bạn năm xưa. Ở B5 hồi đó, Tuyến "hếu" (có lẽ vì da nó trắng quá) là thằng bạn có sức khỏe, gan lỳ và cũng nghịch nghợm ra phết - chủ yếu nó là thằng bạn tốt. Với Tuyến tôi có một kỷ niệm không thể nào quên về chuyện nghịch nghợm thời thơ ấu.

Hồi ở Trung Hà một hôm tôi và Tuyến ngồi chơi ở bờ ao sau bếp, ngắm đàn vịt lượn lờ nó chợt bảo: Tối nay mình kiếm ít trứng vịt đi? Tôi tán thành và chúng tôi cùng bàn tính. Khó nhất là làm sao dậy được nửa đêm vì thằng nào ngủ cũng say. Sau hồi suy nghĩ tôi bảo: để tao gọi. Tối đó trước khi đi ngủ tôi làm một bụng nước căng và y như đã dự kiến tôi dậy trước và sang lay cu cậu: đi thôi, nó dậy ngay và đã tỉnh như sáo. Hai thằng mang theo cái đèn pin bọc trong túi vải (chỉ cho ra tý ánh sáng) và cái mũ rách rồi lầm lũi xuyên qua sân bóng ra chuồng vịt cạnh bờ ao.

Đến nơi, tôi ngồi ngoài "cảnh giới" (tôi chúa sợ bọn gà vịt), còn Tuyến cầm đèn và mũ chui vào chuồng vịt. Sau một hồi lọ mọ chợt có tiếng ngỗng kêu oang oác, liền thấy cu cậu chui ra tay ôm chiếc mũ đựng trứng: tiếc quá tao mới nhặt được có một ít, chỉ tại mấy con ngỗng chết tiệt. Chúng tôi giấu kỹ trứng vào bụi rậm, ra giếng rửa chân tay rồi về ngủ tiếp. Ngày hôm sau chúng tôi vẫn tỉnh bơ, đến chiều tối sau bữa cơm chúng tôi mới lấy trứng ra (hơn chục) cho vào cái chậu nhỏ cùng ít nước rồi đẩy vào cái lò bánh mỳ tuy đã ủ than nhưng vẫn còn nóng chán. Tuy có vài quả bị nổ nhưng hôm đó chúng tôi được bữa no nê (không nhớ còn thêm thằng nào được tham dự bữa đó không ?) Mấy hôm sau ngồi ở bờ ao Tuyến còn bảo: sao tao ghét mấy thằng ngỗng thế! Cú "đánh lẻ" đó có lẽ đến giờ vẫn không ai biết.

Chuyện chỉ có vậy, tuy chỉ là trò nghịch hồi xưa nhưng nó lại gắn với thằng bạn đã thay mặt anh em mình hy sinh anh dũng vì Tổ quốc.
Tuyến ơi, tao là Võ "sái" đây, chúng tao vẫn nhớ mày lắm.

Leipzig, 28/7/2007


Blog "Út Trỗi" 30/7/2007

Thứ Sáu, 13 tháng 1, 2012

Hậu duệ của ông tổ họ Chu hay chuyện Chu Tấn Quang bây giờ mới kể - Hoàng Anh





Hậu duệ của ông tổ họ Chu hay chuyện Chu Tấn Quang bây giờ mới kể

(Một nén hương nhang giành cho bạn tôi – Liệt sĩ Chu tấn Quang - mong tâm linh bạn sẽ mãi mãi trường tồn với đất Việt)

