Mộ gió
Đăng lại bài viết của Hà Mèo (đã đăng tại „Blog Bạn Trường Trỗi”: Thứ tư, tháng một 21, 2009)

K3 thắp hương LS Cao Quốc Bảo - 26/07/2020 - HN - - Ảnh: Võ Song Yên K3

K7 thăm gia đình - thắp hương các Bạn LS của khóa - 26/07/2020 - HN - Thắp hương tưởng nhớ LS Nguyễn Khắc Bình - Ảnh: Hà Quang Vũ K7

K7 thăm gia đình - thắp hương các Bạn LS của khóa - 26/07/2020 - HN - Thắp hương tưởng nhớ LS Ngô Tất Thắng - Ảnh: Hà Quang Vũ K7

K7 thăm gia đình - thắp hương các Bạn LS của khóa - 26/07/2020 - HN - Thắp hương tưởng nhớ LS Nguyễn Đức Thảo - Ảnh: Hà Quang Vũ K7

K7 thăm gia đình - thắp hương các Bạn LS của khóa - 26/07/2020 - HN - Thắp hương tưởng LS Đặng Đình Kỳ - Ảnh: Hà Quang Vũ K7

K7 thăm gia đình - thắp hương các Bạn LS của khóa - 26/07/2020 - HN - Thắp hương tưởng nhớ LS Trần Hữu Dân - Ảnh: Hà Quang Vũ K7

K7 cùng em gái bạn Thảo viếng mộ bạn LS Nguyễn Đức Thảo - 25/07/2020 - Nghĩa trang liệt sỹ, xã Tân Cương, Tỉnh Thái Nguyên - Chuyến này nhiều bạn đi thắp hương cho Thảo, mong bạn phù hộ độ trì cho các bạn K7 và ace Trỗi - Ảnh: Phạm Tuấn Phan K7

K6 thắp hương các liệt sĩ của khóa - 25/07/2020 - HN - Thắp hương cho bạn Nguyễn Mạnh Minh - Ảnh: Nguyễn Thắng Lương (Ngọc) K6

K6 thắp hương các liệt sĩ của khóa - 25/07/2020 - HN - Thắp hương cho bạn Võ Nguyên Trọng - Ảnh: Nguyễn Thắng Lương (Ngọc)

K6 thắp hương các liệt sĩ của khóa - 25/07/2020 - HN - Thắp hương cho bạn Nguyễn Tiến Quân - Ảnh: Nguyễn Thắng Lương (Ngọc)

K5 thăm gia đình và thắp hương tưởng nhớ bạn Liệt sĩ - 23/07/2020 - HN - Thăm và thắp hương tại nhà bạn Liệt sĩ Nguyễn Lâm - Ảnh: Phạm Hồng Phương K5

K5 thăm gia đình và thắp hương tưởng nhớ bạn Liệt sĩ - 23/07/2020 - HN - Thăm và thắp hương tại nhà bạn Liệt sĩ Vũ Kiên Cường - Ảnh: Phạm Hồng Phương K6

K5 thăm gia đình và thắp hương tưởng nhớ bạn Liệt sĩ - 23/07/2020 - HN - Thăm và thắp hương tại nhà bạn Liệt sĩ Trịnh Thúc Doanh - Ảnh: Phạm Hồng Phương K7

K6 Hành hương Tri ân dịp về thăm đất Quảng Miền trung - 11/07/2020 - Quảng Ngãi - Thăm tượng đài mẹ Việt Nam anh hùng (mẹ Thứ) - Ảnh: Nguyễn Kim Hồ K6

K6 Hành hương Tri ân dịp về thăm đất Quảng Miền trung - 11/07/2020 - Quảng Ngãi - Thăm nhà lưu niệm cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng - Ảnh: Nguyễn Kim Hồ K6

K6 Hành hương Tri ân dịp về thăm đất Quảng Miền trung - 11/07/2020 - Quảng Ngãi - Thăm cột cờ Tổ Quốc trên đảo Lý Sơn - Ảnh: Nguyễn Kim Hồ K6