 Hoàng Anh


Trong đám bạn Trỗi thời Quế Lâm hồi đó, Quang - biệt danh ở lớp là “Chu bò liếm” (vì đầu hắn có một đám tóc dựng trước trán) là thằng bạn thân nhất của tôi, đi đâu 2 đứa cũng cặp kè với nhau, vốn dĩ cùng là quân Đống Đa nhà Quang ở ngay Khu Cao Xà Lá[1]Khu Cao Xà Lá là tên tắt khu công nghiệp Cao su - Xà phòng - Thuốc lá ở Hà Nội., còn tôi thì ở Nam Đồng nên cả khi về nước, thường mỗi dịp về phép thì 2 thằng vẫn lếch thếch cùng nhau. Vì rất thân nhau nên Quang hay nói chuyện về gia đình mình và qua đó tôi biết Quang cũng rất hay nhớ nhà luôn tự hào về gia đình dòng họ nhà mình.
Có một lần chúng tôi mò mẫm vào kho đồ cũ của trường Y Trung tìm thấy một miếng gỗ ngăn bàn bị sứt mộng mất một góc, thớ gỗ màu hồng, thấy tôi có vẻ thờ ơ không quan tâm lắm, thực ra tôi rất ngu vì khoản này, Quang vênh mặt bảo tôi: “Ngố thế, mày không biết gỗ này gọt làm súng rất chi là sướng à?” thế rồi hai đứa hì hục xẻ miếng gỗ thành 2 mảnh, vẽ phác thành hình 2 khẩu súng ngắn kiểu K54 (hồi ấy khóa chúng tôi có phong trào làm súng diêm, đốt gỗ xoan tán thành bột than làm pháo bông) rồi cứ thế khoét đục chuốt nhám, lúc làm thấy Quang rất khéo tay, chỉ dùng cái đinh rỉ và mảnh thủy tinh mà miết thành các đường cạnh rãnh khe cò súng y như thiệt rất đẹp, tôi bật miệng khen thì cậu ta mới dẩu mỏ hứng lên với cái giọng khàn khan của thằng trai mới lớn vỡ tiếng: “Tao nghe nhà tao kể Thời ông tổ nhà Chu tao rất giỏi về kiến trúc bị giặc nhà Minh bắt về xây nên Thiên An Môn ở Bắc Kinh mày có tin không?”[2]Thiên An Môn ở Trung quốc, xây từ thời triều Minh vào năm 1417. Theo sử sách ghi lại Đời nhà Minh có ý định xây một cung lớn ở Bắc kinh, nên khi đánh sang Việt nam, ngoài việc bắt hết cha con quan lại nhà Hồ Quý Ly (trong đó có cả Nguyễn Phi Khanh là cha của Nguyễn Trãi, nên có chuyện Nguyễn Trãi tiễn cha đến tận ải Mục Nam Quan) chúng còn tầm nã những thợ có tay nghề cao đưa về Bắc Kinh để xây Thiên An Môn.

(lúc ấy thật sự thì tôi cũng nửa tin nửa ngờ về cái chuyện ông tổ họ Chu nhà nó dù tôi có xem sách sử đâu đó cũng có nói chuyện này)… mấy ngày sau, mỗi thằng chúng tôi đã có một khẩu súng lục gỗ khá oách, Quang thì cưa khúc sau chuyển làm súng diêm, còn tôi thì tiếc công chuốt được khẩu súng khá chuấn nên vẫn giữ nguyên. 
Liệt sĩ Chu tấn Quang
Cũng khoảng thời gian sau đó, trường tôi rộ lên phong trào làm tàu lượn, các anh khóa trên làm trước, lũ khóa chúng tôi cũng hùng hục đua theo, lúc đầu thì mua đồ về ráp lại, nhìn những cánh tàu lượn bay trên bầu trời là lũ chúng tôi sướng mê cả người, nhưng sau vì tàu lượn của chúng tôi thân bằng gỗ nên hay bị gãy, vừa tiếc, lại vừa bực mình. Nhưng Quang “Bò Liếm” không chịu thua. Nó rủ tôi vào một buổi tối trời đen như mực lò mò ra chỗ khóm tre hay trúc gì đó (các bạn còn nhớ ở Y Trung có mấy khóm tre trúc làm cảnh không?) hình như nó đã ngắm nghía từ chiều, vừa cưa vừa run vì sợ bị bắt, nên vừa lấy được một khúc, hai thằng chạy như ma đuổi.HMK6 nói...

     Đi lấy mấy khúc tre thì sợ bị bắt còn chui vào kho đồ Y Trung thì tỉnh bơ (còn lựa chọn nữa chớ!). Đúng là trẻ con.
    Mà nói thật, hồi đó trong kho Y Trung có nhiều cái hay ra phết!
08:31 Ngày 14 tháng 1 năm 2012

 Lúc thấy nó vót tre, rồi lấy dây nhôm phơi quần áo tán ép 2 mảnh thành cái thân máy bay cứng cáp mà rất dẻo chơi tha hồ thì tôi phục lăn và thực sự tin ông tổ họ Chu nó có tài thực.