K6 Hành hương Tri ân dịp về thăm đất Quảng Miền trung - 11/07/2020 - Quảng Ngãi - Thăm nhà trưng bày Hải đội Hoàng Sa trên đảo Lý Sơn - Ảnh: Nguyễn Kim Hồ K6

K6 Hành hương Tri ân dịp về thăm đất Quảng Miền trung - 11/07/2020 - Quảng Ngãi - Thăm khu chứng tích Sơn Mỹ, Tịnh Khê, Sơn Tịnh, Quảng Ngãi - Ảnh: Nguyễn Kim Hồ K6

K4 Hành hương Tri ân dịp gặp mặt truyền thống đầu tháng 7/2020 tại Quảng Trị - 02/07/2020 - Quảng Trị - Thăm viếng Mộ Đại tướng - Ảnh: Phạm Mạnh Kiên K4

K4 Hành hương Tri ân dịp gặp mặt truyền thống đầu tháng 7/2020 tại Quảng Trị - 02/07/2020 - Quảng Trị - Thăm Cầu Hiền Lương - Ảnh: Phạm Mạnh Kiên K4

K4 Hành hương Tri ân dịp gặp mặt truyền thống đầu tháng 7/2020 tại Quảng Trị - 02/07/2020 - Quảng Trị - Thăm Địa Đạo Vịnh Mốc - Ảnh: Phạm Mạnh Kiên K4

K4 Hành hương Tri ân dịp gặp mặt truyền thống đầu tháng 7/2020 tại Quảng Trị - 02/07/2020 - Quảng Trị - Thăm viếng Nghĩa trang Liệt sỹ Quốc Gia Đường 9 - Ảnh: Phạm Mạnh Kiên K4

K4 Hành hương Tri ân dịp gặp mặt truyền thống đầu tháng 7/2020 tại Quảng Trị - 02/07/2020 - Quảng Trị - Thăm viếng Nghĩa trang liệt sĩ Trường Sơn - Ảnh: Phạm Mạnh Kiên K4

K4 Hành hương Tri ân dịp gặp mặt truyền thống đầu tháng 7/2020 tại Quảng Trị - 02/07/2020 - Quảng Trị - Thăm viếng LS Mạnh Minh K6 - Ảnh: Phạm Mạnh Kiên K4

K4 Hành hương Tri ân dịp gặp mặt truyền thống đầu tháng 7/2020 tại Quảng Trị - 02/07/2020 - Quảng Trị - Thăm viếng Thành cổ Quảng Trị - Ảnh: Phạm Mạnh Kiên K4
| Start: | Oct 15, '08 |
| Location: | Nhà tưởng niệm Anh Trỗi - Thanh Quýt, Điện Bàn, Quảng Nam |
Tin về LS Đỗ Khắc Tiến k6
Trong dịp về thăm lại Mỹ Yên, Đại Từ hôm qua, các anh K4 đã đến thăm gia đình Tiến Bồ.
"...
Theo lời dặn của Huỳnh Hồng k6, chúng tôi hỏi thăm về LS Đỗ Khắc Tiến k6. Các anh ở Xã biết ngay. Nhà Tiến ở khá xa, gần chân núi ngoài cái ngầm "dắt tay". Anh Quang Bí thư và một cậu thanh niên có bố trước kia ở Lữ 144 đã từng gác nhà các tướng lĩnh chở xe máy chúng tôi đến. |
Nhà Tiến đang sửa lại trần nên cả hai đều trong tình trạng ngổn ngang. Cậu em tên Hoàn sinh 1962, trung tá CS điều tra huyện (đã từng ở CS bảo vệ tại HN) tiếp chúng tôi. |
Bà mẹ Tiến trông không được mạnh, lại ngãng tai. Chúng tôi chào bà ra về. Xin cảm ơn anh HữuThành và các anh K4! |
Cũng nhờ thông tin của Huỳnh Hồng (Đỗ Khắc Tiến), hỏi Google thì tại trang WEB “Nhắn tìm đồng đội“ thấy có tên Đỗ Khắc Tiến (1952-1972-Mỹ Yên-Đại Từ-Sa Thầy) trong DS "Các liệt sĩ nguyên quán Thái Nguyên đã được quy tập tại nghĩa trang tỉnh Kon Tum". Vậy mộ bạn hiện ở Nghĩa trang Sa Thầy. Rẫt tiếc là thông tin này được đưa lên mạng muộn nên các anh K4 đã không trao đổi được với gia đình bạn. Không hiểu gia đình Tiến Bồ có biết điều này? Bác nào có điều kiện, giúp liên lạc với gia đình bạn, biết đâu tin này vẫn có giá trị.
Đã bổ xung LS Đỗ Khắc Tiến vào Danh sách các Anh hùng, Liệt sĩ tại Blog K6
21. Liệt sĩ Đỗ Khắc Tiến
Học sinh khóa 6
Sinh: 1952 Quê: Mỹ Yên, Đại Từ, Thái Nguyên.
Hy sinh: 1972
Mộ tại Nghĩa trang Liệt sĩ Sa Thầy - tỉnh Kon Tum.
Liên hệ gia đình: Đỗ Hoàn (em trai) sinh 1962, trung tá CS điều tra huyện Đại Từ.
| Start: | Oct 15, '08 |
| Location: | Nhà tưởng niệm Anh Trỗi - Thanh Quýt, Điện Bàn, Quảng Nam |
| Start: | Oct 7, '08 |
| Location: | TP HCM |
Nằm trằn trọc trên giường, bài hát “Những ánh sao đêm” của nhạc sỹ Phan Huỳnh Điểu trong chương trình ca nhạc tối trên Tivi cứ mãi ám ảnh tôi.
Lời bài hát đụng chạm tới một kỷ niệm của tôi hơn bốn mươi năm về trước.
Năm 1962 lúc đó tôi học lớp hai. Lũ trẻ chúng tôi khi ấy mỗi một mùa trong năm chúng tôi đều có những trò chơi riêng, toàn những trò chơi dân dã mà giờ đây không còn, đã “tuyệt chủng” có chăng chỉ còn tra trong “sách đỏ” mới thấy.
Mùa đông, mùa của trò súng diêm, súng diêm là trò chơi có tính “công nghệ” hớp hồn tất cả lũ trẻ trong xóm chúng tôi.
Sau khi thập thò ở trại mộc cuối phố kiếm được tấm “phôi” gỗ 3x15x20 là tuyệt vời. Về nhà tìm một chiếc đinh to, đập bẹt một đầu để làm đục. Sau hai ba ngày kỳ cạch cuối cùng khẩu súng gỗ cũng được hình thành.