Chú thích:
[1] Khu Cao Xà Lá là tên tắt khu công nghiệp Cao su - Xà phòng - Thuốc lá ở Hà Nội.
[2] Thiên An Môn ở Trung quốc, xây từ thời triều Minh vào năm 1417. Theo sử sách ghi lại Đời nhà Minh có ý định xây một cung lớn ở Bắc kinh, nên khi đánh sang Việt nam, ngoài việc bắt hết cha con quan lại nhà Hồ Quý Ly (trong đó có cả Nguyễn Phi Khanh là cha của Nguyễn Trãi, nên có chuyện Nguyễn Trãi tiễn cha đến tận ải Mục Nam Quan) chúng còn tầm nã những thợ có tay nghề cao đưa về Bắc Kinh để xây Thiên An Môn.

Đăng lại bài viết của Hoàng Anh (đã đăng tại Blog K8: Thứ sáu, ngày 13 tháng một năm 2012.


Thứ Sáu, 11 tháng 11, 2011

Chủ nhật không cha mẹ lên thăm - hameok6






Chủ nhật không cha mẹ lên thăm

 hameok6


Nhớ hồi đó cứ chủ nhật tới là ngóng cha mẹ lên thăm. Đứa nào có tin báo thì ra Chiêu đãi sở, còn thì lang thang đi chơi, nhiều khi tới quên cả cơm trưa. Một lần ở Hưng Hóa, tôi đi ăn trễ, khi ra về, ở nhà ăn không còn ai thì bỗng thấy đám Linh cố

Đặng Bá Linh

Linh cố - Liệt sỹ
Sinh: 9/3/1953.
NR: 75 Trần Quốc Toản, Hoàn Kiếm, HN.
Nhập ngũ: 1/1972
Đơn vị: C611, F330-338 -> C2, F304
Hy sinh: 26/8/1972 (18/7 Nhâm Tý) tại Cao điểm 105 Bắc (dưới chân điểm cao 367), thuộc dãy Trường Phước, Quảng Trị. (Đã quy tập lần 1 về NTLS xã Hải Lệ, Hải Lăng nhưng lọ penecicline đựng thông tin về LS bị thất lạc nên mộ anh trở thành vô danh. Sau đó LS được quy tập lần 2 về NTLS huyện Hải Lăng, Quảng Trị - Ga Diên Sanh, quá vài trăm mét - Gia đình lấy nắm đất từ cao điểm 105 Bắc về thờ).
Liên hệ gia đình: Mẹ Đặng Thu Hồng, 88 Lê Thị Hồng Gấm, Q1, TP. HCM.

1970

, Chi cố

Nguyễn Ngọc Chi


Chi cố
0903 714 111
SG

1970

2012

và mấy đứa nữa thất thểu tới.
– Đâu còn gì nữa. Sao tới trễ vậy?
– Mệt quá!
Tụi nó vào lục lọi trong bếp được mấy miếng cháy đen chắc các cô nuôi để cho heo hay nấu nước “mầu chè”TTh nói...
Cái nước “mầu chè” ngày đó bây giờ mới biết là đồ uống quý, có tác dụng tốt cho tiêu hóa (Xem bài Trà gạo tại http://thuongtra.com/tra/2011/10/tra-gao/). Tiếc không biết sớm :))
22:35 Ngày 11 tháng 11 năm 2011

HMK6 nói...
@TTh: Hèn nào hồi đó chẳng ai trong tụi mình bị đau dạ dày!?Thắng te, hình như mày cũng có mặt trong đám hôm đó thì phải?
00:30 Ngày 12 tháng 11 năm 2011

TTh nói...
@HM Không được tham dự vụ đó.
12:05 Ngày 12 tháng 11 năm 2011  

HMK6 nói... Đúng vậy! Mới đầu tôi tính bắt chước tụi nhà văn, viết bài này với với nhân vật "tôi" cho có vẻ sinh động. Nhưng sau nghĩ lại, AE mình làm kỹ thuật nên hơi kỹ tính lại nói "xạo, mày có ở đấy đâu!". Vậy là sửa lại. Nếu có sai là tại thằng kể lại cho mình nghe chứ ko phải tại mình!
13:16 Ngày 13 tháng 11 năm 2011

chia nhau. Vừa ăn tụi nó vừa kể:

Sáng nay tụi nó lang thang ra cánh đồng phía sau trường men theo các bờ ruộng mà cũng chẳng biết đi đâu, làm gì. Vừa đi vừa nói dóc đủ thứ chuyện trên đời, bỗng 1 đứa phát hiện có 1 con cò đang đứng trên bờ ruộng xa xa. Để tao – Linh cố nói và lượm 1 cục đá ném 1 phát trúng ngay nó. Chú cò hoảng hốt bay lên, nhưng vì đã “ăn đạn” nên cũng chỉ bay tà tà chút xíu là lại đậu xuống. A, a…! – Cả bọn reo hò, lượm đá ném tới tấp, vừa ném vừa rượt theo. Con cò hoảng hồn lại bay, nhưng chỉ được một đoạn ngắn là đậu xuống. Cả đám hăng hái như được uống chất kích thích vừa la hét, vừa ném đá và băng băng lội ruộng rượt đuổi bất chấp sình lầy, nắng gió …


Tranh F.Lực
Mãi rồi chú cò cũng không chịu nổi và rớt xuống như lũ chim sẻ bị Hồng vệ binh rượt hồi nào. Cả bọn lao lại, đứa nào cũng mồ hôi nhễ nhại, miệng thở phì phò, quần áo lấm lem nhào vô “chiến lợi phẩm”. Lập tức triển khai tới một gò đất gần đó. Vặt lông, đào bếp, tìm củi, tìm lửa, đắp đất … Thôi thì đủ cả, mỗi đứa một việc. Và cuối cùng, con cò cũng tạm gọi là chín. Bốn năm thằng xúm vào chia nhau ăn hả hê giữa ruộng con cò to… hơn nắm tay một tý với mùi vị khét, đắng và không có bất cứ cái thứ gì để chấm! Đúng là có sức người, sỏi đá cũng thành cơm huống gì con cò!

Ăn xong, mệt phờ. Cả bọn rúc vào một bụi cây nằm nghỉ một lúc rồi lần mò quay về trường. Lúc này bụng đã đói, một tí thịt cò càng làm kích thích dạ dày đói hơn. Khi đuổi con cò, chẳng thấy gì, giờ mới biết chạy xa trường tới mấy cây số. Trời nắng chang chang, không có tí nước nào, cả bọn lầm lũi đi về thầm nghĩ tới bữa cơm trưa với mấy “cục bột luộc”…
Mãi rồi tụi nó cũng về tới trường để có được mấy cục cháy đen như đã nói.

Vậy là xong một ngày chủ nhật không có cha mẹ lên thăm! 

Đăng lại bài viết của hameok6 (đã đăng tại Blog K8: Thứ sáu, ngày 11 tháng mười một năm 2011.
 