Chúng tôi mặc sức sáng tạo. Khẩu súng thằng bạn tôi làm giống y khẩu “Pạckhọoc” trong phim tàu. Nhưng chỉ những tay nào hào hoa, giàu trí tưởng tượng thì mới sáng tạo ra. Còn tôi, tôi cứ làm theo mẫu mã cổ điển đơn giản có đủ báng, nòng và một cái lỗ để cho “đầu van” vào sau khi ho sặc sụa và mắt cay xè vì lúi húi ở cái lò than dùi cho xong cái lỗ trong nòng súng.
Khâu quan trọng nhất của khẩu súng là cái “đầu van”. Về cái “đầu van” này mà có lần tôi xuýt bị một trận đòn tuốt xác nếu sự việc vỡ lở ra.
Hồi đó nhà tôi ở là một ngôi biệt thự được xây từ thời Pháp. Bộ tư lệnh quân khu phân cho bốn gia đình. Tầng trên có gia đình tôi và gia đình bác Tường (Bác nguyên là đại tá chính ủy sư 320, 308 khi đánh Quảng trị năm 1972 sau đó bác được điều về làm phó tổng thanh tra quân đội. Bác mất 19/8/1981)
Bác Tường ở một mình. Gia đình bác ở xa nên bác chỉ nhận một phòng lớn đủ ở khi có bác gái và con cháu thỉnh thoảng lên thăm. Còn lại gia đình tôi “chiếm hết”.
Tầng dưới là gia đình bác chính ủy và gia đình bác tư lệnh phó hậu cần quân khu.
Bác Tường coi tôi như con vì tôi cùng tuổi lít nhít như lũ con của bác. Có kẹo bánh ngon hay thứ gì lạ khi bác đi dự tiệc hay đi công tác về bác đều dành cho tôi nên tôi với bác “thân nhau” như hai người bạn vậy.
Một lần sang phòng bác chơi tôi thấy trên bàn của bác có một chiếc xăm sao vàng còn mới, có lẽ bác đem ra chuẩn bị thay vào chiếc xe đạp thống nhất của mình. Mắt tôi sáng rực lên khi nhìn thấy chiếc đầu van vàng óng cắm trên chiếc xăm xe. Tôi như kẻ đói năm Ất Dậu đứng trước tô cháo gà bốc khói nghi ngút. Trong đầu tôi “ước gì mình có được chiếc đầu van kia? Khẩu súng đã hoàn tất chỉ còn thiếu mỗi mình nó!”.
Thế là chẳng nói chẳng rằng tôi chạy về nhà xách chiếc kéo cắt chỉ của mẹ len lén sang phòng bác rồi mắm môi mắm lợi cắt nghiến ngay cái đầu van phóng vội về nhà giấu xuống gậm giường rồi ở tịt nhà không sang phòng bác nữa.
Một lúc sau tôi thấy tiếng bác gọi ngoài cửa:
- Duy ơi sang bác bảo!.
Biết không thể trốn được vì chỉ có mỗi mình tôi ở nhà. Tôi đành lủi thủi đi qua phòng bác coi như không có chuyện gì xảy ra.
Vừa sang tới nơi bác đã hỏi:
- Đang chơi với bác sao lại bỏ về? bác bận sửa chiếc xe đạp không có ai tiếp chuyện buồn hả?
Vòng vèo một hồi rồi bác hỏi:
- Cháu có cất hộ bác cái “đầu van” xe không?
Tôi lí nhí trả lời:
- Không ạ!
- Lạ nhỉ! Chỉ có hai bác cháu mà cái “đầu van” bị ai cắt mất? có lẽ trong khu nhà của chúng ta có kẻ trộm chăng? Cháu ngồi đây bác đi báo công an để các chú ấy điều tra, phen này thế nào các chú ấy cũng tìm ra thủ phạm, các chú ấy mà bắt được thì chỉ có nước tù mọt xương.
Bác còn “tra tấn” tôi thêm:
- Không khéo các chú ấy còn thông báo với nhà trường và bị đuổi học nữa.
Tôi sợ đến vãi tè ra quần, thế là tôi khóc toáng lên và tuồn tuột khai hết sự tình.
Bác lấy khăn lau nước mắt cho tôi và giảng giải một hồi về việc làm sai trái của mình rồi động viên tôi bằng mấy viên kẹo.