Thứ Ba, 22 tháng 4, 2008

Nhớ Chu Quang - Đào Duy



Đào Duy 

Hưng Hóa - Phú Thọ đầu mùa hè 1970, chúng tôi chuẩn bị ôn thi hết lớp chín. Một buổi trưa chẳng hiểu sao không ngủ được, nằm bên cạnh tôi thằng bạn thân – Tiến Dũng, hắn cũng trằn trọc lăn qua lăn lại mắt thao láo nhìn qua cửa sổ giống tôi. Cành phượng vĩ với những chùm hoa như lửa đong đưa theo gió trước ô cửa sổ, ngoài trời nắng hoe hoe vàng và ngập tràn trong không gian là âm thanh của tiếng ve đầu hè như mời gọi thúc dục … Tôi huých đầu gối vào cái mông to sụ của Dũng: - Không ngủ à? Hắn giật thót mình quay lại - Ừ! Chẳng hiểu sao mình không thấy buồn ngủ - Bọn mình đi lang thang đi- Tôi khơi mào. Chỉ đợi có thế vì nhìn mắt hắn là tôi biết, mơ màng lắm. Hắn đồng ý ngay, đưa ngón tay lên miệng: Xuỵt! khẽ thôi không thầy Chương biết thì chết. Chúng tôi chuồn theo bức tường phía cổng phụ. Tường không cao lắm tôi thao tác ngon ơ, loáng cái tôi đã ở phía ngoài. Uỵch! tôi nghe như tiếng bao gì đó rất nặng rơi, nhìn lại phía sau thấy thằng bạn lồm cồm bò dưới đất. “Chỉ tại cái mông chết tiệt người qua hết rồi vướng mỗi cái mông đâm ra tao mới ngã”. Quả thật thằng bạn tôi “mẫu mã” cũng khá chỉ duy nhất có cặp mông hơi bị xệ nên tôi hay gọi hắn là Dũng “mộng năng”. Chúng tôi đi qua tiệm sửa xe Quý Long giữa phố vẫn thấy tay chủ quán cặm cụi tận thu, rồi ngược lên phía trên thị trấn đối diện với bách hóa tổng hợp phía bên kia đường tôi thấy sau tủ kính một thân hình béo phị trần trùng trục đang cúi đầu với cái kính lúp đeo bên mắt, chắc lại một pan khó đây! chiếc đồng hồ “Nikle vừa nghe vừa lắc” cũ rích từ thời thuộc pháp của tay khách nào chơi xỏ hay tiếc “đồ cổ” đem sửa đi để làm kỷ niệm chăng tôi nghĩ thế và tủm tỉm cười khi nhìn lên tấm biển quảng cáo với cái tên đầy ấn tượng “ Tiệm chữa đồng hồ vĩ đại”. Thị trấn vắng hoe, chúng tôi vòng trở lại, hai bên phố hình như mọi người cũng chìm trong giấc ngủ trưa, ngay cả hàng bàng và phượng vỹ bên đường cũng xõa lá xuống như mơ màng. Nhưng bỗng đâu một buổi trưa hè êm ả, thơ mộng bị phá hỏng bởi âm thanh lạc lõng của tiếng gõ chát chát, cạch cạch … của tay thợ gò cuối phố. Lạ thật chỉ có ba vị đại diện cho “giai cấp” công nhân của cái thị trấn này là còn hăm hở làm việc giữa một trưa hè lãng mạn thế này còn tuyệt nhiên mọi sinh vật đều lặng im, mơ màng thưởng thức khoảnh khắc giao mùa tuyệt vời chả trách ông Mác ông ấy khẳng định chỉ có giai cấp công nhân mới lãnh đạo cách mạng được cũng phải. Vòng theo lối cổng chính phía nhà thờ đổ có cái cửa hiệu may của tay bảo hoàng trọc đầu ngày xưa theo tây đánh ta tôi gợi ý : Mình lướt qua tiệm lão trọc thợ may ngắm con gái lão ta một tí cho thư thái rồi về học cho nó vào. -Sao ý mày giống tao thế, thằng bạn tôi hưởng ứng nhiệt liêt. Đi qua đi lại đến hai vòng mà không thấy con gái của lão thợ may đâu chỉ thấy thấp thoáng sau chiếc bàn may là cái đầu trọc chết tiệt nhấp nha, nhấp nhổm đang đo đo, vẽ vẽ, thế là hỏng toi mất một trưa hè tuyệt đẹp, không lẽ vòng lại đến ba lần, máu sỹ nổi lên cóc thèm nữa và theo cổng chính chúng tôi trở về lớp. Sau này mới biết chả riêng gì chúng tôi mấy bác khóa trên cũng “quần nát” cổng nhà lão trọc nghe nói có bác còn rủ rê được con gái lão ta đi chơi tối nhưng rồi sau này do ngại lý lịch nên ngãng ra, lập trường giai cấp ra “phết”, nhưng riêng tôi, tôi lại thấy bác nào đó xử sự như thế nó có vẻ cực đoan thế nào ấy. Giá là tôi mà có được cơ hội như thế thì tôi sẽ khác, tôi phải “đấu tranh” giai cấp đến cùng phải “triệt để” cách mạng.
Dũng lên phòng ngủ tiếp còn tôi lén ra sau nhà giải quyết nỗi buồn. Đang nép người vào bức tường dưới tầng trệt, phía trong là lớp học “xả hơi” tôi bỗng nghe thấy tiếng lạch cạch và tiếng xoẹt xoẹt như tiếng giũa sắt, nhìn vào trong tôi thấy Chu Quang đang ngồi chăm chú khi lại gần tôi mới biết thì ra ông bạn đang làm lưỡi câu cá. Quang học lớp khác, chúng tôi không chơi thân với nhau, Quang học khá ít tham gia các nhóm nghịch ngợm như tụi chúng tôi, ngay cả thể thao thể dục bạn cũng chẳng đoái hoài, nhưng đặc biệt bạn rất khéo tay. Quang không thật nổi trội trong khóa nhưng bạn là một học sinh khá và là một trò ngoan.
Tôi từ từ tiến lại phía sau Quang tay đập mạnh vào vai rồi quát:
“Trưa không ngủ xuống đây làm gì”, tôi giả giọng thày Ninh. Quang giật thót người quay lại định thần một lúc mặt Quang đỏ lên rồi nói như chửi: - Tao làm gì việc đ … gì đến mày, tôi hơi ngỡ ngàng trước phản ứng của Quang, và rồi hai đứa cãi nhau, sợ làm um lên không có lợi hai thằng tôi như hai hiệp sỹ thách đấu hẹn tối nay gặp nhau ở chuồng bò phía cổng trường để giải quyết chuyện “xúc phạm” danh dự của nhau rồi hai đứa chúng tôi giải tán về lớp của mình, vừa lúc kèn báo thức chiều vang lên.
Đúng hẹn tôi rủ thêm Tô Tâm, tôi rất quý Tâm vì Tâm hiền lành xuề xòa nhiều khi đến luộm thuộm. Tâm thông minh lười học nhưng học vẫn rất khá, Tâm chơi nhiều môn thể thao đặc biệt là bóng bàn và bóng đá rất hay nghe nói Tâm học ở trường học sinh miền nam từ nhỏ nên tôi nghĩ chắc võ nghệ cũng khá nên tôi rủ Tâm đi theo để hỗ trợ nếu có gì bất trắc xảy ra. Khi nghe tôi đặt vấn đề Tâm nhiệt tình nhận lời. Trời tối thui, mùi phân và nước đái bò thoang thoảng hai thằng tới “đấu trường” chờ một lúc mà không thấy đối phương đến. Hay Quang thay đổi ý định chuồn rồi? thật may cho mình, tôi nghĩ bụng. Vừa vặn đúng lúc đó thì Quang tới cùng đi với một ông bạn nữa tôi không nhớ là ai, sau này nghe Tâm nói lại là Hồng lồi, một hảo hán của khóa tôi, tôi bắt đấu chột dạ, hắn giao du với Hồng lồi thì cái khoản “kia” của hắn phải khá lắm kiểu này chắc tôi bị nốc ao quá, tôi bắt đầu mất hết tự tin và giao động. Sau khi giao hẹn phương thức thi đấu chúng tôi nhập cuộc ngay. Tôi thấy Quang lưng cúi xuống hình thước thợ, đầu gối hơi thấp, một tay vắt chéo đặt trên lưng còn một tay đưa ra phía trước bàn tay chụm lại hướng về phía tôi, nhìn từ xa các bạn sẽ thấy nó giống như con cò đang vươn cổ đứng “ị”. Rõ ràng đây là một kiểu đứng “thế” của bậc cao nghề. Kệ đối phương, tôi cũng hạ thấp người chân đảo chữ chi như Ronando làm động tác giả khi lừa bóng còn tay thì quay như “chong chóng”, múa may một hồi chả thấy đối phương lao vào chỉ thấy Quang di chuyển cái “cổ con cò” hướng theo sự dịch chuyển của tôi. Được một lúc mệt quá một phần cũng chóng mặt do tự mình nhìn hai tay múa trước mặt tôi ngã vật ra tuy nhiên tôi vẫn cẩn thận la to “giải lao”. Tâm lao vào tôi tay cầm tàu lá chuối vừa quạt cho tôi vừa nói: Ông phí sức quá đối phương nó chả mất đi đâu tí sức nào trong khi ông múa quá nhiều mồm thì thở hồng hộc như bò đẻ thế kia thì đánh đấm cái gì. Sau khi giải lao chúng tôi vào hiệp hai vẫn với chiến thuật cũ, bị thúc bởi hai võ sư đứng ngoài “vào đi, vào đi…” Thế là tôi nóng máu lao vào đối phương, đầu tiên tôi còn mở mắt nhưng thấy trời tối cũng chẳng nhìn rõ nên tôi nhắm tịt mắt lại vì mở cũng chả có tác dụng gì có khi đối phương nó lụi cho một quả vào mắt thì cứ gọi là toi. Cứ thế tôi lao vào loạn xạ, tay văng tứ tung trúng đâu thì trúng không cần biết. Tự nhiên tôi thấy tiếng ai chẳng biết có phải của Tâm không: đá đi! đá nữa chứ! sao không dùng chân à. Thế là tôi giật mình và vội vàng không dùng tay nữa, tôi chuyển sang dùng chân đá, cứ thế tôi đá, đá lung tung bỗng tôi thấy bẹt một cái người bỗng nhẹ bẫng đi và mùi cứt bò xộc lên, kệ tôi cứ đá. Bỗng tôi lại nghe thấy tiếng: Sao lại chỉ có đá, không đấm à. Mẹ nó chứ cái anh võ nghệ này phức tạp thật, mải chân thì quên bố nó tay, đến khi nhớ tới tay thì lại quên phắt mất chân. Được khoảng ba bốn phút gì đó hai thằng tôi ngã vật ra, tiếng Hồng lồi la lớn: xong! Hai thắng tôi nằm lăn dưới đất thở hồng hộc mất một lúc, ngồi dậy bắt tay nhau rất quân tử rồi theo hai hướng chúng tôi chuồn về doanh trại trên người bê bết cứt bò. Tôi lao ra giếng tắm và trở lên phòng như hề không có việc gì xảy ra. Đêm nằm tự dưng tôi thấy đau ê ẩm ở mu bàn tay phải. Sáng hôm sau tập trung lên lớp tôi len lén nhìn sang lớp của Quang, tôi thấy một mắt của Quang sưng to và đỏ trong lòng tôi trào nên niềm thương bạn cộng với lỗi lo “Không biết Quang có sao không?”Mấy ngày sau mắt bạn trở lại bình thường tôi mới yên tâm. Rồi mọi việc cho qua, chúng tôi cũng chả giận gì nhau, tuổi thơ dễ quên những chuyện vặt vãnh, rồi năm học cuối cùng ở trường Trỗi của chúng tôi kết thúc.