Thế là bác đành bỏ giở việc thay chiếc xăm xe mới, cẩn thận dựng lại chiếc xe vào góc phòng rồi nói với tôi: “yên tâm bác sẽ không cho bố mẹ cháu biết chuyện này đâu”.
Bài học “sư phạm” ấy của bác đã theo tôi đi suốt cuộc đời. Sau này khi lớn lên có gia đình và có con tôi đã vận dụng những kiến thức ấy để giáo dục thằng con tôi.
Cũng những năm ấy tôi có thằng bạn thân học cùng lớp, tên nó là Đạt ngồi ngay sát bên tôi ở dãy bàn trên cùng. Bố Đạt làm nghề sửa chữa xe đạp, nhà Đạt ở gần trường. Hôm đó trong giờ học Đạt quay sang khoe với tôi. Hắn rút từ trong túi quần ra một cái bao diêm rồi cẩn thận mở ra, bên trong là cái gói giấy, tờ giấy gói được xé từ quyển sổ tay, trong lớp giấy là một chiếc “đầu van” Pháp mới cứng. Mắt nhìn chiếc “đầu van” trong miệng tôi nước bọt không biết ở đâu tuôn ra lắm thế.
Đối với Đạt chiếc “đầu van” thật đơn giản còn với tôi là cả một ước mơ lớn lao. Suốt trong giờ học đầu óc tôi chỉ vẩn vơ nghĩ tới chiếc “đầu van” và tự nhiên tôi nghĩ ra “trò”. Tôi nhẹ nhàng thò tay vào túi quần của hắn. Đạt không hề biết gì. “Khua khoắng” một hồi tôi bỗng thấy một vật gì mềm mềm cỡ bằng đầu ngón tay. Không phải! Cái đầu van cứng mà phải nằm trong bao diêm? Thế là tôi bỏ qua cái vật mềm mềm bằng đầu ngón tay ấy. Đây rồi! nó nằm đây! Đạt vẫn không hề hay biết. Tôi nhẹ nhàng lấy bao diêm ra, mục đích của tôi muốn dấu đi để trêu Đạt.
Thấy công việc trót lọt hoàn hảo quá mà thằng bạn không hề hay biết. Thế là lòng tham và sự thèm muốn dâng tràn trong đầu óc thiển cận của tôi. Tôi không còn đủ ý chí để cưỡng lại cám dỗ vật chất nữa.
Giờ ra chơi tôi phóng một mạch về nhà và vội vã quay trở lại trường. Nhưng không kịp, 30 phút nghỉ giữa giờ không đủ thời gian cho tôi từ trường về nhà và quay trở lại lớp, khi tới các lớp đã vào tiết học mới.
Vừa tới gần cửa lớp tôi đã nghe thấy tiếng khóc thảm thiết từ trong vọng ra. Tiếng khóc nghèn nghẹt bởi nước mắt, nước mũi tràn ứ trong cuống họng. Giọng Đạt méo xẹo: “Cô ơi! Em bị mất cái đầu van Pháp rồi! chỉ có nó thôi! em chỉ cho một mình nó biết! hu hu u u…”
- Thưa cô em vào muộn!
Cả lớp dồn hết ánh mắt nghi ngờ về phía cửa lớp nơi tôi đang đứng. Lúc này giọng Đạt lại ùng ục vống lên: “Trả tao cái đầu van! Cô ơi! Chỉ có nó! Hu hu u u …”
- Duy em đi đâu bây giờ mới vào?
Ngập ngừng một lúc tôi mới cất được lên lời:
- Dạ thưa cô … thưa cô … em bị đau bụng nên giờ ra chơi tranh thủ về nhà giải quyết .
Không hiểu sao tôi lại trơn tru trả lời cô không một chút ngượng ngập như thế?
Chuyện đau bụng của tôi đã có “tiền sử”, nên tôi đem ra làm vũ khí để hù dọa cô, dọa luôn cả lũ bạn trong lớp chăng?
Số là thế này: Có một lần tôi bị đau bụng, chả biết giờ ra chơi tôi ăn phải cái quái gì? Thịt bò khô hay ốc mút hay táo dầm, khế dầm … hay gì gì chẳng biết nữa của ông già người tầu bán ở đầu chợ “Baty” ngay sát cổng trường mà khi vào lớp tôi bị đau bụng ghê gớm.