Trường giải tán mỗi đứa mỗi phương sống chết trong chiến tranh, mải miết mưu sinh trong thời bình chẳng còn đâu thời gian để dò hỏi tin nhau. Cho mãi tới khi cầm trên tay cuốn “Sinh ra trong khói lửa” – tập hai. Khi lần giở tới trang 142 bài “ Chu Tấn Quang rực sáng tên anh” của tác giả Trần Kiến Quốc và bài “Lá thư trước ngày ra trận” của ban biên tập. Đọc đi đọc lại ngắm nhìn mãi tấm hình bạn mà tôi không sao cầm nổi nước mắt. Quang đứng đó khuôn mặt măng tơ bình thản bộ quân phục màu ôliu chững chạc, khẩu AK đeo bên vai bàn tay nắm chặt thân súng. Quang gác bút nghiên vào chiến trường thì cũng vào thời điểm ấy chúng tôi lại ngược trở ra quay lại trường học tiếp, hai chúng tôi đi ngược chiều nhau, nhưng chỉ có điều Quang đi, đi mãi. Quang trở thành người anh hùng trong chúng tôi, Anh ngã xuống cho chúng tôi hôm nay, cho con cháu chúng tôi ngày mai … viết lại một kỷ niệm về Chu Quang, thắp nén nhang tạ ơn anh và các đồng đội trong cái nhớ cồn cào mùa hè cuối cùng ở trường Trỗi - Hưng Hóa năm 1970. Quang trẻ mãi trong tôi như tấm hình của anh ôm súng đứng kia, một người lính.



Đăng lại bài viết của Nguyễn Duy Đảo (đã đăng tại „Trang văn nghệ trường VHQĐ Nguyễn Văn Trỗi”: Thứ hai, ngày 21 tháng tư năm 2008)