Đáng lẽ ra thì tôi cũng cố nhịn được cho tới lúc tan trường. Nhưng khổ cho tôi, tôi lại ngồi ngay bàn đầu, xúi quẩy hôm ấy lại vớ phải mấy đứa trực nhật chết tiệt “lười” không chịu giặt giẻ lau bảng. Khi cô xóa bảng bụi phấn bay mù mịt. Tôi lại có tật viêm mũi dị ứng nên tôi nhảy mũi, hắt xì hơi liên tục.
Thế có chết không! các bác tính đau bụng đi cầu mà hắt xì hơi thì coi như “hết thuốc”. Thế là bao nhiêu sản phẩm “đầu tôm và xương cá” tôi cho ra bằng hết. Nửa lớp phía trên bọn bạn dạt hết về phía sau, đứa thì bịt mũi, đứa thì vơ vội lấy tập vở che lên miệng. Đến độ cô giáo cũng phải vọt ra ngoài cửa lớp tay cầm tập giáo án quạt lia lịa. Thế là cô buộc phải cho tôi về và cứ thế sản phẩm theo ống quần rơi xuống đường theo tôi tới tận nhà.
Có lẽ do ám ảnh bởi “tỳ vết” cũ của tôi nên sau khi vãn hồi trật tự cô tuyên bố sự việc sau giờ học sẽ giải quyết. Rồi lớp học lại đâu vào đấy cho tới hết buổi.
Khi ra về tôi và Đạt lại chuyện trò bình thường như không hề có chuyện gì xảy ra. Đạt còn nói với tôi “tao còn mấy cái đầu van nữa, cái đó chưa tốt, mai tao cho mày xem chiếc khác còn oách hơn nhiều”.
Sau giờ học cô giáo chắc cũng vội về đón con nên cũng chả thiết gì tới việc giải quyết vụ việc lặt vặt con trẻ. Bọn bạn trong lớp cũng cuống cuồng vì bố mẹ đang chờ trước cổng trường. Sự việc của tôi trôi về quá khứ chả còn ai nhắc tới nữa.
Yêu biết bao tuổi thơ, tuổi của tình cảm bộc phát dễ quên và cũng dễ bỏ qua, chả bao giờ để bụng, chả thù dai hay ghen ghét tị hiềm ai, vô tư khoáng đạt những tình cảm đó thật đẹp và hồn nhiên biết bao. Khi lớn lên tôi chỉ thấy tiếc. Sao người lớn chúng ta không còn giữ được sự hồn nhiên, vô tư như thế!!!
Ngay chiều hôm đó về đến nhà tôi vội chui vào gậm giường lôi chiếc bao diêm có cái đâu van ra để lắp vào súng. Chiếc đầu van được bọc trong tờ giấy xé từ cuốn sổ tay phủ kín chữ còn nguyên màu mực tím. Khi tôi vuốt thẳng tờ giấy ra thì thật ngạc nhiên, các bác có biết gì không? Đó là lời của bài hát “những ánh sao đêm” mà đài phát thanh mới phổ biến trong phần học hát chiều chủ nhật.
Mấy bà chị trong khu tôi như vớ được vàng. Không hiểu sao chiều chủ nhật trong phần phổ biến ca khúc mới lại chả “bà” nào chịu tham gia. Mấy ngày sau nghe lại bài ca thấy hay quá nên tiếc hùi hụi.
Vớ được lời bài ca tôi đưa mấy “mẹ” chổng mông lên hí húi chép vào sổ tay rồi nghêu ngao như nhà có đám.
Sổ tay của các “mẹ” ấy ghi linh ta, linh tinh. Có lần tôi đọc trộm mà chả hiểu gì. Từ nhật ký tới lưu bút và bài hát thậm chí cả “lịch” nữa: “Hôm nay thứ bảy: bạn gặp niềm vui. Thứ hai: cẩn thận! bạn trai trong lớp đang để ý bạn … Thứ năm: buồn vô cớ …” Toàn là những câu vớ vẩn.
Khi tôi hỏi thì các “mẹ” ấy giải thích “chuyện của người lớn, của đàn bà con gái, trẻ con không được biết”.
Mà cũng lạ hồi đó “mẹ” nào trong khu tôi cũng có một cuốn sổ tay như thế, nó như phong trào vậy giờ nghĩ lại mới biết các “mẹ” ngày xưa lãng mạn thật.
Còn với Đạt sáng hôm sau gặp nhau ở lớp hắn than vãn với tôi.
Hôm qua đi học về tao bị bà chị quật cho một trận vì tội “ẩu” dám xé sổ tay của bà ấy mà lại nhằm đúng cái tờ bài hát “những ánh sao đêm” bà ấy mới chép chưa kịp thuộc. Tao ra sức cãi, nhưng cái lý cứ đuối dần. Vì có lần tao bị bà ấy bắt quả tang xé giấy khen của bà ấy làm giấy đi cầu. Sáng hôm sau bà ấy phát hiện vứt trong sọt đựng giấy ở “toalet”. Tao bị “bà ấy” mách bà già tao, rồi bà già tao lại đi mách với ông già tao – hắn dài dòng. Thế là ông già giã cho một trận “thừa sống thiếu chết” nên tao đành phải thừa nhận
Tôi quay đi không dám nhìn thẳng vào khuôn mặt “đau khổ” của thằng bạn, lòng đầy ân hận. Trên đời này lắm cái oái oăm, nhiều khi niềm vui của thằng này lại là nỗi khổ của thằng khác. Tôi cứ day dứt.
…
Sau này nghe nói khi lớn lên Đạt đi bộ đội và “hy sinh tại chiến trường phía nam” theo như thông báo hết sức “vô trách nhiệm” của cơ quan chính sách.
Hòa bình, gia đình Đạt nhiều năm ngược xuôi Nam Bắc, lặn lội “thầy bà” mà chả tìm thấy xác.
Mỗi khi nghe ca khúc “Những ánh sao đêm” tôi lại nhớ tới Đạt, nhớ tới sự “ly kỳ” của lời một bài ca đối với riêng tôi. Tôi lẩm bẩm lời bài hát trên giường và miên man nỗi nhớ… nhớ thằng bạn tuổi ấu thơ giờ không biết “lăn lóc” nơi đâu?
T/p Hồ Chí Minh ngày thương binh liệt sỹ-27/7/08
Đỗ Tiến - Liệt sĩ thứ 30 của Trường Trỗi
...
Đăng lại tin của Kiến Quốc (đã đăng tại „Blog Bạn Trỗi”: Thứ tư, 13 tháng 8, 2008)
Xem "Tin thêm" trong bài viết: Với An Mỹ từ cái nhìn khác! - Kiến Quốc - 13/8/2008 tại „Blog Bạn Trỗi”.
1. Chủ nhật 29/6: - Khắc Việt K7, trên đường xuyên Việt, đã cùng đoàn thắp hương cho LS Nguyễn Mạnh Minh K6 tại Nghĩa trang Liệt sĩ Trường Sơn ở Quảng Trị. 2. Thứ tư 23/7: - BLL K7 Hà Nội (M.Thắng,Q.Thắng,V.Triều,T.Tráng) cùng ba trợ lý K.Việt, T.Quốc và Minh “V” đã viếng thăm nhà hai bạn liệt sĩ Đặng Đình Kỳ và Trần Hữu Dân. 3. Thứ sáu 25/7: - Tr M (Tống Ngọc Tráng - Tráng mèo) và Khắc Việt đã đại diện anh em K7, đi cùng Hạnh, bạn gái và Dũng, em rể Thảo về Thái Nguyên Thắp hương trên mộ bạn Nguyễn Đức Thảo, sau đó về thăm mẹ Thảo hiện đang ở gần viện 103. 4. Thứ bảy 26/7: - Tại Hà nội, Ban liên lạc K8 cùng Nguyễn Ngọc Đại B6, đã đến thắp hương cho Liệt sĩ Bùi Thọ Tuyến và thăm hỏi gia đình. 5. Chủ nhật 27/7: K5 phía Bắc chia 2 cánh: 6. Thứ năm 31/7 Anh em k7 (Khắc Việt, Văn Hùng, Thắng Bình, Việt Triều, Bình “mèo”), K8 (Thạch “C” từ SG) và đại diện BLL Trường Trỗi (Kiến Quốc) về thăm gia đình LS Lại Xuân Lợi, thắp hương cho bạn tại NTLS xã Nam Vân, Nam Định và tại nhà thờ họ...(Kiến Quốc) * Trong Nam, Ban Liên lạc k6 do Nam Điện chủ trì cũng đã đến thăm gia đình LS Chu Tấn Quang và LS Đặng Bá Linh. |
Rating: ★★★★★ Category: Books Genre: Biographies & Memoirs Author: SRTKL, Blog Bạn Trỗi Nhân ngày 27/7, tôi chuyển bài " Tưởng nhớ ...